Bet at Vietbet
VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Kiếm Hiệp » Bất Tử Thần Long
Font Size: Tác Giả: Cổ Long
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
Giữa Sống Và Chết

    Gió núi gào thét, sương mây mịt mù, Hoa Sơn Thương Long Lĩnh ngút ngàn, dài những ba dặm, hai bên là vực thẳng sâu hàng vạn trượng, nhìn từ xa hệt như một lưỡi dao sáng nghiêng nghiêng cắm trên trời xanh, xuyên thủng mây trắng.
    Nắng ban mai dần vén mớ mây mù, nơi bên cùng Thương Long Lĩnh là bia đề thư của Hàn Văn Công, một thiếu nữ tuyệt sắc có vóc dáng mảnh mai yêu kiều đang đứng, một tay vén làn tóc mây, tay kia mân mê tà áo, mày liễu khẽ chau, mắt đăm đăm nhìn về phía con đường trước mặt.
    Trên con đường đá hiểm trở xuất hiện vài bóng người, thiếu nữ tuyệt sắc khẽ nhướng mày buông tiếng cười nhẹ, tiếng cười đầy sắc lạnh lẫn oán độc, khó thể tin được phát ra từ miệng một thiếu nữ diễm lệ thế này.
    Tiếng cười vừa dứt thì những bóng người ở lưng núi bỗng tung mình bay vút lên như cánh chim, chớp nhoáng đã đến trước mặt thiếu nữ tuyệt sắc.
    Thiếu nữ tuyệt sắc tròn mắt, lạnh lùng nói:
    - Hãy theo ta !
    Đoạn khẽ nhún mình, vút cái đã lướt ra sau vài trượng, không còn ngó ngàng đến những người kia nữa, sau mười mấy cái nhún mình đã vọt lên trên đỉnh núi phía Nam.
    Trên lưng núi Thương Long Lĩnh, trong sương mù có năm bóng người, một đại hán áo đen râu ria xồm xoàm, mày rậm mắt to, vận võ phục và lưng đeo kiếm, quay sang một thiếu phụ áo huyền đứng bên cạnh bật cười ha hả rồi nói:
    - Tiểu cô nương cuồng ngạo thật, chỉ e nàng ta còn hơn Hà muội khi xưa đấy.
    Thiếu phụ áo huyền ngẩng lên mỉm cười:
    - Thật ư?
    Đại hán râu xồm bật cười:
    - Tất nhiên là thật, ai mà cưới nàng ta làm vợ cam đoan là còn bị kềm kẹp hơn Long Phi này nữa.
    Tiếng cười vang dội, giọng điệu tuy có vẻ chua xót, song tiếng cười lại ngập đầy đắc ý.
    Thiếu phụ áo huyền bật cười khúc khích, nép vào lòng đại hán râu xồm, làn gió thoảng qua hất tung chòm tóc mây quyện vào hàm râu xồm xoàm của y, và cũng hòa hợp tiếng cười hào sảng của y với tiếng cười nũng nịu của nàng.
    Một thiếu niên áo huyền mảnh khảnh buông thỏng hai tay nghiêm trang đứng sau lưng họ, bỗng đằng hắng rồi nói:
    - Sư phụ đã đến.
    Đại hán râu xồm bỗng ngưng cười, thiếu phụ áo huyền cũng vội đứng lại ngay ngắn, những thấy một đại nhân cầm phục sãi bước đi lên, che mặt bởi một vuông lụa đen, mỗi bước đi vuông lụa và cẩm bào tung bay, đã vượt qua hàng trượng xa, theo sau là hai đại hán vạm vỡ cũng toàn thân võ phục màu đen và lưng đeo trường kiếm, bốn cánh tay chắc nịch giơ cao lên không một vật dài chừng một trượng, rộng độ ba thước, hình chữ nhật khối, song được phủ kín bởi một lớp vải năm màu nên chẳng rõ đó là vật gì.
    Đại hán râu xồm, thiếu phụ áo huyền và thiếu niên mảnh khảnh trông thấy lão nhân cẩm phục đều lập tức ra chiều nghiêm trang.
    Lão nhân cẩm phục dừng bước, đôi mắt sáng ngời lộ ra ngoài vuông lụa đen quét nhìn bốn phía, đoạn trầm giọng nói:
    - Đâu rồi?
    Đại hán râu xồm cung kính:
    - Đã lên trên rồi.
    Lão nhân cẩm phục buông tiếng cười khảy:
    - Đi !
    Đoạn sãi bước đi lên núi, gió núi thổi tung chiếc áo dài bằng cẩm đoạn của ông, lộ ra một chuôi kiếm màu xanh đen.
    Thiếp phụ áo huyền buông tiếng thở dài ảo não:
    - Hôm nay cha...
    Đôi môi đào nhấp nháy bỏ dở câu nói.
    Thiếu niên mảnh khảnh chầm chậm quay lại, đưa mắt nhìn đôi thiếu niên nam nữ đứng sóng vai nhau sau lưng, ngơ ngẩn hồi lâu mới thở dài rồi nói:
    - Tứ muội, ngũ đệ, hai người nên ở lại dưới núi thì hơn.
    Đoạn phi thân theo sau đại hán râu xồm và thiếu phụ áo huyền lên núi. Đôi thiếu niên nam nữ đưa mắt nhìn nhau, hồi lâu vẫn không một ai lên tiếng.
    Qua khỏi cầu treo là đến Nam Phong, mây trắng lâng đăng, gió núi hắt hiu, nơi đây xưa nay rất ít có bóng người. Song giờ đây dưới ánh ban mai, trên ngọn núi chính hiểm tuyệt thiên hạ của phái Hoa Sơn đã thấy bóng người lố nhố, bốn người đàn bà trung niên tóc hoa râm vận áo xanh, tay áo bó chặt, sóng vai nhau đứng dưới một ngọn cổ tùng, người nào cũng mặt sắc lạnh.
    Thiếu nữ tuyệt sắc lướt tới trước mặt họ, thấp giọng nói:
    - Đã đến rồi !
    Vừa dứt tiếng bên dưới đã có tiếng người vọng lên:
    - Cuộc hẹn mười năm, Long Bố Thi không hề lãng quên, Thực Trúc Nữ Sử sao không xuống đón tiếp cố nhân?
    Tiếng nói tuy không lớn, song từng tiếng một vọng lên hết sức rõ ràng.
    Bốn người đàn bà áo xanh cũng đưa mắt nhìn nhau, song vẫn đứng yên bất động.
    Thiếu nữ tuyệt sắc buông tiếng cười khảy, ngồi xuống một tảng đá xanh cạnh cội tùng, tiếng cuối cùng vừa dứt nơi lưng núi, trên đỉnh núi đã xuất hiện một lão nhân cẩm phục cao to uy mãnh, ánh mắt sáng ngời chầm chậm quét nhìn năm người dưới cội tùng đoạn trầm giọng nói:
    - Đây phải chăng là đỉnh Hoa Sơn? Các người phải chăng là môn hạ của Đơn Phụng?
    Thiếu nữ tuyệt sắc đăm chiêu nhìn áng mây lơ lững trên vòng cây, lạnh lùng đáp:
    - Không sai !
    Lão nhân cẩm phục một bước đến trước mặt tảng đá xanh, trầm giọng nói:
    - “Đơn Phụng” Diệp Thu Bạch đâu?
    Thiếu nữ tuyệt sắc khẽ rướn người, chậm rãi đứng lên, ngắm nhìn lão nhân cẩm phục từ trên xuống dưới mấy lượt, đoạn lạnh lùng nói:
    - Tôn giá chính là “Bất tử Thần Long” Long Bố Thi ư?
    Lão nhân cẩm phục thoáng ngẩn người, bỗng ngửa mặt buông tiếng cười dài, đoạn với giọng rổn rảng nói:
    - Hay lắm ! Hay lắm ! Thật không ngờ ngày hôm nay trên chốn giang hồ lại có người dám hỏi thẳng danh hiệu của lão phu trước mặt lão phu.
    Thiếu nữ tuyệt sắc buông tiếng cười lạnh lùng, ngước mặt nhìn trời và nói:
    - Khá lắm ! Khá lắm ! Thật không ngờ ngày hôm nay trên chốn giang hồ lại có người dám gọi thẳng danh hiệu của gia sư ở trước mặt bổn cô nương.
    Lão nhân cẩm phục Long Bố Thi nín cười liền, vài chiếc lá tùng từ trên ngọn rơi xuống vai áo, ông tiện tay phất nhẹ, quay người đi đến trước mặt bốn người đàn bà áo xanh, đưa tay chỉ thiếu nữ tuyệt sắc, trầm giọng nói:
    - Vị cô nương ấy là đồ đệ của Diệp Thu Bạch ư?
    Bốn người đàn bà áo xanh chằm chặp nhìn vào Long Bố Thi, đồng thanh đáp:
    - Không sai !
    Long Bố Thi vụt quay người, tức giận nói:
    - Lệnh sư đã có hẹn với lão phu tại đây hồi mười năm trước, sao giờ này mà còn chưa có mặt, lại để cô nương vô lễ với bậc tiền bối ư?
    Thiếu nữ tuyệt sắc lạnh lùng:
    - Dẫu có cuộc hẹn bằng trời thì gia sư cũng không thể nào đến được.
    Long Bố Thi giận dữ quát:
    - Sao vậy?
    Thiếu nữ tuyệt sắc chậm rãi:
    - Gia sư đã qui tiên hồi ba tháng trước, lúc lâm chung đã bảo tôi đến đây phó ước, chứ không hề cho biết ông là tiền bối gì của chúng tôi cả.
    Lời lẽ chậm chạp, giọng nói lạnh lùng, không hề có chút vẻ khích động, đâu giống như đệ tử báo tin chết của sư phụ.
    Long Bố Thi ngẩn người, vuông lụa che mặt bỗng rung động mạnh, hàm râu bạc dưới cằm cũng không ngớt run rẩy.
    Bốn người đàn bà áo xanh lại cũng đưa mắt nhìn nhau, song chung qui vẫn không lên tiếng.
    Nhóm đại hán râu xồm tổng cộng bảy người, lúc này đã lần lượt lên đến đỉnh núi.
    Hai đại hán áo đen khẽ khàng đặt vật khiêng xuống đất, thõng tay lui sang một bên.
    Đại hán râu xồm Long Phi lướt đến bên cạnh Long Bố Thi, chau mày khẽ nói:
    - Thưa cha, thế nào?
    Long Bố Thi thừ ra hồi lâu, bỗng buông tiếng thở dài, chậm rãi nói:
    - Diệp Thu Bạch đã chết rồi.
    Ánh mắt đăm chiêu nhìn về cõi xa xăm, chầm chậm đi xuống núi.
    Đôi mắt lạnh lùng của thiếu nữ tuyệt sắc chợt vút qua một tia sáng kỳ dị, ngước mặt buông một chuỗi cười lạnh tanh, đoạn chậm rãi nói:
    - Thật đáng tiếc, không ngờ đệ nhất dũng sĩ theo theo lời đồn trong giới giang hồ “Bất Tử Thần Long” chẳng qua chỉ có vậy thôi.
    Long Bố Thi vụt chững bước, Long Phi nhướng mày giận dữ quát:
    - Cô nương nói gì hả?
    Thiếu nữ tuyệt sắc lạnh lùng:
    - Bổn cô nương nói gì chẳng liên quan gì đến tôn giá cả, ở đây tôn giá không đủ tư cách lên tiếng.
    Long Phi trừng mắt, bộ râu xồm tỏ ra. Long Bố Thi chầm chậm quay lại, trầm giọng nói:
    - Cô nương nói sao?
    Thiếu nữ tuyệt sắc thong thả nói:
    - Mười năm trước, cuộc hẹn sinh tử giữa gia sư với ông như thế nào?
    Ánh mắt Long Bố Thi chợt tối sầm, trầm giọng:
    - Kẻ thắng mãi mãi xưng bá giang hồ, kẻ bại... Ôi, Diệp Thu Bạch đã chết, Long Bố Thi dẫu xưng bá giang hồ thì...
    Thiếu nữ tuyệt sắc tiếp lời:
    - Gia sư tuy đã qui tiên, cũng chưa chắc ông có thể xưng bá giang hồ mãi mãi.
    Long Bố Thi trầm giọng:
    - Chẳng lẽ cô nương định so tài với lão phu ư?
    Thiếu nữ tuyệt sắc cười nhạt:
    - Dẫu tôi có ý định ấy, chỉ e ông cũng khinh thường không chịu động thủ đấy chứ?
    Long Bố Thi nghiêm giọng:
    - Đúng vậy !
    - Trong mấy mươi năm qua, ông với gia sư so tài động thủ được bao nhiêu lần?
    - Rất nhiều, không kể xiết.
    - Ông có thắng được một chiêu nửa thức chăng?
    - Nhưng cũng chưa từng bại bao giờ.
    - Chưa phân thắng bại mà ông đã muốn xưng bá giang hồ mãi mãi, trên cõi đời làm gì có chuyện dễ dàng như vậy.
    Long Bố Thi ngớ người:
    - Diệp Thu Bạch đã chết, chả lẽ lão phu còn có thể đi tìm người chết động thủ hay sao?
    - Gia sư tuy đã chết, song có để lại một pho kiếm pháp, nếu ông không thắng được pho kiếm pháp ấy thì xin ông hãy lập tức tự tuyệt trên đỉnh Hoa Sơn này, và môn nhân đệ tử của Chỉ Giao Sơn Trang kể từ đây không được bước chân vào chốn giang hồ nữa.
    Đại hán râu xồm Long Phi bỗng ngửa cổ cười vang rồi nói:
    - Nếu như gia phụ thắng thì sao?
    Thiếu nữ tuyệt sắc chẳng thèm đếm xỉa đến y, tảng lờ như không hề nghe thấy.
    Long Phi cười rộ nói tiếp:
    - Nếu gia phụ bại thì sẽ lập tức tự tuyệt, còn như gia phụ thắng, chẳng lẽ phải bảo “Đơn Phụng” Diệp Thu Bạch chết một lần nữa hay sao? Huống hồ cô nương đã biết rõ gia phụ không muốn động thủ với hàng hậu bối, Diệp Thu Bạch dẫu để lại kiếm pháp thì có ích gì?
    Nào ngờ Long Bố Thi bỗng quát lớn:
    - Im ngay !
    Đoạn đi đến trước thiếu nữ tuyệt sắc trầm giọng nói:
    - Trong mười năm qua bà ấy lại sáng chế ra một pho kiếm pháp mới nữa ư?
    Thiếu nữ tuyệt sắc gật đầu:
    - Đúng vậy !
    Long Bố Thi ánh mắt rực lên, bỗng lại thở dài:
    - Dẫu có kiếm pháp tuyệt thế mà không có người võ công tuyệt thế sử dụng thì làm sao thắng được lão phu?
    Đoạn chầm chậm cúi đầu xuống, ra chiều hết sức ảo não.
    Thiếu nữ tuyệt sắc lạnh lùng nói:
    - Hồi mười năm trước, phải chăng công lực của ông và gia sư tương đương nhau?
    Long Bố Thi thành thật:
    - Dẫu có sai biệt cũng chỉ mảy may không đáng kể.
    - Trong mười năm qua gia sư luôn ghi nhớ ước hẹn sinh tử với ông, ngày đêm gắng công luyện tập.
    Long Bố Thi thở dài:
    - Lão phu thì cũng vậy thôi.
    - Như vậy, mười năm trước công lực của gia sư tương đương với ông, phải chăng mười năm sau cũng chẳng có gì khác biệt?
    Long Bố Thi gật đầu:
    - Trừ phi trong mười năm qua bà ấy có được linh đơn diệu dược giúp cho công lực tăng tiến, bằng không tuyệt đối chẳng thể nào thắng được lão phu.
    Bỗng buông tiếng thở dài, quay lại nói:
    - Long Phi, ngươi nên biết sự tăng tiến của công lực chẳng khác nào như chim xây tổ, người cất nhà phải tiến hành một cách tuần tự, một chút miễn cưỡng cũng chẳng được, tối kỵ hấp tấp cẩu thả, căn cơ thiếu vững chắc thì khó thể đạt đến tuyệt đỉnh võ học. Những linh đơn diệu dược có thể giúp công lực tăng tiến rất khó tìm gặp, điều lạ lùng là giới võ lâm lại có rất nhiều người tin tưởng, vì vậy đã xảy ra biết bao là chuyện ly kỳ.
    Long Phi cúi đầu vâng dạ.
    Thiếu nữ tuyệt sắc lại nói:
    - Vậy là công lực giữa ông với gia sư không có chỗ hơn thua nhau, chỉ hơn nhau về sự biến hóa linh diệu của chiêu thúc phải không?
    Long Bố Thi nghiêm giọng:
    - Cao thủ tương tranh, thiên thời địa lợi và nhân hòa đều là những yếu tố quan trọng.
    - Nếu như gia sư sáng chế ra được một pho kiếm pháp không hề có chút sơ hở, phải chăng có thể thắng ông?
    - Trên cõi đời không thể có môn công phu không có sơ hở, chỉ cần điểm sơ hở trong kiếm pháp của lệnh sư khiến lão phu không tìm ra được, hoặc một chiêu thế công khiến lão phu không hóa giải được, như vậy là đã thắng.
    - Cuột hẹn sinh tử của ông với gia sư chưa thực hiện, thắng bại chưa phân thì gia sư đã qui tiên, lão nhân gia ấy thực chết không nhắm mắt.
    Long Bố Thi buông tiếng hừ lạnh:
    - Dễ thường lão phu không rất lấy làm đáng tiếc?
    Thiếu nữ tuyệt sắc ngước mặt nhìn trời:
    - Gia sư lúc lâm chung đã bảo trong mười năm qua hẳn ông cũng sáng chế ra một số võ công để đối phó với lão nhân gia ấy.
    Long Bố Thi ngửa cổ cười:
    - Diệp Thu Bạch quả là tri kỷ bình sanh của lão phu.
    Tiếng cười của ông ngập đầy khích động lẫn bi thương.
    Thiếu nữ tuyệt sắc buông tiếng cười lạnh lùng:
    - Nhưng ông khỏi phải lo võ công đã sáng chế của mình không có chỗ sử dụng, gia sư khi lâm chung đã giúp ông nghĩ ra được một cái để phân thắng bại.
    Long Bố Thi vụt nín cười, ánh mắt rực lên.
    Thiếu nữ tuyệt sắc vờ như không thấy, chậm rãi nói:
    - Nếu ông có thể cho tôi điểm vào ba huyệt đạo Khuyết Bồn trên vai, Thần Tàng sau lưng, và Dương Quan dưới xương sống, mỗi nơi một cái, phong tỏa hai mạch Nhâm Đốc, vậy thì với công lực của ông quyết không nguy hiểm đến tính mạng, song nội lực sẽ bị giảm mất bảy phần, trở nên tương đương với tôi. Sau đó thì sử dụng kiếm pháp do gia sư để giao đấu với ông, vậy chẳng phải cũng như chính gia sư động thủ với ông hay sao?
    Nàng nói vòng vo tự nãy giờ, cuối cùng cùng thì lại có dụng ý như vậy, Long Bố Thi bất giác sững sờ, lại nghe Thiếu nữ tuyệt sắc thở dài nói tiếp:
    - Đành rằng cách ấy là do gia sư nói ra lúc lâm chung, song nếu ông không bằng lòng thì tôi cũng chẳng biết làm sao hơn.
    Long Phi chau mày, trầm giọng nói:
    - Điều ấy nghe ra thật như trò đùa, tuyệt đối chẳng thể thực hiện được, khá khen cô nương lại thốt được ra miệng.
    Thiếu phụ áo huyền đứng cách xa tự nãy giờ, bỗng lướt tới cười khảy nói:
    - Cô nương nói vậy, tôi sử dụng võ công của gia phụ động thủ với cô nương thì cũng vậy thôi.
    Thiếu nữ tuyệt sắc cười nhạt, ngước mắt thở dài rồi nói:
    - Sư phụ hỡi sư phụ, đồ nhi đã nói là không bao giờ ông ấy bằng lòng, sư phụ không tin, giờ xem ra lão nhân gia đã lầm rồi.
    Đoạn đi đến gần bốn người đàn bà áo xanh, lạnh lùng nói:
    - Chúng ta đi thôi, cứ để cho Chỉ Giao Sơn Trang xưng bá võ lâm thì có sao đâu.
    Long Bố Thi dằn giọng quát:
    - Hãy khoan !
    Thiếu nữ tuyệt sắc ngoảnh lại cười khảy:
    - Nếu ông không muốn giữ lời hứa với người chết thì tôi cũng chẳng thể trách được, cứ như gia sư với ông không hề có cuộc ước hẹn mười năm trước là xong.
    Long Bố Thi bỗng ngước mặt cười vang, cất giọng nói:
    - Mấy mươi năm qua lão phu đã suýt chết chẳng biết là bao lần, chưa bao giờ bận tâm đến sự sống chết, và cũng chưa từng thất tín với bất kỳ ai. Diệp Thu Bạch tuy đã chết, song cuộc ước hẹn vẫn còn, bà ấy đã để lại cách so tài với lão phu thì lão phu đâu thể thất tín được.
    Long Phi và thiếu phụ áo huyền cùng kinh hãi kêu lên:
    - Cha...
    Long Bố Thi trong lúc cười vang giơ tay lên, đột nhiên xoay cổ tay tháo bỏ khăn che mặt.
    Thiếu nữ tuyệt sắc đưa mắt nhìn, bất giác rùng mình, những thấy mặt ông vết sẹo ngỗn ngang, dù là trong ban ngày cũng khiến người kinh tâm khiếp vía.
    Long Bố Thi nín cười, trầm giọng nói:
    - Cha ngươi bình sanh đã từng trải qua hàng trăm cuộc chiến lớn nhỏ, chỉ có thắng chứ không bao giờ bại, những năm qua dẫu gặp phải đối thủ võ công cao hơn, ta vẫn có thể hạ gục dưới kiếm, đó là nhờ ta có tấm lòng khoáng đãng, chẳng e sợ bất kỳ điều gì. Nếu như ta có một lần thất tín thì tấm lòng khoáng đãng ấy đâu còn, vậy thì ta đã chết từ lâu rồi.
    Ánh mắt bỗng trở nên đăm chiêu, như dần đắm chìm trong suy tư.
    Một cơn gió thoảng qua, chiếc cẩm bào thùng thình của Long Bố Thi lay động, ánh ban mai xuyên qua làn sương mỏng, soi trên gương mặt chằng chịt vết sẹo của ông, ánh lên lóng lánh.
    Long Bố Thi chầm chậm giơ tay lên vuốt nhẹ lên trán phải, vết kiếm từ trán xuống đến khóe mắt, nếu chệch đi một chút thì mắt trái đã hỏng rồi.
    - Hồi bốn mươi năm trước, trên Ngọc Lũy Quan đầy mây mù.
    Ông khẽ lẩm bẩm, trong óc lướt qua cảnh tượng kiếm khí ào ạt, bóng người lố nhố trên Ngọc Lũy Quan, đệ nhất cao thủ phái Nga Mi “Tuyệt Tình Kiếm” Cổ Tiếu Thiên đã với “Thiên tố kinh hồng” để lại một vết sẹo trên trán ông, giờ đây ông nhẹ nhàng sờ vuốt nó, như thể còn cảm thấy được niềm kích thích lẫn cơn đau da thịt lúc bấy giờ.
    Ông bỗng buông tiếng cười vang, ngước mắt cất tiếng hú dài, lớn tiếng nói:
    - Cổ Tiếu Thiên hỡi Cổ Tiếu Thiên, chiêu “Thiên tố kinh hồng” của ngươi tuy lão phu không chống đỡ được, song ngươi cũng đâu thể thoát khỏi đường kiếm của lão phu...
    Tiếng cười yếu dần, tiếng nói khẽ dần, bởi vết kiếm dài ngắn khác nhau trên trán phải lại khơi dậy dĩ vãng của ông.
    Long Bố Thi lại khẽ nói:
    - “Ngũ hổ đoạn môn”, “Hồi phong vân liễu”, “Đăng ma thần sạn”...
    Vết sẹo của một đao, một kiếm và một sạn này tuy đã cũ song trí nhớ vẫn còn mới, ông nhớ lại thuở thiếu thời xách kiếm ngao du thiên hạ, qua Ba Sơn, viếng Bành Môn, bái Thiếu Lâm, miệng đao kinh hồn, đáy kiếm động phách, thoát chết dưới đường sạn, lần nào cũng thủ thắng...
    Lão nhân được hiệu xưng là Bất Tử Thần Long này bất giác lại hồi tưởng lại kỷ niệm ba mươi năm trước, toàn thể võ lâm đã vì ông mà phát động “Hà Hiệu Đại Điển” (lễ mừng danh hiệu), tổ chức cạnh Tiên Hà Lỉnh, biết bao là trang trọng rình rang, ông bất giác mỉm miệng cười.
    Bàn tay ông tụt xuống hàm râu dài dưới cằm, sờ trúng một vết sẹo khác, đó là Tam phân thần kiếm của phái Thiên Sơn, vết sẹo của đường kiếm này nhẹ nhất, song cũng là hung hiểm nhất.
    - “Cửu Dực Phi Ưng” Địch Mộng Bình, y quả là một kẻ cao siêu mà ta bình sanh hiếm thấy.
    Ông vừa khẽ lẩm bẩm, ngón tay lại sờ lên một vết kiếm khác, chia làm ba khúc, vừa như một kiếm, lại như ba mũi kiếm sắc cùng một lúc rạch trúng.
    Ông mỉm cười tự mỉa:
    - Đây chính là Tam Hoa Kiếm danh chấn thiên hạ. “Nhất Kiếm Tam Hoa”, không sai trật một ly, song Tam Hoa Kiếm Khách ngươi cũng đâu thoát khỏi đường kiếm của lão phu.
    Một vết kiếm bên mắt phải sâu đến thấu xương và dài vào trong tóc, trên rộng dưới hẹp, dường nhu bị người lăng không một kiếm từ trên bổ xuống, đó chính là kiếm pháp phái Côn Lôn, hung hiểm tuyệt luân và biến hóa khôn lường.
    Trong cơn mưa tuyết mịt mùng, trên đỉnh núi Côn Lôn chót vót...
    Ông chợt rợn người, dĩ vãng kinh tâm động phách kia hễ mỗi lần nhớ đến là niềm khiếp hãi lại từ đáy lòng dâng lên, song dẫu sao cũng vẫn bình yên trải qua.
    Hãy còn Lưỡng Nghi kiếm pháp của phái Võ Đang, Cửu Cung thần kiếm, bàn tay ông lại tụt xuống má, cách lớp áp cẩm bào, ông sờ vào ba vết kiếm dưới mạn sườn.
    - Kiếm thủ phái Võ Đang dẫu sao lòng dạ cũng nhân hậu hơn, không tấn công vào mặt, nên lão phu mới không phóng tay tàn sát. Vậy mà không ai ngờ tới, võ lâm Tam Lão nhân từ thế mà cũng táng mạng tại Hoàng Sơn.
    Long Bố Thi bất giác buông tiếng thở dài, tại hội Hoàng Sơn đã khiến toàn thể tinh túy chốn võ lâm thảy đều táng mạng, song lại không gây cho ông một chút thương tích, đó là lẽ gì?
    - Bởi lão phu đã từng nếm trải mọi tuyệt học trong giới võ lâm, trên cõi đời không còn võ công nào đả thương được lão phu nữa.
    Ông đưa mắt nhìn về cõi xa mịt mùng, lòng chợt dâng lên một nỗi buồn khó tả, muốn thắng không được, cố nhiên đáng buồn, muốn bại chẳng xong, càng đau lòng hơn. Bao hào tinh thắng tích thuở xưa chẳng khác nào áng mây lướt qua đỉnh núi, nhẹ nhàng lướt qua đáy lòng, áng mây không thể dừng lại trên đỉnh núi, dĩ vãng cũng chẳng thể ở mãi trong đáy lòng.
    Một tiếng ưng kêu từ dưới núi vọng lên. “Bất Tử Thần Long” Long Bố Thi mắt ánh lên, chợt quay về thực tại. Bầu không khí trên đỉnh núi như chết lặng, ánh mắt lạnh lùng của thiếu nữ tuyệt sắc đang chốt chặt vào ông, tựa hồ chờ đợi, tựa hồ kính phục lại tựa hồ miệt khinh.
    Đột nhiên, Long Bố Thi lại bật lên một chuỗi cười dài nứt đá xuyên mây.
    Trong tiếng cười, ông dang tay ra, tiếng leng keng vang lên liên hồi, mười mấy chiếc khuy áo vàng trên cẩm bào cùng rơi xuống đất.
    Ánh mắt Long Phi chợt tối sầm, run giọng hỏi:
    - Cha định làm gì vậy?
    Long Bố Thi cười giòn:
    - Nếu ta mà không so tài cao thấp với kiếm pháp do Diệp Thu Bạch để lại, bà ấy dù chết cũng không nhắm mắt, và ta cũng ray rứt suốt đời.
    Thiếu nữ tuyệt sắc buông tiếng cười lạnh lùng, chậm rãi thắt lại đai lưng.
    Long Phi trừng mắt nói:
    - Cha, việc này quả không công bằng...
    Long Bố Thi cười gượng, gằn giọng:
    - Ngươi biết gì kia chứ?
    Bỗng lại ngửa cổ cười nói:
    - Lão phu cả đời hiệu xưng bất tử, đến tuổi già nếu được chết dưới kiếm kẻ khác cũng là một điều vui sướng trong đời.
    Long Phi rúng động cõi lòng, thoái lui liền ba bước, bỗng thấy phụ thân vung tay, chiếc cẩm bào như một áng mây nhẹ bay ngang ra xa ba trượng, là đà rơi xuống vòm cây cổ tùng.
    Thiếu nữ tuyệt sắc lạnh lùng nói:
    - Khuyết Bồn, Thần Tàng, Dương Quan...
    Long Bố Thi buông tiếng cười khảy, quay người hướng lưng về phía Long Phi, chậm rãi nói:
    - Long Phi, thủ pháp “Hạc Trủy Kình” ngươi còn nhớ chăng?
    Hàm râu xồm dưới cằm Long Phi run rẩy, nói một cách khó nhọc:
    - Thưa cha... còn...
    Long Bố Thi đanh giọng:
    - Hãy dùng thủ pháp Hạc Trủy Kình điểm vào ba huyệt Khuyết Bồn, Thần Tàng và Dương Quan của ta.
    Long Phi mặt co rúm:
    - Thưa cha...
    Long Bố Thi trừng mắt quát:
    - Mau lên !
    Long Phi thừ ra hồi lâu, bỗng cắn chặt môi phóng tới một bước, đến sau lưng phụ thân, hai tay cùng vung lên, ngón trỏ và ngón giữa chụm lại thành hình mỏ hạc chầm chậm điểm vào huyệt Khuyết Bồn trên bả vai phụ thân.
    Thiếu phụ áo huyền thầm buông tiếng thở dài, ngoảnh mặt đi, song ánh mắt vừa chạm vào vật được phủ vải ngũ sắc, lập tức ngoảnh trở lại, những thấy Long Phi đưa tay đến giữa chừng thì không ngớt run rẩy, cuối cùng vẫn không tài nào xuống tay được.
    Long Bố Thi nhíu mày, ngoảnh lại gắt:
    - Quân vô dụng !
    Long Phi buông thõng hai tay, buông tiếng thở dài tiu nghỉu nói:
    - Thưa cha, con nghĩ đi nghĩ lại, thấy việc này rất là bất ổn...
    Chưa dứt tiếng, bỗng một bóng người hoành không lướt tới, thì ra là chàng thiếu niên vẫn luôn theo sau thiếu niên mảnh khảnh.
    Long Phi chau mày:
    - Ngũ đệ định làm gì vậy?
    Thiếu niên nọ thờ thẫn chậm rãi nói:
    - Đại ca đã không hạ thủ được thì để cho tiểu đệ ra sức vậy.
    Long Phi trừng mắt nạt:
    - Ngũ đệ điên rồi ư?
    Thiếu niên nọ mắt nhìn thẳng, vẻ mặt đờ đẫn. Bất Tử Thần Long quay lại nhìn chàng, bỗng buông tiếng thở dài rồi nói:
    - Xưa nay ta cứ ngỡ ngươi nhu nhược, bất thần, quá yếu ớt yểu điệu, thật không ngờ ngươi ngoại hòa nội cương, hệt như tâm tính của lão phu khi xưa, phen này nếu lão phu có thể...
    Đoạn đằng hắng vài tiếng nói tiếp:
    - Ngươi cũng biết võ công Hạc Trủy Kình, vậy thì ra tay mau đi.
    Long Phi thoái lui liền ba bước, cúi gầm mặt như không muốn chứng kiến.
    Chỉ nghe ba tiếng “tốc tốc tốc” vang khẽ, Thiếu nữ tuyệt sắc buông tiếng cười khảy.
    Long Bố Thi thở ra một hơi dài, rồi lại hít vào một hơi dài, tiếp theo “choang” một tiếng như long ngâm, ánh kiếm chói lòa.
    Thiếu phụ áo huyền bỗng lướt tới bên cạnh Long Phi khẽ nói:
    - Long ca có chi phải buồn, đâu phải cha chắc chắn sẽ bị bại.
    Long Phi vụt ngẩng lên, như muốn nói gì đó, song lại không thốt nên lời.
    Chỉ thấy thiếu nữ tuyệt sắc từ trong tay người đàn bà áo xanh đón lấy một thanh trường kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ, co hai ngón tay khẽ búng lên thân kiếm “choang” một tiếng vang vọng khắp núi rừng.
    Dư âm còn văng vẳng, “Bất Tử Thần Long” Long Bố Thi tay phải cầm ngang trường kiếm, tay trái hai ngón trỏ và giữ nhẹ vuốt thanh kiếm, ánh kiếm xanh biếc sắc lạnh soi trên gương mặt đầy vết sẹo, trên ánh mắt kiên nghị, một hồi thật lâu vẫn đứng bất động chỉ có ngón tay và ánh mắt di động trong ánh kiếm chói lòa, hệt như một người mẹ đắc ý âu yếm vuốt ve đứa con yêu quí.
    Sau đó, ông buông tiếng thở dài nặng nề, cởi bao kiếm bên lưng xuống, quay lại trao vào tay thiếu niên nọ.
    Gương mặt anh tuấn của thiếu niên nọ không lộ vẻ kinh dị, hai tay đón lấy bao kiếm.
    Long Bố Thi trầm giọng nói:
    - Kể từ nay ngọn Diệp Thượng Thu Lộ này là vật sở hữu của ngươi.
    Chàng thiếu niên mắt rực lên, hai tay nâng bảo kiếm lùi sau ba bước, bỗng quỳ sụp xuống, cung kính dập đầu lạy ba cái.
    Long Phi vụt biến sắc mặt, nhíu mày toan nói gì đó, song thiếu phụ áo huyền khẽ kéo xốc áo y, hai người đưa mắt nhìn nhau rồi lặng yên cúi đầu.
    Long Bố Thi thở dài:
    - Chớ nên phụ thanh kiếm này.
    Thiếu niên nọ đứng lên, bỗng quay người đi đến trước vật phủ vải ngũ sắc, chậm rãi đưa bao kiếm khều tấm vải lên, lộ ra một cỗ quan tài bằng gỗ đàn tím.
    Long Bố Thi chằm chặp nhìn vào chàng trầm giọng nói:
    - Ngươi có muốn nói gì chăng?
    Thiếu niên nọ lại chầm chậm quỳ xuống đối mặt với cỗ quan tài, cung kính dập đầu vái ba lạy, bỗng xoay tay từ bên lưng rút ra một ngọn trủy thủ sáng loáng hình rồng, chạm nhẹ vào đầu ngón tay, đoạn vẫy tay, vài giọt máu tươi văng rơi trên cỗ quan tài.
    Trên gương mặt nghiêm nghị của “Bất tử thần long” Long Bố Thi bỗng nở nụ cười hài lòng, gật gù nói:
    - Hay, hay lắm !
    Đưa tay vuốt râu, quay người đi đến trước mặt Thiếu nữ tuyệt sắc.
    Thiếu nữ tuyệt sắc cười nhẹ:
    - Lưu Linh vác cuốc uống rượu, các hạ khiêng quan tài cầu bại, Bất Tử Thần Long quả không hổ là đệ nhất dũng sĩ trong chốn võ lâm.
    Mãi đến bây giờ mặt nàng mới hé nở nụ cười, tươi như mẫu đơn, duyên như bách hợp, không từ ngữ nào diễn tả được cảm giác do nụ cười ấy mang đến.
    Thiếu niên họ treo bao kiếm bên lưng, mắt bỗng ánh lên vẻ kỳ dị, chốt vào mặt thiếu nữ tuyệt sắc, từng bước chậm chạp đi về phía nàng.
    Thiếu nữ tuyệt sắc đảo mắt, ánh mắt hai người chạm nhau, nàng bất giác ngơ ngẩn, chờ đến khi chàng đi đến trước mặt, nàng mới trầm giọng nói:
    - Các hạ định làm gì?
    Long Bố Thi bỗng trầm giọng nói:
    - Đây không còn việc của ngươi nữa, lui ra mau.
    Chàng thiếu niên mắt không chớp, chẳng nói một lời, bỗng song chưởng cùng phóng ra, tay trái đánh vào mạn sườn trái của Thiếu nữ tuyệt sắc, tay phải đánh vào mạn sườn trái của Long Bố Thi.
    Một chiêu hai chưởng này nhanh như chớp và rất chuẩn xác, Thiếu nữ tuyệt sắc và Long Bố Thi cùng sững sốt, hai người đều không thể nào ngờ tới chàng lại đột ngột ra tay như vậy.
    Trong khi hai người đang sửng sốt thì bàn tay của thiếu niên nọ đã chạm vào áo của họ.
    Thiếu nữ tuyệt sắc cười khảy, tay trái bổ xuống “bốp” một tiếng, chạm với tay phải của thiếu niên nọ.
    Long Bố Thi quát vang, xoay người trở bước, tay trái vung ra, “bốp” một tiếng, chạm với tay trái thiếu niên nọ.
    Bốn chưởng chạm nhau vang lênhai tiếng cùng trong một lúc, Long Phi chau chặt mày, một bước phóng tới, lớn tiếng quát:
    - Lão ngũ điên rồi ư?
    Những thấy chàng thiếu niên thu chưởng lại, bước như hành vân lưu thủy lùi ra sau ba bước, khom mình nói:
    - Sư phụ, vị cô nương này không hề nói dối.
    Long Bố Thi trố mắt:
    - Ngươi muốn nói là công lực của ta hiện giờ đã giống như nàng ta.
    Đoạn ngửa cổ cười dài, nói tiếp:
    - Hay lắm ! Ngày hôm nay ta đã có một tay thủ công lực tương đương rồi.
    Long Phi ngớ người:
    - Thì ra ngũ đệ đã thăm dò công lực của nàng ta...
    Thiếu niên nọ cúi đầu:
    - Đúng vậy !
    Long Bố Thi cười giòn:
    - Nếu Bình nhi không có ý thăm dò thì đâu có ra tay với ta, ngươi hỏi quá là thừa.
    Bất Tử Thần Long giờ đây tuy đang đứng trưóc một cuộc ác chiến vô cùng hung hiểm, song cõi lòng lại hết sức vui sướng, chẳng rõ vì đã có được một đối thủ “công lực tương đương” hay là có được một đệ tử vô cùng hợp ý? Hoặc cả hai?
    Long Phi lộ vẻ hổ thẹn, chầm chậm lui ra, cúi gằm mặt, song lại liếc xéo về phía thiếu niên nọ.
    Thiếu phụ áo huyền cười nhẹ nói:
    - Ngũ đệ tuổi còn trẻ không ngờ lại có công lực và trí tuệ như vậy, thật chẳng thể nào nhận thấy được.
    Long Bố Thi khẽ thở dài:
    - Lâu ngày mới hiểu lòng người, đường xa mới biết sức ngựa, xem ra tài trí và tính tình của một cá nhân phải đến lúc nguy cấp mới có thể nhận ra được.
    Thiếu niên nọ cúi mặt, Long Phi và thiếu phụ áo huyền lại đưa mắt nhìn nhau, thiếu nữ lúc nãy đứng sóng vai với thiếu niên nọ bỗng nở nụ cười đắc ý lẫn kiêu hãnh.
    Thiếu nữ tuyệt sắc đến lúc này mới dời ánh mắt khỏi thiếu niên nọ, lạnh lùng nói:
    - Giờ đã có thể động thủ rồi chứ?
    Long Bố Thi gật đầu:
    - Lẽ tất nhiên !
    Đoạn cung trường kiếm lên, những nghe một tiếng rít gió lảnh tới như xé toạc không gian, ngọn cô tùng khẽ rung động, lá rơi lả tả xuống người của bốn người đàn bà trung niên áo xanh.
    Ông ta hiện giờ chỉ còn ba thành công lực mà còn ghê gớm đến vậy, bốn người đàn bà áo xanh cùng đưa mắt nhìn nhau, bất giác rợn người.
    Thiếu nữ tuyệt sắc như không hề trông thấy, lạnh lùng nói:
    - Nếu đã có thể động thủ thì xin các hạ đi theo tôi.
    Long Bố Thi ngạc nhiên:
    - Chả lẽ đây không phải là nơi động thủ ư?
    Thiếu nữ tuyệt sắc nghiêm giọng:
    - Đúng vậy, đây không phải là nơi động thủ.
    Đoạn dợm quay người bỏ đi. Long Bố Thi trầm giọng:
    - Vì sao?
    Thiếu nữ tuyệt sắc lạnh lùng:
    - Bởi kiếm pháp của tôi không thể để cho kẻ khác trông thấy.
    - Vì sao?
    - Vì nếu tôi giết chết các hạ, môn nhân đệ tử của các hạ ắt sẽ tìm tôi báo thù, Chỉ Giao Sơn Trang có thanh thế hùng mạnh trong chốn giang hồ võ lâm, gia sư chỉ có mỗi mình tôi là đồ đệ, họ mà phục thù ắt tôi không sao chống nổi, các hạ bảo có đúng chăng?
    Long Phi bỗng quát lớn:
    - Tất nhiên là cô nương không chống nổi rồi.
    Thiếu phụ áo huyền tiếp lời:
    - Cô nương tưởng với trình độ võ công của mình có thể thắng được gia sư ư?
    Long Bố Thi quét mắt nhìn hai người, thầm thở dài rồi trầm giọng nói:
    - Không sai, nếu cô nương giết được lão phu, đệ tử của lão phu hẳn sẽ tìm cô nương phục thù, và cô nương nhất định không phải là địch thủ của họ, cho nên cô nương định cậy vào pho kiếm pháp ấy để phòng thân.
    Thiếu nữ tuyệt sắc gật đầu:
    - Đúng vậy ! Lúc gia sư truyền pho kiếm pháp này cho tôi, ngoại trừ bảo tôi giết các hạ, còn phải giết kẻ khác nữa, do đó tôi đâu thể để cho người khác trông thấy pho kiếm pháp ấy rồi nghiên cứu điểm sơ hở của nó.
    Long Bố Thi gật gù:
    - Không sai, nếu lão phu sáng chế ra một pho kiếm pháp mới thì cũng không muốn để cho quá nhiều người trông thấy.
    Bỗng buông tiếng thở dài, nhìn thẳng vào mặt thiếu nữ tuyệt sắc, dằn mạnh từng tiếng:
    - Lệnh sư trước lúc chết cũng còn hận lão phu đến vậy ư?
    Thiếu nữ tuyệt sắc cười khảy:
    - Nếu là hận thù sâu đậm thì sống hay chết nào có chi khác biệt?
    Long Bố Thi rợn người, lẩm bẩm:
    - Nếu là hận thù sâu đậm thì sống hay chết nào có chi khác biệt...
    Bỗng ngửa cổ hú dài, gằn giọng:
    - Đâu cũng được, tùy cô nương.
    Thiếu nữ tuyệt sắc chẳng nói chẳng rằng, quay người bước đi, bỗng Long Phi quát lớn:
    - Hãy khoan !
    Thiếu nữ tuyệt sắc không dừng bước, chỉ nghe một làn gió nhẹ thoảng qua, chàng thiếu niên tuấn tú nọ đã thõng tay đứng cản trước mặt nàng.
    Thiếu nữ tuyệt sắc khẽ chau mày liễu, ngoái lại ném cho Long Bố Thi một cái nhìn sắc lạnh.
    Long Bố Thi trầm giọng quát:
    - Các ngươi lại định làm gì thế?
    Thiếu phụ áo huyền lướt tới, cười giải lả nói:
    - Sư phụ nên cẩn trọng, nếu họ có mai phục thì sư phụ há chẳng bị ám toán hay sao?
    Long Bố Thi trầm ngâm hồi lâu, ngẩng lên nhìn, thiếu nữ tuyệt sắc đang lạnh lùng nhìn ông như thể nói:
    - Đi hay không tùy ông...
    Đôi mắt linh hoạt của thiếu phụ áo huyền liếc nhanh về phía Long Bố Thi, thấy vẻ mặt ông như vậy, vội nói:
    - Cô nương cao tánh đại danh, chúng tôi đến giờ hãy chưa thỉnh giáo, thật thất lễ quá.
    Giọng nói nàng hết sức hòa nhã, mặt nhoẻn cười thật tươi, khiến người khó thể từ chối trả lời câu hỏi của nàng.
    Thiếu nữ tuyệt sắc tuy mặt lạnh như băng giá, song miệng vẫn đáp ngắn gọn:
    - Diệp Mạn Thanh !
    Thiếu phụ áo huyền cười nhẹ:
    - Cái tên thật là dịu dàng ! Tôi là Quách Ngọc Hà, cái tên phàm tục biết mấy, nhưng thôi, biết làm sao hơn?
    Trong giờ phút này mà nàng lại đi nói những chuyện tầm phào, Long Bố Thi tuy có vẻ nóng ruột, song dường như rất thương quý nàng, nên ông không phát tác.
    Đại hán râu xồm Long Phi như cũng rất kính nể nàng, chỉ có thiếu niên anh tuấn trước sau mặt vẫn trơ lạnh, không nói mà cũng chẳng cười.
    Quách Ngọc Hà nói tiếp:
    - Diệp cô nương, chúng ta tuy chưa từng gặp nhau, song đại danh của gia sư chúng tôi đã được nghe từ lâu, cộng thêm Diệp cô nương xinh đẹp khả ái thế này, cho nên đối với những lời Diệp cô nương đã nói, chúng tôi xin tuân theo hết thảy.
    Diệp Mạn Thanh buông tiếng cười khảy. Quách Ngọc Hà vẫn thản nhiên nói tiếp:
    - Nhưng điều kiện mà Diệp cô nương vừa nêu ra khi nãy, chúng tôi cảm thấy có phần không ổn.
    Diệp Mạn Thanh cười khảy:
    - Có chi mà không ổn? Việc này đâu liên quan gì đến phương giá, phương giá đa sự làm chi?
    Lời lẽ và giọng nói nàng sắc lạnh, song Quách Ngọc Hà vẫn tươi cười nói:
    - Nếu quả thật Diệp cô nương vì không muốn để chúng tôi trông thấy kiếm pháp bí truyền của lệnh sư, lẽ ra sớm đã nói ra rồi, vì sao mãi đến bây giờ mới nói ra? Điều ấy tôi thật không hiểu nổi.
    Diệp Mạn Thanh đưa mắt nhìn nàng, lạnh lùng nói:
    - Phương giá muốn tôi nói ra thật ư?
    Quách Ngọc Hà nhoẻn cười:
    - Sở dĩ tôi hỏi cô nương, quả đúng là mong cô nương cho biết nguyên nhân, bằng không tôi hà tất lắm mồm, phải không nào?
    Diệp Mạn Thanh đảo tròn mắt, tựa hồ nhì hết mọi người hiện diện, đoạn cười khảy nói:
    - Sở dĩ khi nãy tôi không nói ra là vì tôi nhận thấy trong nhóm các vị không một người nào nhận ra được điểm sơ hở trong kiếm pháp của tôi.
    Quách Ngọc Hà cười:
    - Vậy thì bây giờ tại sao cô nương lại nói ra?
    Diệp Mạn Thanh như cố ý, như vô tình liếc nhanh về phía thiếu niên tuấn tú, lạnh lùng nói:
    - Đó là vì tôi bỗng phát giác trong số đệ tử của Bất Tử Thần Long không phải tất cả đều xuẩn ngốc, dẫu sao cũng có được một người thông minh.
    Quách Ngọc Hà thoáng biến sắc mặt, song lập tức lại nhoẻn cười nói:
    - Đa tạ Diệp cô nương đã khen ngợi, có một đệ tử như cô nương, thảo nào Thực Trúc Nữ Sử chẳng yên tâm chết sớm như vậy.
    Những lời xiên xỏ của Quách Ngọc Hà thật khéo léo, nụ cười vẫn hết sức dịu dàng, Diệp Mạn Thanh thoáng biến sắc mặt, buông tiếng cười khảy, quay người bước đi.
    Quách Ngọc Hà mỉm cười trông theo bóng dáng sau lưng Diệp Mạn Thanh, ra vẻ đắc ý bởi vừa chiến thắng qua lời nói, nào ngờ Long Bố Thi ***** mất trang ******** thanh kiếm này lại cho môn hạ đệ tử lão phu là Nam Cung Bình.
    Giọng nói uy mãnh của ông giờ đây lại trở nên có phần thương cảm lẫn u uất, môn hạ đệ tử của ông chưa từng nghe thấy bao giờ, ngay cả chàng thiếu niên tuấn tú Nam Cung Bình cũng biến sắc mặt, trố mắt kinh ngạc.
    Long Bố Thi tất nhiên cũng thấy được ánh mắt khác lạ của họ, đưa tay vuốt râu, rướn thẳng ngực, song lòng lại thầm buông tiếng thở dài và nghĩ:
    - Chả lẽ mình quả thực là già rồi ư? Lẽ ra đã phải nhường cho lớp trẻ trổ tài trong chốn võ lâm...
    Bỗng nghe Diệp Mạn Thanh lạnh lùng nói:
    - Nếu tôi không thể sống quay trở lại đây, mong các hạ cũng hãy mang thanh kiếm Long Ngân Thần Âm này về cho họ !
    Nàng đưa tay chỉ bốn người đàn bà áo xanh.
    Long Bố Thi gật đầu:
    - Tất nhiên rồi !
    Diệp Mạn Thanh vụt ngoảnh mặt khẽ quát:
    - Đi !
    Ánh mắt lại liếc nhanh về phía Nam Cung Bình.
    Long Bố Thi nhướng mày:
    - Đi !
    Khẽ cất bước, thân hình cao to đã như làn mây nhẹ lướt đi, vừa qua cạnh Nam Cung Bình, ông khẽ phất tay áo, thân hình liền lui trở về, đưa bàn tay to bè ra nhẹ nhàng vuốt lên vai chàng, như muốn nói gì đó, song cuối cùng vẫn không thốt ra khỏi miệng, chỉ mỉm cười và khẽ buông tiếng thở dài, đoạn lại phất tay áo lướt đi, thoáng chốc đã mất dạng trong làn mây trắng.
    Mãi đến khi Long Bố Thi đã thành một cái bóng rồi, Nam Cung Bình vẫn rủ tay đứng yên, thờ thẩn nhìn những áng mây trắng bồng bềnh, mặt chàng tuy trơ khắc, song ánh mắt lại chứa chan tình cảm nóng bỏng, chỉ nghe Quách Ngọc Hà đứng sau lưng lẩm bẩm:
    - Diệp Thượng Thu Lộ... Long Ngâm Thần Âm... Thật không ngờ sư phụ với “Đơn Phụng” Diệp Thu Bạch quả thực có...
    Long Phi hắng giọng:
    - Việc riêng của sư phụ, chúng ta đừng thắc mắc thì hơn.
    Đoạn sải bước đi tới bên cạnh Nam Cung Bình, một tay sờ râu đứng thừ ra hồi lâu, song lại quay người trở về, buông người ngồi bệt xuống một tảng đá, ngước mặt nhìn trời thờ thẩn.
    Quách Ngọc Hà đưa tay nhẹ nhàng vén tóc nhìn Nam Cung Bình một hồi, bỗng ngoắc tay nói:
    - Tứ muội, lại đây !
    Thiếu nữ đứng xa liền cúi mặt đi tới, bước chân rất nhẹ nhàng, chứng tỏ võ công chẳng kém, song thái độ lại luôn ra chiều e thẹn, chừng như một cô gái chưa từng bước chân ra khỏi chốn khuê môn, chứ nào giống như môn hạ của Chỉ Giao Sơn Trang uy chấn võ lâm, khét tiếng giang hồ. Đôi tay thon thả của nàng bồn chồn mân mê sợi dây lưng, bẽn lẽn nói:
    - Đại tẩu gọi tiểu muội chi vậy?
    Quách Ngọc Hà mỉm cười:
    - Ngũ đệ đến sau mà lại chiếm trước, được truyền thanh kiếm Diệp Lượng Thu Lộ, tứ muội có vui sướng không?
    Thiếu nữ nọ càng thêm thẹn thùng, hai má đỏ bừng, cúi đầu xuống thấp hơn.
    Thiếu niên mảnh khảnh tự nãy giờ im lặng, bỗng trầm giọng nói:
    - Chẳng những tứ muội mà tiểu đệ cũng hết sức vui sướng.
    Quách Ngọc Hà tủm tỉm cười nhìn hai người và nói:
    - Hai người quả là xứng đôi vừa lứa, ngay cả ý nghĩ trong lòng cũng giống như nhau, thảo nào giới giang hồ đã liên kết Thạch Trầm và Tố Tố lại với nhau, xưng là Long Môn Song Kiếm, chỉ đáng tiếc là...
    Bỗng im bặt, khẽ đằng hắng hai tiếng, liếc nhanh về phía Nam Cung Bình.
    Thiếu niên mảnh khảnh Thạch Trầm nhìn theo ánh mắt của Quách Ngọc Hà, sắc mặt chợt biến đổi, thoáng lộ vẻ ghen tuông, song lập tức lại thản nhiên nói:
    - Từ đây có thêm ngũ đệ, giới giang hồ sẽ gọi chúng ta là Long Môn Tam Kiếm.
    Quách Ngọc Hà nhoẻn cười:
    - Có điều này Tam đệ không biết, tuy ngũ đệ nhập môn chưa được bao lâu, song sự giàu có của “Nam Cung thế gia” ở Giang Nam khắp thiên hạ đều biết, giới võ lâm cũng đã đặt cho Ngũ đệ danh hiệu là Phú Qúy Thần Long rồi.
    Thạch Trầm gượng cười:
    - Đại tẩu biết nhiều hiểu rộng, tiểu đệ rất ít khi bước chân vào chốn giang hồ, sự hiểu biết thật kém xa đại tẩu.
    Long Phi bỗng nhướng mày nói:
    - Danh hiệu Phú Qúy Thần Long, Long Phi này đã có nghe qua, nhưng đó chẳng qua chỉ là sự tán tụng bừa bãi của một số người trong giới tiêu tực có liên quan đến “Nam Cung Tài Đoàn” mà thôi, có chi đáng kể?
    Quách Ngọc Hà lịm nụ cười, lườm mắt nói:
    - Phải rồi, đại ca biết chứ tiểu đệ không biết.
    Long Phi mấy máy môi, song thấy sắc diện của vợ thế kia, chỉ đưa tay vuốt râu lặng thinh.
    Trong nhất thời mọi người đều im lặng, chỉ có gió núi thổi lộng, lá cây xạc xào rơi, những áng mây trắng chợt đến rồi chợt đi, hệt như sự biến đổi không ngừng trong cuộc đời.
    Bốn người đàn bà áo xanh vẫn rủ tay đứng sóng vai nhau dưới ngọn cổ tùng, mắt cứ đảo quanh, thỉnh thoảng lại nhìn về phía năm vị đệ tử của Chỉ Giao Sơn Trang, tựa hồ cũng nhận ra được sự nghi ngờ và mâu thuẫn giữa họ, cho nên trong ánh mắt cũng lộ vẻ khinh miệt lẫn nhạo báng.
    Đại hán râu xồm Long Phi bỗng buông tiếng thở dài, đứng lên ngước mặt nhìn trời trầm giọng nói:
    - Sư phụ lão nhân gia... Ôi, đã đi độ nửa giờ rồi.
    Quách Ngọc Hà đảo mắt, lạnh lùng nói:
    - Đại ca cứ là không dằn được tính nóng, thảo nào sư phụ không chịu giao thanh kiếm Diệp Thượng Thu Lộ cho đại ca, hãy xem Ngũ đệ kìa, đâu có vẻ gì là lo lắng.
    Long Phi thoáng ngẩn người:
    - Đằng nào cũng là anh em với nhau cả, truyền cho ai chẳng phải cũng vậy ư?
    Quách Ngọc Hà cười khảy:
    - Tất nhiên là cũng vậy thôi.
    Nam Cung Bình thản nhiên mỉm miệng cười, chậm rãi đi đến trước mặt Quách Ngọc Hà, cười nói:
    - Đại tẩu biết vì sao tiểu đệ không lo lắng chăng?
    Chàng tuy cười song giọng nói vẫn thâm trầm kiên định, như thể có một sức mạnh khiếp người không sao diễn tả được, và cũng khiến người chẳng thể không trả lời câu hỏi của chàng.
    Quách Ngọc Hà bật cười:
    - Đó thì... làm sao tôi biết được?
    Long Phi đằng hắng:
    - Sao nàng biết Ngũ đệ không lo lắng, sư phụ lão nhân gia thắng bại chẳng rõ, ai cũng phải lo lắng thôi.
    Nam Cung Bình mỉm cười:
    - Nhưng chỉ có tiểu đệ là không lo lắng.
    Thạch Trầm và Long Phi cùng tái mặt. Quách Ngọc Hà buông tiếng cười khảy, Vương Tố Tố khẽ nhíu mày, trân trối nhìn Nam Cung Bình.
    Nam Cung Bình lại chậm rãi nói:
    - Sở dĩ tiểu đệ không lo lắng là vì nắm chắc sư phụ nhất định không bao giờ bại.
    Bốn người đàn bà áo xanh cũng buông tiếng cười khảy rồi ngoảnh đi không nhìn họ nữa.
    Quách Ngọc Hà lại buông tiếng cười khảy, Long Phi chau mày nói:
    - Ngũ đệ dựa vào đâu mà khẳng định như vậy? Theo nhận xét của ta thì sư phụ sau lần làm sút giảm công lực, không còn khả năng thắng nữa, huống hồ con bé họ Diệp lại hết sức điêu ngoa quái lạ !
    Thạch Trầm chậm rãi nói:
    - Ngũ đệ xưa nay phân tích sự việc rất độc đáo, nhưng lời lẽ vừa rồi không thể phục được.
    Y nói rất chậm chạp và cân nhắc rừng tiếng, như thể sợ nói sai vậy.
    Nam Cung Bình vẫn thản nhiên nói:
    - Khi nãy tiểu đệ ra tay chẳng những thăm dò được thiếu nữ họ Diệp không hề lừa dối sư phụ, mà thân thủ của sư phụ lão nhân gia cũng nhanh hơn thiếu nữ họ Diệp nhiều.
    Chàng ngưng giây lát lại chậm rãi nói tiếp:
    - Tiểu đệ song chưởng vung ra cùng một lúc, thiếu nữ họ Diệp đứng bên phải, tay trái nàng ta tuy cầm kiếm, nhưng khi tiểu đệ phóng chưởng ra, nàng ta không cần phải xê dịch cũng có thể dùng tay trái đón được hữu chưởng của tiểu đệ.
    Đoạn chàng dùng tay diễn thử, rồi lại nói tiếp:
    - Còn sư phụ thì đang đứng bên trái, tay phải cũng đang cầm trường kiếm, khi tiểu đệ phóng chưởng ra, tất nhiên sư phụ không bao giờ dùng kiếm đón đỡ, cho nên bắt buộc phải xoay người mới có thể dùng tay trái đón lấy chưởng của tiểu đệ.
    Giọng nói chàng trầm tĩnh, lời lẽ rõ ràng. Nói đến đây, bốn người đàn bà áo xanh không dằn được cũng ngoảnh mặt lại, ra chiều ngưng thần lắng nghe.
    Nam Cung Bình nói tiếp:
    - Như vậy, sư phụ đã phải có động tay nhiều hơn, do đó khi bàn tay đôi bên va chạm nhau lẽ ra phải chậm hơn so với thiếu nữ họ Diệp, vậy mà bốn chưởng lại chạm nhau trong cùng một lúc, chứng tỏ sư phụ ra tay nhanh hơn thiếu nữ họ Diệp. Đành rằng sự sai biệt không nhiều, song cao thủ giao đấu nhau chỉ cần nhanh chậm mảy may là có thể quyết định thắng bại. Vả lại sư phụ lão nhân gia từng trải qua hàng trăm cuộc chiến trong đời, kinh nghiệm lịch duyệt đều hơn thiếu nữ họ Diệp nhiều, cho nên suy luận bất kỳ từ khía cạnh nào thì sư phụ cũng không thể nào bại được.
    Nghe nhận xét của Nam Cung Bình, Vương Tố Tố cười rạng rỡ, Thạch Trầm không ngờ gật đầu, Quách Ngọc Hà chỏi tay vào má, cúi đầu lặng thinh, Long Phi vỗ tay cười to:
    - Không sai, không sai ! Vô luận nhận xét từ khía cạnh nào thì sư phụ cũng chẳng thể nào bại được.
    Y đưa bàn tay to bè vỗ mạnh vào vai Nam Cung Bình, lớn tiếng nói tiếp:
    - Ngũ đệ khá lắm, giờ thì đại ca cũng không còn lo lắng nữa.
    Bốn người đàn bà áo xanh cũng buông tiếng cười khảy, người đứng bên trái cùng quay sang người bên cạnh nói:
    - Ninh Tử có lo lắng không?
    Ninh Tử lắc đầu, lại quay sang người bên cạnh nói:
    - Duyệt Tử có lo lắng không?
    Duyệt Tử cười:
    - Tôi cũng không lo lắng.
    Ninh Tử lại quay sang người bên phải cuối cùng nói:
    - Vậy thì Hòa Tử hẳn cũng không lo lắng rồi.
    Hòa Tử gật đầu cười:
    - Tôi chẳng lo lắng chút nào cả ! An Tử lo lắng chăng?
    Người bên trái cùng An Tử cười nói:
    - Tôi cũng chẳng lo lắng, nhưng nguyên do thì không thể cho các người biết đâu.
    Đoạn người này nhìn người nọ, người nọ nhìn người kia, bỗng cùng bụm miệng cười khanh khách.
    Long Phi nhíu mày buông tiếng hừ mạnh, lẩm bẩm:
    - Nếu các vị không phải là phụ nữ thì Long Phi đã dạy cho một bài học rồi.
    Bốn người đàn bà áo xanh nín cười, An Tử lạnh lùng nói:
    - Nếu các hạ không phải là đàn ông thì An Tử này đã dạy cho một bài học rồi.
    Long Phi tức giận quát lớn, quay người phóng ra một chưởng đánh vào tảng đá xanh bên cạnh, chỉ nghe “ầm” một tiếng, đá vụn tung bay, tảng đá cứng rắn thế mà đã bị đánh vỡ nát.
    An Tử cười khảy:
    - Chưởng lực khá lắm.
    Bỗng xoay tay, “choang” một tiếng, thanh trường kiếm đã tuốt ra khỏi vỏ.
    Ánh kiếm lóe lên, bà đã lướt tới cạnh một tảng đá vuông, nhẹ nhàng vung tay, “phập” một tiếng khẽ, mũi kiếm đã cắm ngập vào đã bảy tấc, dễ dàng như ngọn trúc xanh cắm vào đất bùn.
    Long Phi Nam nhíu mày, chỉ nghe An Tử buông tiếng cười khẽ nói:
    - Thì ra đá ở đây lại mềm đến vậy !
    Quách Ngọc Hà mỉm cười:
    - Kiếm pháp khá lắm.
    Đoạn tươi cười đi đến bên cạnh An Tử, dịu giọng nói:
    - Đại tỷ chịu để cho tôi thử chăng?
    An Tử thoáng ngẩn người, chưa kịp trả lời thì Quách Ngọc Hà đã xuất thủ nhanh như gió, năm ngón tay thon thả nhắm mạn sườn bà phất tới, thủ thế rất ngoạn mục.
    An Tử kinh hãi, vội tạt ra ba thước, mặc dù tránh khỏi đòn tấn công của đối phương, nhưng thanh trường kiếm chưa kịp rút ra, vẫn còn cắm vào trong đá.
    Quách Ngọc Hà cười dịu dàng:
    - Xin đa tạ đại tỷ, tôi thử xong sẽ hoàn trả lại ngay.
    Giọng nói nàng hòa nhã, thần thái ung dung như thể chiêu chí mạng vùa qua không phải do nàng phóng ra vậy.
    Những thấy nàng nhẹ nhàng rút thanh kiếm ra, mắt chăm chú nhìn, tựa hồ như xem thanh kiếm trong tay, song sự thật là quan sát tảng đá vuông kia.
    Sau đó nàng nhoẻn miệng cười, bỗng vung tay phóng trường kiếm ra, lại “phập” một tiếng rất khẽ, thân kiếm đã cắm ngập vào đá chừng nửa phần.
    Bốn người đàn bà áo xanh đều tái mặt.
    Quách Ngọc Hà cười dịu dàng nói:
    - Đá ở đây quả nhiên mềm quá sức !
    Rút trường kiếm ra, đưa đến trước mặt An Tử.
    Sắc mặt An Tử thoạt xanh thoạt trắng, tim đập thình thịch, lặng thinh đón lấy thanh trường kiếm, quay về chỗ cũ.
    Quách Ngọc Hà lại dịu dàng cười nói:
    - Đại tỷ đừng buồn phiền, mặc dầu tôi đâm sâu hơn đại tỷ một thước, nhưng thực ra kiếm pháp và công lực của tôi cũng đâu hơn đại tỷ là bao.
    An Tử chững bước, ngoảnh lại nhìn, ánh mắt ngập đầy phẫn hận.
    Quách Ngọc Hà nhoẻn cười:
    - Đại tỷ cũng không nên hận tôi, đừng tưởng tôi đã thắng mà còn chê cười đại tỷ.
    Ngừng giây lát lại nói tiếp:
    - Môn công phu với kiếm xuyên đá này hoàn toàn dựa vào sự khéo léo, nếu không hiểu bí quyết ấy, công lực thâm hậu đến đâu cũng vô dụng. Kiếm đâm vào càng sâu càng khó, mỗi sâu một tấc đều khó hơn trước gấp mười lần, công lực non kém không sao thực hiện được. Do đó đại tỷ thấy kiếm tôi đâm sâu hơn nhiều nên trong lòng tất nhiên kinh hãi và khó chịu.
    Nàng nói một cách ôn tồn, song lại như giảng dạy cho con em, không một chút kiêu căng lẫn nóng nảy.
    An Tử cụp mắt xuống, Quách Ngọc Hà lại nói tiếp:
    - Song đại tỷ không nhận ra chỗ khéo léo trong chiêu kiếm của tôi. Khi nãy chiêu kiếm của đại tỷ sau khi đâm vào đá đã để lại một vết nứt, mà chiêu kiếm của tôi lại xuyên vào khe nứt ấy, nhờ vậy mới sâu hơn của đại tỷ.
    An Tử ngước mắt lên, buột miệng “à” lên một tiếng ra chiều vỡ lẽ, và lại như bẽ bàng.
    Quách Ngọc Hà mỉm cười nói tiếp:
    - Bây giờ tròng lòng đại tỷ lại cảm thấy bực tức vì khi nãy đã chịu thua oan ức phải không?
    An Tử buông tiếng cười hậm hực thay cho câu trả lời.
    Quách Ngọc Hà lại nói:
    - Chỉ trong khoảnh khắc mà tôi chẳng những có thể tìm ra được đường kiếm rất hẹp nằm trong lớp rêu dày đặc, mà còn thấy được nơi sâu nhất của vết nứt, nhãn lực ấy đại tỷ chẳng thể nào sánh kịp, đại tỷ nhìn nhận chứ?
    An Tử lại cụp mắt xuống, miệng tuy không nói nhưng đã mặc nhiên thừa nhận.
    Quách Ngọc Hà lại cười nói tiếp:
    - Tôi chỉ tiện tay phóng ra một kiếm mà đã đâm trúng vào đường nứt và thân kiếm dồn đầy chân lực, sự chuẩn xác ấy đại tỷ chẳng thể nào sánh kịp. Hơn nữa chiêu kiếm của tôi lại ngập sâu vào đá gần hai thước, đành rằng nhờ vào sự khéo léo, song công lực cũng thâm hậu hơn đại tỷ mấy phần, điều ấy đại tỷ bắt buột cũng phải thừa nhận. Về kiếm pháp, nhãn lực, công lực và sự chuẩn xác là ba yếu tố quan trọng để thủ thắng, vậy mà đại tỷ đều kém hơn tôi, nếu thật sư giao đấu, trong vòng hai mươi chiêu, chắc chắn đại tỷ phải bại dưới tay tôi.
    Đoạn nhoẻn miệng cười, lại chậm rãi nói tiếp:
    - Nếu đại tỷ không phục thì có thể thử xem.
    An Tử ngơ ngẩn hồi lâu, buông tiếng thở dài trĩu nặng, chầm chậm quay đi, “kiêng” một tiếng, một quả cầu thép năm ngạnh từ trong tay bà rơi xuống đất.
    Quách Ngọc Hà nhìn theo bóng sau lưng An Tử, buông tiếng cười khẽ vẻ khinh miệt lẫn đắc ý, trái ngược hẳn với tiếng cười dịu dàng hòa nhã vừa rồi.
    An Tử hai tay run rẩy, bàn tay từ từ siết chặt, sắc mặt thoạt xanh thoạt trắng, ánh mắt nhìn về cõi xa xăm cũng dần lộ ra vẻ khác lạ, thình lình quay phắt lại, lạnh lùng nói:
    - Không sai, võ công của cô nương cao hơn tôi nhiều, song lệnh sư... hừ hừ, các vị khỏi phải chờ đợi nữa...
    Nam Cung Bình, Long Phi, Thạch Trầm, Quách Ngọc Hà và Vương Tố Tố cùng tái mặt.
    Long Phi bước đến bên cạnh An Tử, gằn giọng:
    - Bà nói sao?
    An Tử môi mấy máy như muốn nói gì đó, song ba người đàn bà áo xanh khác cùng buông tiếng đằng hắng, kéo An Tử sang bên.
    Long Phi trừng mắt giận dữ:
    - Nếu bà không giải thích rõ ràng câu nói bừa bãi vừa rồi thì đừng hòng rời khỏi nơi đây.
    Trong số bốn người đàn bà áo xanh, người trẻ tuổi song lại có vẻ chững chạc nhất là Duyệt Tử kéo vai An Tử, ngoái lại nói:
    - Lời nói của An Tỷ bừa bãi thì cần gì phải giải thích nữa?
    Long Phi ngẩn người. Quách Ngọc Hà nhoẻn cười nói:
    - Nói năng bừa bãi quả không cần phải giải thích, nhưng rất đáng trừng phạt, đúng chăng?
    Ánh mắt nàng lướt nhẹ qua Long Phi, bất thần bước đến sau lưng An Tử, tay phải nhẹ đưa lên, hai ngón tay đã nhanh như chớp điểm vào huyệt Kiên Tĩnh của An Tử và huyệt nằm giữa ngón giữa và ngón vô danh của bàn tay Duyệt Tử đặt trên vai An Tử.
    An Tử thờ thẩn như đang hối hận đã lỡ lời không hề hay biết ngón chỉ của Quách Ngọc Hà điểm tới, Duyệt Tử nhướng mày, xong người chuyển bước, vung tay với thế “Kim tiền đoạn tì” quay chọp vào cổ tay Quách Ngọc Hà.
    Quách Ngọc Hà buông tiếng cười khẽ:
    - Các người còn dám hoàn thủ ư?
    Tay phải thoáng rụt về rồi lại phóng tới vẫn vỗ vào sau lưng An Tử, tả chưởng hai ngón trỏ và giữa điểm vào mạn sườn Duyệt Tử.
    Một chiêu hai thức này với thế công giải thế công, đồng thời lại có thế thủ, Duyệt Tử lách người thoái lui tránh khỏi, song An Tử vẫn đứng ngây người ra như phỗng đá.
    Duyệt Tử kêu lên thảng thốt, hữu chưởng vung ra, đẩy An Tử tạt ngang vài bước, liền thì hai tiếng “choang choang” vang lên, trường kiếm ra khỏi vỏ, hai làn kiếm quang xanh biếc, một trái một phải như ánh chớp bổ vào hai bên vai Quách Ngọc Hà.
    Diệp Tử xoay tay phải về, bổ ngang vào sau lưng Quách Ngọc Hà. An Tử đứng vững lại, ánh mắt chớp động, rồi thì rút trường kiếm ra bắt đầu tấn công.
    Quách Ngọc Hà thoáng biến sắc mặt, lách người, trở bộ, xoay bước, vừa vặn tránh khỏi bốn chiêu cơ hồ công tới cùng một lúc.
    Long Phi quát lớn:
    - Các ngươi dừng tay lại !
    Tiếng quát vang rền như sấm động, hồi âm vang vọng từ bốn phía, đủ thấy Long Phi thật sự nổi cơn thịnh nộ.
    Trong khi hồi âm còn vang vọng thì Quách Ngọc Hà lại hóa giải thêm vài chiêu nữa, trán đã lấm tấm mồ hôi.
    Long Phi tái mặt rống lên:
    - Bình sanh Long Phi này không động thủ với phụ nữ, các ngươi sao còn chưa chịu giúp đại tẩu một tay hả?
    Vương Tố Tố buông tiếng quát khẽ, sấn tới vung chưởng đánh vào sau lưng Duyệt Tử.
    Nào ngờ thân hình của Duyệt Tử và Hòa Tử nhấp nhoáng đan chéo nhau, vây luôn nàng vào trong kiếm trận, và An Tử vút một kiếm đã nhắm yết hầu nàng đâm tới.
    Thạch Trầm tiến tới, chau mày trầm giọng nói:
    - Sư phụ không cho phép chúng ta mang kiếm lên núi hẳn có nghĩa là không cho chúng ta động thủ, nếu sư phụ lão nhân gia trách tội thì sao?
    Long Phi ngẩn người giây lát ngước lên nhìn, những thấy trong mây trắng lãng đãng, kiếm quang loang loáng chớp ngời, Quách Ngọc Hà và Vương Tố Tố bị vây khốn trong kiếm trận thần tốc và biến hóa khôn lường của bốn người đàn bà áo xanh, trong nhất thời tuy chưa đến đổi bại, song chắc chắn không thể nào thủ thắng.
    Long Phi ngoái lại nói:
    - Theo Ngũ đệ nên tính sao?
    Nam Cung Bình cúi xuống nhìn bao kiếm Diệp Thượng Thu Lộ và nói:
    - Xin tùy đại ca sai bảo.
    Long Phi chau chặt mày, lại nghe Nam Cung Bình nói:
    - Nếu người ta kề kiếm vào cổ mình, chẳng lẽ mình cũng không được động thủ hay sao?
    Long Phi trố mắt quát lớn:
    - Đúng vậy ! Chả lẽ đàn bà phụ nữ quyết hãm hại ta, ta cũng không được động thủ sao?
    Đoạn ưỡn ngực, khoát tay hô lớn:
    - Lão tam, lão ngũ, tiến lên.
    Chưa dứt tiếng đã tung mình lên, Nam Cung Bình và Thạch Trầm đưa mắt nhìn nhau, bỗng sau lưng vang lên một tiếng cười khảy rồi nói:
    - Bốn đánh hai đành rằng không hay, mà năm đánh bốn thì cũng chẳng giỏi gì, môn hạ của Đơn Phụng, Thần Long thì ra thảy đều là những kẻ với số đông thủ thắng.
    Nam Cung Bình nhíu mày, vụt quay lại chỉ thấy bên cạnh cỗ quan tài gỗ tía chẳng rõ tự bao giờ đã có thêm một đạo sĩ gầy gò, tóc búi cao, má rộng và hóp, ánh mắt lấp lánh, một tay cầm kiếm, tay kia mân mê hàm râu xám lưa thưa dưới cằm, nụ cười khảy vẫn chưa tắt trên môi, một cơn gió thổi tung chiếc đạo bào màu xanh sậm, cơ hồ lay động cả thân hình mảnh khảnh của lão ta.
    Tiếng cười khảy của lão đạo sĩ tuy rất khẽ song cũng khiến cho Quách Ngọc Hà, Vương Tố Tố cùng bốn người đàn bà áo xanh dừng tay lại nay.
    Long Phi cũng chững người, quay lại quát:
    - Đạo trưởng là ai?
    Đạo sĩ mảnh khảnh cười khảy:
    - Bổn đạo là ai? Hừ hừ, ngay cả bổn đạo là ai mà cũng không biết ư?
    Trong khi nói đã chậm rãi đi về phía cổ quan tài.
    Hai đại hán khiêng quan tài đang rủ tay đứng nghiêm trang bỗng thấp giọng quát, vừa định lách ra ngăn cản thì Nam Cung Bình đã lao tới đứng bảo vệ trước quan tài.
    Đạo sĩ mảnh khảnh buông tiếng cười khảy, chững bước đưa mắt quan sát chàng, lạnh lùng nói:
    - Ngươi định làm gì vậy?
    Nam Cung Bình thản nhiên hỏi ngược lại:
    - Đạo trưởng định làm gì?
    Đạo sĩ mảnh khảnh cười hăng hắc:
    - Hay lắm !
    Bỗng quay người tránh ra, đi đến trước mặt Long Phi và nói:
    - Cuộc ước hẹn mười năm giữa sư phụ ngươi với “Đơn Phụng” Diệp Thu Bạch đã giải quyết xong chưa?
    Long Phi ngạc nhiên:
    - Sao đạo trưởng biết?
    Đạo sĩ mảnh khảnh bật cười ha hả:
    - Việc của sư phụ ngươi, sao bổn đạo không biết được?
    Đoạn đảo mắt nhìn quanh rồi nói tiếp:
    - Hai người đã đi đâu rồi?
    Long Phi nhíu mày:
    - Không việc gì đến đạo trưởng.
    Đạo sĩ mảnh khảnh cười hăng hắc:
    - Được ! Được !
    Bỗng lại quay người đi đến trước mặt Thạch Trầm và nói:
    - Ai thắng ai bại?
    Thạch Trầm đưa mắt chậm rãi nói:
    - Không biết !
    Đạo sĩ mảnh khảnh lại cười hăng hắc:
    - Hay lắm, hay lắm !
    Đoạn lướt tới trước mặt bốn người đàn bà áo xanh và nói:
    - Phải chăng Thực Trúc Nữ Sử chung cơ vẫn không thắng được Bất Tử Thần Long?
    Bốn người đàn bà áo xanh cùng đưa mắt nhìn nhau, Quách Ngọc Hà khẽ cười khúc khích.
    Đạo sĩ mảnh khảnh vụt quay người, gằn giọng nói:
    - Cô nương cười gì vậy?
    Quách Ngọc Hà nhoẻn miệng cười:
    - Có một việc Diệp Thu Bạch cuối cũng đã tranh trước gia sư một bước rồi.
    Đạo sĩ mảnh khảnh kinh ngạc:
    - Việc gì?
    Quách Ngọc Hà đảo tròn mắt:
    - Bà ấy đã chết trước gia sư rồi.
    Đạo sĩ mảnh khảnh giật nẩy mình, thừ ra hồi lâu mới rủ tay chậm rãi nói:
    - Diệp... Thu... Bạch... đã chết... rồi... ư?
    Quách Ngọc Hà gật đầu quả quyết:
    - Đúng thế !
    Đạo sĩ mảnh khảnh buông tiếng thở dài nặng nề:
    - Thật không ngờ lời phỏng đoán của Thiên Nha đạo nhân lúc lâm chung hồi hai mươi năm trước đã đúng.
    Quách Ngọc Hà lại đảo tròn mắt, Long Phi buột miệng hỏi:
    - Lời phỏng đoán như thế nào?
    Đạo sĩ mảnh khảnh cúi đầu:
    - Thần Long tất thắng Đơn Phụng...
    An Tử buông tiếng cười khảy:
    - Diệp cô nương tuy đã chết, song Bất Tử Thần Long cũng chẳng đắc thắng.
    Đạo sĩ mảnh khảnh vụt ngẩng lên, phấn chấn hỏi:
    - Bất Tử Thần Long cũng chưa đắc thắng ư? Chả lẽ... chả lẽ... hai người cùng táng mạng cả...
    Long Phi tức giận quát:
    - Nói bậy ! Rõ là đánh...
    Đạo sĩ mảnh khảnh sầm mặt, ánh mắt sắc lạnh nhìn vào mặt Long Phi, dằn mạnh từng tiếng:
    - Đánh cái gì?
    - Đánh đấm !
    Đạo sĩ mảnh khảnh quát lớn, xoay tay ra thanh trường kiếm trên lưng, song được giữa chừng lại buông trở xuống, trầm giọng nói:
    - Tuy ngươi vô lễ, nhưng ta không thể chấp nhất được.
    Long Phi hậm hực:
    - Hừ hừ... hắc hắc...
    Bỗng ngửa cổ cười vang.
    An Tử cười khảy:
    - Có người không muốn động thủ với hậu bối, song... Bất Tử Thần Long thì lại liều mạng với đệ tử của Diệp cô nương.
    Đạo sĩ mảnh khảnh sửng sốt:
    - Bất Tử Thần Long lại đi động thủ với hậu bối ư?
    An Tử gật đầu:
    - Đúng vậy !
    Long Phi nín cười, gằn giọng nói:
    - Gia sư tuy động thủ với đồ đệ của Diệp Thu Bạch, song lão nhân gia đã phong tỏa hai mạch Nhâm Đốc làm giảm đi bảy thành công lực, tác phong đại nhân đại nghĩa như vậy e rằng thiên hạ hiếm có.
    Long Phi đưa tay vuốt râu, ánh mắt rực lên, khóe môi bỗng hé nở nụ cười, lẩm bẩm:
    - Bất Tử Thần Long lại tự giảm công lực thì vẫn tất thắng.
    Đạo sĩ mảnh khảnh chậm rãi nói:
    - Thật ư?
    Long Phi quát lớn:
    - Tất nhiên là...
    Bỗng hạ giọng yếu ớt:
    - Thật !
    Kỳ thực y nào có gì chắc chắn, trong thâm tâm cũng đang thấp thõm lo âu kia mà.
    Đạo sĩ mảnh khảnh chăm chú nhìn Long Phi, đoạn lại liếc về phía Nam Cung Bình đang đứng cạnh cỗ quan tài, chậm rãi nói:
    - Các ngươi ai là đệ tử của Bất Tử Thần Long?
    Long Phi trầm giọng:
    - Không việc gì đến tôn giá.
    Đạo sĩ mảnh khảnh phớt cười:
    ****** mất trang ******* xanh xanh biếc như làn thu thủy, chính là danh kiếm Diệp Thượng Thu Lộ, hằng mấy mươi năm qua chưa từng rời xa Bất Tử Thần Long.
    Long Phi nhìn Diệp Mạn Thanh, mắt y đỏ ngầu, râu ria rộng tủa, quát lớn một tiếng, lao vội đến trước mặt nàng gào lên:
    - Sư phụ đâu? Sư phụ ta đâu?
    Diệp Mạn Thanh lạnh lùng:
    - Lệnh sư hiện ở đâu?
    Diệp Mạn Thanh nói:
    - Lệnh sư hiện ở đâu, lẽ ra các hạ phải biết chứ?
    Long Phi chao người hai lượt.
    Nam Cung Bình mặt mày trắng bệch.
    Thạch Trầm như bị người thình lình đấm một quyền vào ngực, ánh mắt đờ đẫn, toàn thân tê dại, ngay cả Vương Tố Tố đứng bên cạnh bật lên một tiếng thảng thốt rồi ngã xuống đất bất tỉnh, chàng cũng không hề hay biết.
    Quách Ngọc Hà mặt tái ngắt, toàn thân run rẩy.
    Bốn người đàn bà áo xanh tay cầm kiếm cùng ùa đến bên cạnh Diệp Mạn Thanh.
    Đạo sĩ mảnh khảnh một tay vịn vào thanh trường kiếm, thấp giọng lẩm bẩm:
    - Cuối cùng thì Bất Tử Thần Long đã chết.
    Đoạn ngoảnh nhìn về phía cỗ quan tài gỗ tía và lẩm bẩm lập lại:
    - Cuối cùng Bất Tử Thần Long cũng đã chết..... Giọng nói ngập ngừng thấp trầm, chẳng rõ là thương tiếc hay vui mừng? Đau buồn hay khoan khoái?
    Diệp Mạn Thanh mắt long lanh quét nhìn mọi người.
    Long Phi bỗng gằn giọng quát:
    - Ngươi đã hại sư phụ ta, hãy đền mạng đây.
    Đồng thời như con hổ điên lao tới, Thạch Trầm và Quách Ngọc Hà cùng cất người lên. Nam Cung Bình tiến tới một bước, bỗng đưa mắt nhìn đạo sĩ mảnh khảnh, đoạn lại lui về cạnh cỗ quan tại, đặt tay lên bao kiếm Diệp Thượng Thu Lộ bên lưng, nước mắt rơi lả chả.
    Long Phi song chưởng cũng vung ra lao bổ vào Diệp Mạn Thanh, một tay chộp vào mặt, một tay chộp vào trường kiếm trong tay nàng.
    Diệp Mạn Thanh buông tiếng cười khảy, trước mặt kiếm quang lấp loáng. Diệp Mạn Thanh lùi bước, hai tay chắp lại, chuyển hai thanh trường kiếm sang hết tay phải, lạnh lùng quát:
    - Kim Long tại thiên.
    Xoay tay từ trong lòng lấy ra một vật giơ lên vung vẩy, ánh vàng lấp lánh, thì ra đó là một ngọn trủy thủ cán rồng bằng vàng.
    Nàng chầm chậm đưa ngọn Kim Long trủy thủ ngang mày, lại lạnh lùng quát:
    - Quần Long thọ mệnh.
    Long Phi ngẩng lên nhìn, lập tức tái mặt hai tay nắm chặt, đứng thừ ra hồi lâu tựa hồ trong lòng đang quyết định một điều trọng đại.
    Đạo sĩ mảnh khảnh chớp mắt, khẽ lẩm bẩm:
    - Kim Long mật lệnh lại xuất hiện giang hồ... hắc hắc !
    Bỗng thấy Long Phi lùi sau ba bước, quỳ xuống sụp vái lạy, song mặt đầy phẫn hận căm tức, chứng tỏ trong lòng không muốn, nhưng bắt buộc phải vái lạy.
    Diệp Mạn Thanh buông tiếng cười khảy, trường kiếm trong tay bốn người đàn bà áo xanh cùng buông rủ xuống.
    Chỉ thấy Diệp Mạn Thanh nhẹ nhàng từ giữa bốn người đàn bà áo xanh chầm chậm bước ra, cứ mỗi bước đi, hai thanh trường kiếm trong tay va chạm nhau vang lên một tiếng “keng” lảnh lót.
    Quách Ngọc Hà nhon nhón đi đến bên cạnh Long Phi, cúi xuống nói:
    - Kim Long mật lệnh tuy ở trong tay y thị, song...
    Diệp Mạn Thanh đưa ánh mắt sắc lạnh nhìn Quách Ngọc Hà, xoay tay đưa mũi trủy thủ vốn đang đặt ngang mày chĩa xuống đất, lạnh lùng nói:
    - Phương giá không phục ư?
    Quách Ngọc Hà chậm chạp nhìn vào ngọn trủy thủ trong tay Diệp Mạn Thanh, chậm rãi nói:
    - Phục thì sao? Không phục thì sao?
    Long Phi quỳ dưới đất, sắc mặt bỗng biến đổi, ngoảnh lại nhìn vợ, run giọng nói:
    - Hà muội đâu thể như vậy...
    Quách Ngọc Hà nhướng mày, lớn tiếng quát:
    - Y thị đã giết sư phụ, lấy cắp bửu kiếm, và mật lệnh của lão nhân gia ấy, chả lẽ chúng ta còn phải tuân phục y thị nữa sao?
    Thạch Trầm đỡ Vương Tố Tố ngất xỉu dưới đất lên, bỗng thấy bóng người nhấp nhoáng, Quách Ngọc Hà đứng ngay trước mặt nói:
    - Tam đệ, Tứ muội, theo hai người có nên tuân lệnh y thị chăng?
    Thạch Trầm ngẩng lên nhìn ngọn “Kim Long trủy thủ” lẳng lặng cúi đầu xuống.
    Quách Ngọc Hà cắn răng, lướt đến trước mặt Nam Cung Bình đang đứng cạnh cỗ quan tài, run giọng nói:
    - Ngũ đệ là người sáng suốt nhất, “Kim Long mật lệnh” tuy là vật chí bảo của Chỉ Giao Sơn Trang, nhưng trong tình huống này nếu chúng ta tuân lời y thị thì lẽ trời đâu còn nữa?
    Nam Cung Bình vẻ mặt trơ trơ ngẩng lên, hai luồng nhãn quang sắc lạnh soi vào người Diệp Mạn Thanh.
    Diệp Mạn Thanh tự nãy giờ vẫn lạnh lùng nhìn Quách Ngọc Hà, giờ bỗng buông tiếng cười khảy, chậm rãi nói:
    - Kim Long mật lệnh đã xuất hiện mà các người còn muốn kháng mệnh, chả lẽ Bất Tử Thần Long mới vừa chết, các người đã quên đi trọng thệ lúc bái sư rồi ư?
    Quách Ngọc Hà tóc đã rối, trán lấm tấm mồ hôi, nàng rất hay cười và khéo ứng phó, bất luận gặp biến cố trọng đại gì cũng có thể giải quyết bằng cách cười nói ung dung, sao giờ đây lại ra chiều bàng hoàng lo lắng, như biết trước những lời Diệp Mạn Thanh sắp thốt ra hẳn hết sức bất lợi đối với nàng.
    Long Phi lại ngoảnh ra sau nhìn vợ, buông tiếng thở dài thậm thượt, chậm rãi nói:
    - Kim Long mật lệnh đã nằm trong tay cô nương, Long Phi này không còn gì để nói nữa.
    Diệp Mạn Thanh cười khảy:
    - Các hạ vẫn chưa quên sự giáo huấn của lệnh sư?
    - Biết lệnh chứ không biết người...
    Bỗng ngẩng lên quát lớn:
    - Nhưng cô nương đã giết gia sư, tôi...
    Giọng nói nghẹn ngào lẫn đau xót, không thể nói tiếp được nữa.
    Nam Cung Bình điềm tĩnh nói:
    - Tướng tại ngoại có thể không chấp hành lệnh vua, sự việc khác thường phải ngộ biến tùng quyền, không nên gò bó trong một phép tắc nhất định, đó là lời dạy đúng đắn của cổ nhân.
    Quách Ngọc Hà hớn hở:
    - Chính đại tẩu cũng muốn nói như vậy.
    Long Phi gật gù lớn tiếng:
    - Rất đúng ! Rất đúng !
    Ánh mắt Diệp Mạn Thanh bỗng vút qua một vẻ kỳ dị:
    - Các hạ có biết ý của tôi...
    Nam Cung Bình khoát tay ngắt lời nàng, thần sắc chàng tuy bình thản, giọng nói tuy hòa hoãn, song lại như hàm chứa một sức mạnh không cưỡng lại được, chàng chậm rãi nói:
    - Kim Long mật lệnh tuy ở trong tay cô nương, song bên trong hẳn có một số ly kỳ mà hiện tại chưa biết, bằng với cá tính của sư phụ hẳn đã sớm hủy hoại lệnh này chứ không bao giờ để lọt vào tay cô nương, vậy cô nương hãy thuật lại lưu ngôn của gia sư nghe thử?
    Diệp Mạn Thanh thoáng buông rèm mi, bỗng buông tiếng thở dài chậm rãi nói:
    - Chỉ các hạ là hiểu được tâm ý của Bất Tử Thần Long.
    Quách Ngọc Hà trợn mắt quát:
    - Miệng nói vô bằng, chúng tôi không thể nào phân biệt được thật hay giả về lời nói của cô nương... Tam đệ, Tứ muội, y thị đã sát hại sư phụ, nếu chúng ta không báo thù thì còn đáng kể là người nữa chăng?
    Thạch Trầm vụt ngẩng lên, hai tay nắm chặt.
    Diệp Mạn Thanh buông tiếng cười khảy, chậm rãi nói:
    - Miệng nói vô bằng ư?
    Đoạn ngậm ngọn trủy thủ trong miệng, lại từ trong lòng móc ra một mảnh giấy xếp rất ngay ngắn, nhẹ vung tay ném đến trước mặt Long Phi.
    Quách Ngọc Hà lướt tới quát:
    - Để tôi xem.
    Quách Ngọc Hà vừa định cúi xuống nhặt lấy mảnh giấy bỗng cảm thấy nơi mạn sườn tê dại.
    Diệp Mạn Thanh dùng hai ngón giữa và trỏ bên tay phải kẹp lấy mũi trủy thủ, thúc cán vào huyệt Tàng Huyết dưới mạn sườn Quách Ngọc Hà, lạnh lùng quát:
    - Phương giá định làm gì?
    Quách Ngọc Hà đanh giọng:
    - Di mệnh của sư phụ, chả lẽ tôi là phận đệ tử không xem được hay sao?
    Quách Ngọc Hà tuy miệng chống cãi, song người không dám nhúc nhích.
    Diệp Mạn Thanh nghiêm giọng:
    - Phương giá hãy lui ra bảy bước trước đi.
    Quách Ngọc Hà tức giận:
    - Ngươi là cái thá gì mà dám ra lệnh cho ta.
    Chưa kịp dứt lời đã cảm thấy nửa người bên phải đau buốt, không tự chủ được tự lùi ra sau đúng bảy bước.

Xem Tiếp Chương 2Xem Tiếp Chương 31 (Kết Thúc)
Bất Tử Thần Long
  » Đang Xem Chương 1
  » Xem Tiếp Chương 2
  » Xem Tiếp Chương 3
  » Xem Tiếp Chương 4
  » Xem Tiếp Chương 5
  » Xem Tiếp Chương 6
  » Xem Tiếp Chương 7
  » Xem Tiếp Chương 8
  » Xem Tiếp Chương 9
  » Xem Tiếp Chương 10
  » Xem Tiếp Chương 11
  » Xem Tiếp Chương 12
  » Xem Tiếp Chương 13
  » Xem Tiếp Chương 14
  » Xem Tiếp Chương 15
  » Xem Tiếp Chương 16
  » Xem Tiếp Chương 17
  » Xem Tiếp Chương 18
  » Xem Tiếp Chương 19
  » Xem Tiếp Chương 20
  » Xem Tiếp Chương 21
  » Xem Tiếp Chương 22
  » Xem Tiếp Chương 23
  » Xem Tiếp Chương 24
  » Xem Tiếp Chương 25
  » Xem Tiếp Chương 26
  » Xem Tiếp Chương 27
  » Xem Tiếp Chương 28
  » Xem Tiếp Chương 29
  » Xem Tiếp Chương 30
  » Xem Tiếp Chương 31