VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Kiếm Hiệp » Ma Nữ Đa Tình
Font Size: Tác Giả: Giả Kim Dung
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
Trước khi vào Truyện

    Đêm… Bàn tay của dạ thần, đang từ từ phủ dần bức màn đêm bát ngát lên khắp cảnh vật tiêu sơ, đầy rừng hoang núi lạnh trên miền Xà Vương Quốc, tận phương Bắc của dãy Hy Mã Lạp Sơn trắng xoá, với quanh năm tuyết phủ chập chùng…
    Quả là một đêm tối đầy hãi hùng với gió bão thét gào, với mưa rơi sầm sập, với sấm sét ì ầm…
    Cùng những lằn chớp ngoằn ngoèo vạch dài giữa nền trời đen thẫm, nhào trộn vào nhau tạo thành một âm thanh, một điệp khúc khủng khiếp và loạn cuồng.
    Vũ trụ như chìm hẳn trong cơn trở mình giận dữ của gió mưa, của bão tố, kéo dài suốt cả một đêm ngày mà vẫn chưa dịu lắng phong ba.
    Bỗng, một làn chớp ngời lên ánh sáng, xé tan trong chốc lát bầu trời đang trĩu nặng cơn mưa, soi tỏ trên mặt hồ “Xà Yêu nữ”.
    Qua thời gian thoáng mắt của cơn chớp vừa loé lên, vẫn kịp nhìn thấy trên mặt hồ năm thiếu nữ tuyệt sắc với năm màu áo đối chọi nhau: trắng, lục, vàng, xanh, hồng!
    Và lạ hơn nữa, mỗi cô gái trong một tư thế riêng biệt, cùng áp dụng thượng đẳng khinh công “Bình Thuỷ Đang Ba” đứng nổi trên mặt nước, im lìm như những pho tượng vô tri. Đối với cảnh gió mưa đang phủ trùm quanh họ, năm cô gái thản nhiên dường như không nghe biết, trái lại khuôn mặt mỗi nàng còn lộ vẻ hân hoan và tất cả ánh mắt năm đều đổ dồn vào chiếc miệng hang đen ngòm tun hút trên bờ hồ Xà Yêu Nữ trước mặt.
    Thời gian vẫn lặng lẽ trôi theo cơn mưa gió suốt một đêm ngày song chiếc hang sâu đen ngòm vẫn im phăng phắc như tờ, chưa có một triệu chưng chi khác lạ…
    Thế nhưng, năm thiếu nữ vẫn một mực im ìm chờ đợi, chẳng một tí xao động thân hình cũng không hề mở miệng để bàn bạc thì thào!
    Phải chăng tất cả đã chết vì cóng lạnh trong mưa gió lê thê? Không!
    Vì một khi đã chết, không còn đâu đề khí để mà đứng vững trên mặt nước như thế được
    Và kìa…
    Một ánh chớp lại lướt ngay nền trời mù mịt gió mưa soi rõ vào lòng hang đen thẫm.
    Năm cô gái không hẹn đồng buột miệng rú lên:
    - Rắn !
    Một con rắn khổng lồ trong lòng hang đen thẫm đang ngúc ngoắc bò ra! Sau đuôi con rắn khổng lồ nọ lại có một con rắn khổng lồ không kém nối đuôi bò ra theo, hai con, rồi bốn con, năm con.
    Trong vòng khoảnh khắc đã thành một hầy rắn có hơn mấy trăm con, kéo nhau bò ra khỏi động!
    Mỗi con đều le lưỡi ngóc đầu phì phò hơi gió, phóng mình về hướng thiếu nữ đang đứng giữa hồ.
    Năm cô gái khẽ nhíu đôi mày như mực kẻ, không buồn nhảy tránh, cũng chẳng ra tay sát hại, mặc cho bầy rắn nhung nhúc phóng đế mổ cắn vào mình.
    Và lạ thay, những con rắn nào vừa dại dột mổ vào mình các nàng, đều trong khoảnh khắc lăn đùng ra chết trên mặt hồ.
    Bầy rắn đen đặc mấy trăm con từ trong miệng hang kéo ra, không đầy một giờ sau đều chết láng chẳng còn sót một con, thây rắn nổi lều bều trên khắp cả mặt nước cóng lạnh!
    Năm cô gái kì lạ, chẳng buồn nhìn đến xác rắn, muời ánh mắt vẫn trước sau chăm chú nhìn vào miệng hang đen ngòm quên cả thời khắc trôi qua…
    Gió mưa rồi cũng từ từ dứt hẳn, sắc trời đã khẽ hé ráng hồng, thiếu nữ áo xanh trong bọn chừng như rất sốt ruột, cất tiếng khẽ hỏi đồng bọn:
    - Chúng ta đã đợi hơn một ngày đêm rồi, sao vẫn chưa thấy sư phụ ra khỏi động?
    Cô gái áo lục đứng ở phía đông cũng chép miệng tiếp lời:
    - Hai mươi năm trời, chúng ta chịu ân người dạy dỗ, sâu dày như bể rộng trời cao, tuy cách nhau trong gang tấc mà tưởng chừng như diệu vợi ở góc biển chân mây, chưa bao giờ được chiêm ngưỡng mặt người.
    Thình lình…
    Trên sườn núi đối diện với mặt hồ, thấp thoáng một bóng người trắng toát, nhanh hơn cả ánh chớp giăng, thoắt cái đã bay vụt đến chỗ mọi người.
    Năm cô gái trên mặt hồ cùng cất tiếng quát vang:
    - Ai? Bóng trắng với thuật khinh công tuyệt đẳng “Phi yến qui Sào” lướt nhanh đến giữa hồ, lượn tròn đúng ba vòng, sau cùng cũng đứng thẳng người trên giữa từng không, cách mặt hồ năm thước cao, lanh lảnh cất lời: - Núi cao không đổi, nước biếc vẫn trôi, sóng trắng cuộn trời, hồng trần tích lạ, đất vàng đổi ngôi ! Ngũ phụng đâu rồi?
    Năm thiếu nữ áo lục, xanh, vàng, cam, hồng đồng lượt reo lên mừng rỡ: - Sư phụ, người đây rồi!
    Năm người không hẹn đồng lượt xô nhau đến trước mặt bóng trắng, quì rạp xuống trên mặt hồ.
    Bóng trắng quét nhìn tình hình trên mặt hồ khắp một lượt trong miệng không ngớt buông ra những tràng cười đắc ý. Nhưng trong thanh âm của giọng cười dường như chất chứa cả những tình tiết của bi thảm và vui mừng, của thương cảm và uất hờn…
    Bóng trắng bỗng dứt ngang tiếng cười, từ từ đứng dậy quay lại nhìn năm người:
    - Các con năm người ở tại “Xà Yêu Hồ” này 20 năm trời rồi, không những các con đã luyện được một thân tuyệt thế võ công, mà còn trở thành một con người độc, bách độc bất xâm…
    Bóng trắng khẽ ngừng lại đưa mắt nhìn năm cô gái khắp một lượt và tiếp lời:
    - Hôm nay là ngày thầy trò ta chia tay, các con hãy đứng dậy, ta còn có vật trọng yếu giao lại cho các con!
    Năm cô gái rón rén đứng lên, ngẩng đầu tỉ mỉ ngắm nhìn sư phụ của họ suốt từ đầu đến chân…
    Khuôn mặt của bà được bao kín trong vuông lụa trắng, một bộ sắc phục như tuyết pha bó sát thân hình, mái tóc vàng kim xoã phủ đôi vai, vóc người thướt tha uyển chuyển chứng tỏ ở người một phong tư tuyệt thế.
    Đôi mắt như hai ánh hồ thu trong vắt, thân yêu, thỏa mãn nhìn lại năm người.
    Và giữa thời gian tình thầy trò thấm đậm xao xuyến ấy, năm thiếu nữ tuyệt sắc không hẹn đồng cảm nghĩ như nhau: “Hai mươi năm trời chưa hề gặp qua mặt sư phụ, không ngờ bà lại là một tuyệt sắc giai nhân, chỉ tiếc không được chiêm ngưỡng sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của người…”
    Năm người còn đang nghĩ ngợi mông lung, vị nữ lang áo trắng đã móc trong người ra năm mũi phi tiêu vàng óng ánh để vào giữa lòng bàn tay và lên tiếng:
    - Năm mũi “Kim Hà Phiêu” này mỗi người giữ lấy một, phiêu đến là người chết, ra tay quyết chớ dung tình.
    Năm người đồng cúi mình vái tạ: - Đệ tử xin tuân mạng!
    Mỗi người đón lấy Kim Hà Phiêu vào tay xem xét, chỉ thấy là một ngọn phiêu bằng vàng dài độ năm tấc mộc, bên cạnh khắc hình một con kim xà thật tinh vi, trông như vật sống.
    Nữ lang áo trắng chợt vung vẩy mớ tóc vàng kim trên đầu, liền đó trên mái tóc vàng ánh của người có vô số những kim xà nhỏ li ti đang bò lúc nhúc khắp đầu.
    Năm cô gái thoáng biến sắc kinh mang, nữ lang áo trắng chợt dùng tay phải chộp vào đầu mình, bắt lên một nắm kim xà, vãi lên đầu các nàng.
    Cử động lạ lùng của người sư phụ làm năm thiếu nữ sửng sốt giật mình chưa kịp lên tiếng hỏi, nữ lang áo trắng đã mỉm cười chận lời:
    - Các con đừng sợ! Những con “Kim Xà Nô” này ẩn trên mái tóc các con là những tên đầy tớ rất mực trung thành, chỉ cần các con biết cách sai khiến, sự ích lợi sẽ vô biên. Chất độc của Kim xà nô lại lợi hại vô cùng, cắn phải người khó sống được ba hôm!
    Nữ lang áo trắng nói xong đem khẩu quyết sai khiến “Kim Xà Nô” truyền lại cho mọi người.
    Năm cô gái đồng quì xuống thọ bái ân truyền.
    Nữ lang áo trắng bỗng cất lời lanh lảnh:
    - Mối huyết hải thâm thù của sư phụ các con có nhớ cả chăng?
    Năm thiếu nữ đồng thanh ứng tiếng:
    - Suốt 20 năm trời khổ luyện để vì sư phụ báo thù, chúng đệ tử đâu dám quên được!
    Nữ lang áo trắng nhè nhẹ gật đầu:
    - Tốt lắm ! Các con đi đi thôi ! Mồng năm tháng năm ta gặp nhau trên Kim Đỉnh của Nga Mi sơn!
    Năm thiếu nữ từ từ đứng dậy, triển dụng khinh công thượng đẳng, bóng người vừa chớp lên đã liền đó mất dạng trong ánh bình minh rực rỡ.
    Nữ lang áo trắng chờ năm nàng đệ tử khuất mình, bỗng ngửa cổ buông dài một tràng cười lanh lảnh, vang động khắp cỏ cây núi rừng.
    Tiếng cười trong vút, ngân dài hàm xúc một tâm tình đắc ý mãn nguyện và còn đầy dẫy một âm giọng chết chóc, oán hờn….
    Và bắt đầu từ đó, trên vòm trời võ lâm bát ngát ân thù. “Kim Hà Phiêu” xuất hiện nơi đâu, là máu tanh xương khét rải đầy mặt đất, thây phơi chồng chất trong tiếng rên siết ngập trời xanh.

Xem Tiếp Chương 2Xem Tiếp Chương 71 (Kết Thúc)
Ma Nữ Đa Tình
  » Đang Xem Chương 1
  » Xem Tiếp Chương 2
  » Xem Tiếp Chương 3
  » Xem Tiếp Chương 4
  » Xem Tiếp Chương 5
  » Xem Tiếp Chương 6
  » Xem Tiếp Chương 7
  » Xem Tiếp Chương 8
  » Xem Tiếp Chương 9
  » Xem Tiếp Chương 10
  » Xem Tiếp Chương 11
  » Xem Tiếp Chương 12
  » Xem Tiếp Chương 13
  » Xem Tiếp Chương 14
  » Xem Tiếp Chương 15
  » Xem Tiếp Chương 16
  » Xem Tiếp Chương 17
  » Xem Tiếp Chương 18
  » Xem Tiếp Chương 19
  » Xem Tiếp Chương 20
  » Xem Tiếp Chương 21
  » Xem Tiếp Chương 22
  » Xem Tiếp Chương 23
  » Xem Tiếp Chương 24
  » Xem Tiếp Chương 25
  » Xem Tiếp Chương 26
  » Xem Tiếp Chương 27
  » Xem Tiếp Chương 28
  » Xem Tiếp Chương 29
  » Xem Tiếp Chương 30
  » Xem Tiếp Chương 31
  » Xem Tiếp Chương 32
  » Xem Tiếp Chương 33
  » Xem Tiếp Chương 34
  » Xem Tiếp Chương 35
  » Xem Tiếp Chương 36
  » Xem Tiếp Chương 37
  » Xem Tiếp Chương 38
  » Xem Tiếp Chương 39
  » Xem Tiếp Chương 40
  » Xem Tiếp Chương 41
  » Xem Tiếp Chương 42
  » Xem Tiếp Chương 43
  » Xem Tiếp Chương 44
  » Xem Tiếp Chương 45
  » Xem Tiếp Chương 46
  » Xem Tiếp Chương 47
  » Xem Tiếp Chương 48
  » Xem Tiếp Chương 49
  » Xem Tiếp Chương 50
  » Xem Tiếp Chương 51
  » Xem Tiếp Chương 52
  » Xem Tiếp Chương 53
  » Xem Tiếp Chương 54
  » Xem Tiếp Chương 55
  » Xem Tiếp Chương 56
  » Xem Tiếp Chương 57
  » Xem Tiếp Chương 58
  » Xem Tiếp Chương 59
  » Xem Tiếp Chương 60
  » Xem Tiếp Chương 61
  » Xem Tiếp Chương 62
  » Xem Tiếp Chương 63
  » Xem Tiếp Chương 64
  » Xem Tiếp Chương 65
  » Xem Tiếp Chương 66
  » Xem Tiếp Chương 67
  » Xem Tiếp Chương 68
  » Xem Tiếp Chương 69
  » Xem Tiếp Chương 70
  » Xem Tiếp Chương 71