VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Ngắn » Hiện Đại
Font Size: Tác Giả: Nguyên Bình
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
    Đứa cháu vừa ở quê ra chơi. Nó khoe:
    - Quê mình có điện rồi chú ạ. Ti-vi, vi-de-o xem cả ngày, có cả ka-ra-ô-kê nữa, già trẻ đều hát được!...
    Quê tôi vùng núi non heo hút, xưa kia nghèo đói lắm, đêm đêm leo lét ánh đèn mỡ lợn, sau đó là đèn dầu hoả đã là sáng lắm rồi, bây giờ có điện... nghe mà rạo rực trong lòng. Người dân quê tôi vốn ít tham vọng và cũng không sành ăn chơi, ngày ngày chỉ mong sao có đủ hai bữa no và cuộc sống yên bình. Tôi có cảm giác rằng đời sống tinh thần ngời dân quê tôi hơi nghèo và đơn điệu. Nghe đứa cháu nói đến sự bung ra của bao nhiêu dịch vụ làm tôi nghi ngờ, hay chăng người dân quê tôi đã nhịn bao ngày giờ uống cho đã khát!...
    Đứa cháu vẫn chưa bước qua cái tuổi thơ ngây nghịch ngợm mặc dù nhìn nó cũng ra dáng người lớn... Nó cười đùa suốt ngày và hỏi chúng tôi bao nhiêu là chuyện ríu ra ríu rít như con chim non. Chính cái nét hồn nhiên trẻ con của nó đã làm không khí gia đình tôi ấm áp lên nhiều. Một hôm vợ tôi ghé tai nói nhỏ:
    - Anh ơi, hình như cái Mai đang nghén!
    - Cái gì?! - Tôi bắn người lên như bị điện giật. - Nó còn trẻ con, chưa đủ mười sáu tuổi.
    - Em mới đang nghi, mấy hôm nay nó nôn khan suốt, cơm không chịu ăn.
    Tôi im lặng bởi đã không để ý, chỉ thấy con bé kêu mệt, tưởng nó bị cảm. Ai ngờ!...
    Một cuộc xét hỏi được tiến hành, lúc đầu con bé chối đây đẩy, sau cùng nó cũng phải thừa nhận là... đã một lần. Nó nói thế này: "Mới một lần thì có em bé thế nào được!" Căn giận thay cho sự ngây ngô của nó.
    Giờ xảy ra cơ sự thế này thì biết trách ai đây? Bố mẹ nó? Không phải, họ đâu có quyền nhốt con gái ở trong nhà. Còn trách nó? Nó đâu biết rằng làm như vậy sẽ dẫn đến những hậu quả tai hại khôn lường. Và có chăng là... Thôi đúng rôi! Thảo nàokhi mới ra chơi nó lại nói ngay đến cái bọn vi-de-o, ka-ra-ô-kê một cách thành thạo đến thế. Do một chút tò mò đã để lại hậu quả.
    Dù rất đau đớn và căm giận tôi cũng đành phải đồng ý với vợ là cho nó đi bệnh viện. Vì ở lứa tuổi của nó thì không có cách giải quyết nào tốt hơn. Không chỉ vậy đã là xong, cuộc sống sau này biết nói trước được điều gì, không kể những chuyện tai biến dẫn đến vô sinh thì ảnh hưởng nghiêm trọng tới sức khoẻ là điều không thể tránh khỏi...
    Giá mà nó biết được điều này!

Kết Thúc (END)
Nguyên Bình
» Mí Sình Đi CHợ
» Vợ Chồng Trẻ Con
» Đêm Tân Hôn
» Lá Ngón
» Cùng Nhau Đi .... Đẻ !
» Chuyện Đeo Cái Ấy
» Yêu Thật Yêu Giả
» Người Chị Của Tôi
» Thuốc Phiện
» Cô Hàng Rượu
» Ai Làm .... Tôi .... Nghèo !
» Đòi Vợ
» Đêm Mùa Đông
» Tìm Bạn
» Trẻ Em Cướp Dâu
» Chuyện Anh Chị Tôi
» Người Thích Đẻ
» Cô Bạn Ngày Xưa
» Hối Hận
» Đáng Đời
» Nối Dõi
» Bếp Lửa
» Hết Giận
» Giọt Nước Mắt
» Mưa