VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Dài » Tuổi Xuân Tàn Khốc
Font Size: Tác Giả: Miên Miên
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
    Tại sao bố tôi đưa tôi đến trước bức tranh Mona Lisa và cho tôi nghe nhạc giao hưởng? Tôi cứ nghĩ, đấy là số phận. Đến năm hai mươi bảy tuổi, tôi mới dám hỏi bố tôi về chuyện này (Thậm chí trước đây tôi vẫn sợ nhắc đến tên người con gái trong tranh). Ông bảo, Chopin rất hay, khi tôi khóc quấy, ông nhốt tôi vào phòng và cho nghe nhạc Chopin. Hồi ấy, chung quanh chưa có ai có máy hát và ti vi như chúng tôi, thịt, vải, dầu còn phân phối theo tem phiếu, nhiều người phải nhặt lá rau ở chợ để sống qua ngày, mà chúng tôi là gia đình trí thức duy nhất trong khu chung cư, bố tôi muốn tôi cảm thấy may mắn.
    Bố tôi bảo, ông không nghĩ tôi lại sợ bức tranh phiên bản trên tường kia. Ông nói, tại sao con không xem tấm bản đồ thế giới, hay bản đồ Trung Quốc treo bên cạnh, hoặc bản vẽ của bố? Tại sao con phải nhìn bức tranh ấy? Cuối cùng ông hỏi, tại sao con lại sợ cô ta?
    Nhiều người hỏi tôi về chuyện này, hỏi nhiều lần, đã có lần tôi đỡ sợ hơn. Tôi không có cách nào để trả lời. Giống như tôi không rõ hồi tôi còn bé, chừng như chưa biết nói, bố tôi đã dùng cách ấy để làm tôi không khóc nữa.
    Vì tôi rất sợ. Thật ra, cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa nhìn kỹ người con gái ấy. Nhưng ký ức tuổi thơ tôi, chỉ có bức tranh người con gái ấy là rõ nét.
    Lớn hơn một ít, tôi bắt đầu xác định: đôi mắt cô ta, giống như vừa xảy ra một vụ tai nạn xe cộ; mũi cô ta, giống như một mệnh lệnh đen tối, là cái thang dựng đứng trong tối; khoé miệng cô ta, là vực xoáy tai nạn; cô gái này chừng như không có xương, ngoại trừ xương trán, xương trán nhẵn nhụi; chỗ nào cũng đáng để châm biếm; áo cô ta giống như một cái ô lớn có thể lôi tôi đi; còn má, còn ngón tay cô ta, không nghi ngờ gì nữa, giống hệt một bộ phận cơ thể đã thối rữa.
    Cô gái này cực kỳ nguy hiểm, mà tôi lại sát gần với nguy hiểm, chừng như không còn sợ gì nữa, chỉ sợ cô ta thôi. Trong giờ lịch sử, trước tấm phim đèn chiếu hình cô gái này, tôi có lần kêu thét lên, họng căng ra, bởi vậy thầy giáo coi tôi là học sinh hư và phạt đứng, tiếp theo còn bị gọi lên phòng giáo vụ để phê bình, giáo dục, đồng thời còn bị hỏi xem phải chăng tôi đọc bản chép tay truyện vàng Trái tim thiếu nữ?
    Từ đấy trở đi, tôi rất căm ghét cô gái trong bức tranh ấy, tôi căm giận tất cả những ai tự xưng là trí thức, căm giận là căm giận, thế thôi! Khi tôi mở rộng cánh cửa trái tim, sự phẫn nộ cứ co giật trong mạch máu, tôi gọi cảm giác ấy là “căm giận”.
    Nỗi sợ đối với bức tranh ấy, không nghi ngờ gì nữa, đã lấy đi tất cả những gì thân yêu của tôi đối với bố mẹ, đồng thời quá sớm để tôi nhận ra rằng, không thể hiểu nổi thế giới này.
    Dần dần, tôi tìm được sức mạnh để chống lại nỗi sợ ấy. Đó là mặt trăng, là ánh trăng, hoặc thứ ánh sáng giống như ánh trăng, đôi mắt, làn môi giống ánh trăng; hoặc tấm lưng con trai giống như ánh trăng.

Xem Tiếp Chương 2Xem Tiếp Chương 37 (Kết Thúc)
Tuổi Xuân Tàn Khốc
  » Đang Xem Chương 1
  » Xem Tiếp Chương 2
  » Xem Tiếp Chương 3
  » Xem Tiếp Chương 4
  » Xem Tiếp Chương 5
  » Xem Tiếp Chương 6
  » Xem Tiếp Chương 7
  » Xem Tiếp Chương 8
  » Xem Tiếp Chương 9
  » Xem Tiếp Chương 10
  » Xem Tiếp Chương 11
  » Xem Tiếp Chương 12
  » Xem Tiếp Chương 13
  » Xem Tiếp Chương 14
  » Xem Tiếp Chương 15
  » Xem Tiếp Chương 16
  » Xem Tiếp Chương 17
  » Xem Tiếp Chương 18
  » Xem Tiếp Chương 19
  » Xem Tiếp Chương 20
  » Xem Tiếp Chương 21
  » Xem Tiếp Chương 22
  » Xem Tiếp Chương 23
  » Xem Tiếp Chương 24
  » Xem Tiếp Chương 25
  » Xem Tiếp Chương 26
  » Xem Tiếp Chương 27
  » Xem Tiếp Chương 28
  » Xem Tiếp Chương 29
  » Xem Tiếp Chương 30
  » Xem Tiếp Chương 31
  » Xem Tiếp Chương 32
  » Xem Tiếp Chương 33
  » Xem Tiếp Chương 34
  » Xem Tiếp Chương 35
  » Xem Tiếp Chương 36
  » Xem Tiếp Chương 37