VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Cổ Tích » Nghìn Lẽ Một Đêm
Font Size: Tác Giả: Truyện Cổ Tích
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
    Ngày xưa cách đây đã lâu lắm rồi, tại xứ Ba Tư vô cùng rông lớn kia, có các vị vua tranh nhau mở mang bờ cõi và nới rộng giang san của mình. Suốt một vùng sông "Gan" chạy dài đến sát biên giơí nươc Trung Hoa, cộng với tất cả những hòn đảo lô nhô mọc theo ven bờ biển.
    Vào lúc đó, có một ông vua vô cùng minh mẫn, và oanh liệt, tiếng tăm vang lừng khắp nơi, với tài kinh bang tế thế, ông ta trị dân rất giỏi, đem lại cho đất nước và toàn dân cảnh thái bình thịnh vượng vô cùng hoan lạc, thần dân trong nước, ai ai cũng tôn kính và mến phục ông vua tài ba đó.
    Đức vua có hai vị hoàng tử rất khôi ngô tuấn tú vô cùng anh dũng, hoàng tử anh tên là Sa Hy A, và hoàng tử em tên là Sa Hy Na. Hai vị hoàng tử rất yêu thương và quí mến nhau không bao giờ họ xa nhau đến nữa bước. Nhà vua tuổi đời mỗi ngày một cao, sau khi người băng hà, để theo đúng luật lệ trong nước từ trước, ngai vàng liền được trao cho hoàng tử anh là Sa Hy A để tiếp tục thay thế vua cha trị vì bờ cõi. Như chúng ta đã biết ở trên, hai vị hoàng tử rất yêu thương nhau, vì thế khi hoàng tử Sa Hy A được lên ngôi vua thì lại càng thương yêu em vô cùng.Hoàng tử nghĩ không lẽ hai anh em ăn cũng một mâm , ngũ chung một giường từ nhỏ đến lớn mà lại nỡ để em vẫn là kẻ tầm thường như trước ; nghĩ thế hoàng tử liền cắt một phần đất của phụ vương để lại nhường cho em mình cai trị
    Sa Hy Na là một vị hoàng tử rất biết điều, không vì thấy anh mình quyền cao tước trong mà tỏ vẻ ganh tỵ hoặc ghen , vẫn tìm một mức sống bình thường , cũng không trách thân than phân, hoặc buồn cho địa vì hẩm hiu của mình. Vì thế khi thấy anh mình có ý định nhưòng cho mình một phần đất đai thì Sa Hy Na biết là anh mình thật lòng thương yêu mình mới có ý định như thế. Sa Hy Na không dám từ chối , sợ buồn lòng anh , chàng liền nhận lời ngay. Thế là từ đó, hai anh em Sa Hy A và Sa Hy Na thành hai vị quốc vương ; vua anh là hoàng đế nước Ba Tư còn vua em là hoàng đế nước Thát Đát. Hai kinh đô xa cách nhau hàng mấy ngàn dặm và mỗi người đều lo nhiệm vụ của mình. Vì thế họ ít khi được gặp nhau để hàn huyên tâm sự như ngày còn thơ ấu. Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua nhưng không vì thế mà tình anh em ruột thịt của hai ông vua đó phai nhạt. Thời gian chìm đem lại bao nhiêu sự nhớ nhung của anh em họ Sa với bao nhiêu nỗi buồn xa lìa cách trở. Hơn mười năm qua, hai anh em nhớ nhau quá, nhưng vua anh đang trị vì một nước, quyền binh trong tay rất mạnh mẽ , quân với tướng hàng trăm vạn , tất cả thần dân đều trông cậy và tin tưởng vào mình. Vì thế mặc dù hết sức nhớ nhung nguòi em thân yêu đã bao năm cách biệt mà vua anh cũng không thể nào trao quyền nhiếp chính cho nguòi thân thuộc để di thăm em được. Vì thế vua Ba Tư liền sai một viên quan đại thần mang thơ sang nước Thát Đát để mời em về kinh đô Ba Tư hội ngộ cho thoả tình mong nhớ bấy lâu.
    Vua em nhận được thơ của anh thì vui mừng vô hạn liền cho trọng đãi sứ thần của anh mình và yêu cầu sứ thần nghỉ ngơi ở nhà quán ít lâu để cho minh lo liệu thu xếp mọi việc cần thiết trong cung , cử nguòi trong coi việc nưóc thay mình ít lâu trước khi lên đuòng theo sứ giả sang kinh đô Ba Tư để hội kiến vua anh. Sau khi đã chọn một viên quan đại thần đáng tin cậy để trao quyền nhiếp chính thay mình coi việc ít lâu, nhà vua liền từ giả Hoàng Hậu , rồi sửa soạn lên đuòng. Ra khỏi kinh đô chừng muòi dâm , trời ngã hoàng hôn , vua liền truyền lện hạ trại nghỉ và tổ chức một bũa yến tiệc linh đình để khoản đãi sứ giã của anh một lần nũa , cũng để chia tay các vị đại thần có lòng quyến luyến đi theo tiễn chân mình.Đêm đó thật là một đêm hoa đăng mở hội , vua tôi chén tạc chén thù vô cùng thân mật , lần lượt các quan đại thần , sứ giả rồi quân lính đều thi nhau say mềm , chỉ còn một mình nhà vua vì trong lòng muốn gặp anh ngay nên thấp thỏm không mấy yên dạ. Thấy tấc cả mọi nguòi đã ngủ say, nhà vua một mình thơ thẩn đi dạo mát , đêm bước dưới ánh trăng soi sáng để tuỏng nhó tới với anh mình, rồi suy nghĩ miên man hồi lâu , nhà vua chợt nhớ đến hoàng hậu ở nhà, nguòi vợ trẻ mà nhà vua yêu dấu, sẽ phải xa cách mình một thời gian dài trong thâm cung hiu quạnh và nghiêm nhặt. Càng nghỉ nhà vua càng lấy làm thuong hoàng hậu , thấy đêm nay còn dài , nhà vua liền quyết định lên ngựa trở về hoàng cung để từ biệt hoàng hậu một lần nũa, an ủi nàng ít lời cho trọn nghia vợ chồng.
    Vừa buóc vào hoàng cung , lòng ông vua đa tình rôn lên một niềm vui khôn tả , ngài yên chí hoàng hậu sẽ vô cùng vui suóng và xiết bao cảm đọng trước sự trở về đột ngột của mình. ngài sẽ ôm nàng trong vòng tay đế nỉ non tâm sự , để an ủi vỗ về và để dằn dò cặn kẻ , ngài sẽ hứa với nàng dù xa cách ngàn trùng nhưng luôn luôn lúc nào ngài cũng sẽ mãi mãi chung thuỷ với nàng và nhớ đến nàng !! Ngài sẽ,...
    Nhưng...
    Cánh của phòng hoàng hâu vùa đuọc nhà vua mỏ hé ra thì giấc mọng đẹp trong lòng ông vua trẻ đa tình nọ cũng tan theo mây truóc ! Một sự phũ phàng hiển nhiên hiên ra trước mặt ngài.Trên một chiếc giuòng khảm ngọc vô cùng lộng lãy mà nhà vua từ truóc đến nay chỉ có một mình ngài và nguòi vợ trẻ thân yêu đặt mình lên đó ! Thì hõi ơi, truóc mắt ngài , duói ánh đèn mờ ảo, nguòi vợ thân yêu của nhà vua, nguòi đàn bà mà ngài đặt hêt lòng tin tuỏng và tha thiết yêu thương , hay nói cách khác, vị hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ đuọc tất cả thần dân trong nuóc tôn kính đang nằm trong tay một chàng trai trẻ khoe mạnh , một viên võ tướng trẻ tuỏi , cả hai đang âu yếm ôm nhau nằm ngũ ngon lành, vai kề má dựa như đôi vợ chồng chính thứNhà vua đứng chết lặng nguòi ra một hồi lâu trước sự thật phũ phàng đó. (Ngài thầm cầu mong đó là một ảo tưởng. Vì ngài không tin ở nhãn quan của mình. Ngài không dám tin đó là sự thật đang hiện ra trước mắt!). Thật thế , ngài không thể nào ngờ được nguòi thân yêu của mình, nguòi mà ngài đặt hết tin tưởng , chỉ mới cách xa ngài một sớm một chiều đã nỡ đem lòng phản trắc như thế ! Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Dù nhà vua có muốn khác đi nữa cũng không thể nào được như ý ! Qua phút sững sờ , cơn thịnh nộ của đấng quân vương bắt đầu bùng dậy. Nhà vua giận đến run nguòi lên. Ngài không thể nào dằn được cơn giận nữa. Lập tức ngài rút kiếm ra, bước lại bên giường đôi gian phu dâm phụ. Lưỡi gươm sáng loáng của nhà vua hạ xuống, hai chiếc đầu lập tức lìa khỏi cổ ; không thể nhìn lại hai xác của hai kẻ phản phúc, nhà vua lặng lẽ chùi lưỡi gươm đẫm máu vào tâm riềm cửa rồi tra gươm vào vỏ , ngài lặng lẽ lên ngựa trở về chỗ đóng trại. Sáng hôm sau xa giá tiếp tục lên đuòng ,chiêng trống dộng lên vang trời, tiền hô hậu ứng , thật là rầm rộ , lòng mọi nguòi cảm thấy hân hoan khôn tả truóc cuộc du ngoạn kỳ thú đó , chỉ riêng có lòng nhà vua là rối loại tơi bời, ngài không còn một chút lương tri hưởng thú vị trong cuộc hội ngộ với anh thân yêu sắp tới.
    Đến kinh đô nước Ba Tư vua Sa Hy A cùng quần thần ra thật xa để đón em. Cuộc tiếp đón tổ chức vô cùng quan trọng. Hai anh em vừa thấy nhau đã cùng chạy lại ôm lấy nhau cảm động ,lặng lẽ kể kể những tâm sự cũng như nỗi buồn nhớ nhung trong bao năm trời xa cách.Tình thương của hai anh em trong bao năm tròi xa cách chỗi dậy mạnh liệt. Quốc vương Ba Tư cùng em song đồi ngựa chậm rãi bước vào thành trước sự hoan hô nồng nhiệt của dân chúng. Nhà vua cho dọn một gian phòng cực kỳ tráng lệ , sát với phòng mình cho vua em ở. Rồi tiếp theo đó , mỗi ngày một đại hội tưng bừng nào là yến tiệc, đàn ca , hát xưóng cùng tất cả các trò vui hoan lạc và lạ mắt nhất đều được vua Sa Hy A cho tổ chức để vua em thưởng thức suốt đem ngày, gần như không bao giờ chấm dứt. Hai vua bỏ cả lễ nghi phiền phức, luôn luôn sát bên nhau như thuở còn thơ ấu; nỉ non tâm sự biết bao nhiêu ngày mà cũng chưa hết. Mấy hôm đầu tiên, vì sự vui mừng được gặp lại nguòi anh khả kính cùng những cuộc vui mà vua anh tô? chức cũng làm cho vua Sa Hy Na khuây khoả được nỗi buồn riêng trong lòng một phần nào. Nhưng dần dần hình ảnh nguòi vợ thân yêu năm gọn trong tay viên võ quan trẻ tuổi hiện ra trước mặt nhà vua mỗi lúc một rõ ràng; nó ám ảnh nhà vua từng giây từng phút, làm cho nguòi cố quên đi nhưng không được. Lâu dần nỗi buồn mỗi ngày một tăng thêm, khiến cho vua Sa Hy Na mất ăn mất ngủ ,quên cả vui đùa , nói năng.
    Vua anh vẫn không hiểu rõ được nỗi buồn của em. Ngài nghĩ rằng trước cảnh huy hoàng tráng lệ , với cung điện nguy nga , lầu các của mình khiến cho em chàng chạnh lòng nghĩ đến quê hương, thần dân và hoàng hậu , vì thế vua anh lại càng cố tổ chức nhiều trò vui thật hấp dẫn và lạ mắt hơn để mong em sẽ vui lòng khuây khoả rồi nồi buồn cố quận.
    Nhưng sự thật đâu phải vậy, vì thế, mặc dầu biết bao nhieu trò vui lạ mắt , vua Sa Hy Na vẫn không sao quên được nỗi buồn riêng trong lòng mình. Vua Sa Hy A vẫn hiểu lầm và nghĩ rằng có lẽ những cuộc vui rông lớn bao quát ngoài thiên nhiệ may ra mơi có thế làm vơi đuọc phần nào nhớ quê hương trong lòng em mình. Nghĩ thế ,nhà vua liền lập tức cho tổ chức một cuộc săn bắn nơi một cánh rừng có nhiều dã thú nhất, cách kinh đô khác xa và ngoài ra còn có nhiều cảnh lạ thiên nhiên hiếm có. Nhưng nỗi buồn trong lòng Sa Hy Na là nỗi buồn của tâm bệnh, vì thế ngài còn thiết gì đến cuộc săn bắn, chỉ thêm uể oải thể xác. Ngài bèn thoái thác và tìm cách chối từ cuộc đi săn của anh mình. Nhưng cuộc đi săn đã tổ chức xong , ngoài ra còn có nhiều viên quan trọng triều được mời tham dự. Vì thế Sa Hy A không muốn các quan sẽ phật ý về em mình, và cũng không muốn ép uỏng em, ngài phải buộc lòng để Sa Hy Na ở nhà và đi săn một mình cùng các vị quan trong triệu
    Sẵn trong lòng đang buồn rầu , Sa Hy Na chỉ thích được yên tĩnh, vì thế khi ở nhà mo^t. mình, vua em thấy dể chịu hơn, nhà vua liền lần đi dạo vườn thượng uyển của anh để ngắm cảnh hoàng hôn, mong sẽ vui được phần nào nỗi buồn đang canh cánh bên long`. Mặt trời xế bóng nắng vàng cũng gần tàn rụng sau cánh hoa, ngọn lá. Nõi buồn của Sa Hy Na lại theo cảnh vật mà tăng lên. Ngài vừa toan trở lại phòng riêng để suy nghĩ đến thói đời đen bạc , thế thái nhân tình, thì bỗng ngài giật mình vì thấy cánh của phòng vua anh hé mở. Rôi` từ đó, bước ra một đám cung nữ , tất cả đều ăn mặc lọng lẫy xiêm y rực rỡ; mặt che mạng rất đài các, tất cả đều hớn hở buóc lần ra giũa vường thượng uyển. Ra đến giữa vươn, bọn nguòi họ liền lần lượt trút bỏ xiêm y và bỏ luôn cả khăn che mặt. Núp sau một lùm cây, Sa Hy Na ngạc nhiên xiếc bao khi thấy đám nguòi đó tất cả không phải là cung nữ trong triều. Chúng gồm có mười một nàng con gái da trắng và mười tên da đen lực lưỡng, ăn mặc giả làm cung nữ, tất cả đều trần truồn như nhộng. Rồi mỗi tên da đen liền ôm lấy một co gái da trắng mà trửng giỡn. Điều làm cho Sa Hy Na ngạc nhiên hơn nữa là trong muời một nàng con gái nọ lại có cả hoàng hậu , vợ vua anh. Bà ta cũng trút bỏ hết cả xiêm y trên mình và loã lồ như tất cả những kẻ khác, mĩm cuòi tỏ vẻ hài lòng lắm. Nhìn quanh quất một hồi lâu xong, bà ta liền nhẹ vỗ hai tay vào nhau ba tiêng liền rồi cất tiếng gọi: "Ma Zu ! Ma zu !".
    Hoàng Hậu vừa dứt lời, tức thì từ trên một cành cây sát vách bờ tường của hoàng thành, một tên da đen lực lưỡng khác nhanh nhen tụt xuống. Hắn chạy lại ôm gọn hoàng hậu vào lòng mà nựng nịu, mơn trớn. Bọn nguòi trong vường thưọng uyển cũng say đắm trong niềm ái ân hoan lạc , bất chấp cả mọi vật chung quanh. Có lẽ Hoàng Hâu và bọn cung nữ dâm dật và đám thanh niên da đen kia tưỡng lầm là vua và em đa di săn thật xa nên càng yên trí cuòi đùa, nô giỡn. Họ cùng đê mê trong những cuộc giao hoan cuồng loạn , chạy đuổi, rượt bắt nhau dưới ánh trăng khi mờ khi tỏ. Họ yên trí rằng giờ phút đó chỉ có mình họ biết với nhau và chứng kiến cùng nhau quang cảnh dâm ô đó. Chứ có ngỡ đâu, có một nguòi đang theo dỏi từng cử chỉ của họ. Cuộc vui sa doạ của Hoàng Hạu và đám nguòi kia kéo dài đến quá nữa đêm. Sau khi đã chán chê, thoả thích , họ liền rủ nhau cùng nhảy xuống hồ nước để tấm rửa và trừng giỡn một hồi lâu nữa dươi làn nước bạc mát rượi rồi mới chịu từ giã nhau ! Hoàng Hậu và đám cung nữ cùng muòi ten da đen lại mặc quần áo vào và lấy mạng che mặt lại như cũ, xong lặng lẽ kéo nhau trở về Hoàng Cung ; còn tên da đen "Ma Zu" nhân tình của hoàng hạu thì lại theo lối củ chuyền cành cây và nhảy ra khỏi Hoàng Thành. Ông vua bất hạnh Sa Hy Na đứng chứng kiến cảnh tượng man rợ đó ngay từ phút bắt đầu đến hồi kết cuộc, lòng buồn rười rượi, không biết bao nhiêu là ý nghĩ vui, buồn , giận , ghét nhảy múa trong lòng vị vua trẻ tuổi, từ chỗ buồn chán cho thân phận hẫm hiu của mình rồi lại nghĩ đến anh đường đường là một vị đương kim Hoàng Đế quyên uy tột bực, trong tay quân hàng trăm vạn ! Dưới trướng bao kẻ hầu nguòi bẩm mà cũng khôn hơn gì mình !
    Cuối cùng Sa Hy Na tự nhiên biện luận rằng có lẽ đó là một cái tai nạn chung của tất cả các ông chồng trên thế gian này và nếu tất cả mọi nguòi đều đã bị cùng một cái nạn như nhau thì còn buồn chán làm gì một cách phi lý như vậy nữa ! Càng nghĩ, Sa Hy Na càng cảm thấy lý luận của mình là đúng; và cuối cùng ông vua trẻ tuổi đó liền tự nhủ lòng nhất quyết gạt bỏ mọi nỗi ưu phiền sang một bên, coi như đó chỉ là một câu chuyện thường tình như trăm ngàn câu chuyên khác nhờ đó, Sa Hy Na liền cảm thấy lòng tươi vui trở lại và không còn vương vấn một chút gì buồn bực trong lòng nữa ! Nhà vua cảm thấy yêu đời trở lại ; ông bắt đầu ăn thấy ngon, ngủ được yên giấc và không còn một chút ưu tư trên nét mặt !
    Ít hôm sau, vua nước Ba Tư đi săn trở về ; Sa Hy Na vui vẻ ra khỏi ngoài thành một quãng khá xa để đón anh mình; Sa Hy A vô cùng ngạc nhiên khi thấy nét mặt em mình đã rạng rỡ trở lại, không còn ủ ê, dàu dàu như trước nữa ! Trong lúc xa vắng em, ông tưởng khi trở về em mình sẽ còn buồn bã nhiều hơn nữa vì chỉ có một mình thui thủi ở nhà, nào ngờ em mình đã trở nên vui vẻ như cũ. Sa Hy A ôm chầm lấy em , thổn thức nói: "ANh Em chúng ta biết bao ngày xa cách nhau, giờ mới được tái ngô. Mấy hôm nay thấy em buồn luôn buồn rầu, lòng anh thật bức rứt không yên". Nói Xong, hai anh em vui vẽ nắm tay nhau đi vào cung, vua Ba Tư lập tức ra lệnh cho quân hầu tổ chức một bữa yến tiệc thật linh đình để ăn mừng em đã hết ưu tư; trong bữa tiệc vui vẽ;
    Sa Hy A ân cần hỏi em: " ANh rất ngạc nhiên không hiểu tại sao mấy hôm trước em buồn phiền quá vậy ; và nhờ lý do nào giờ đây em đã được vui tươi trở lại; phải chăng có kẻ nào đã làm em không hài lòng chẳng Hoặc có lý do uẩn khúc nào khác?
    Sa Hy Na nhìn anh mỉm cười một nụ cườ chua chát đap: " Nếu vì một lý do riêng; em có thể nào im lặng và không trả lời câu hỏi của anh được không? "
    Vua Ba Tư ngạc nhiên hỏi em: Từ khi anh em chúng ta lớn lên đến giờ; chưa bao giò chúng mình giấu nhau bất cứ một điều gì; dù là chuyện riêng của nhau, hoặc là chuyên tâm tình. Sao em lại có ý nghĩ lạ lùng như vậy? Em hãy nói ngay cho anh được rõ.
    Vị vua em nhìn anh buồn rầu nói: Anh nói rất phải, anh em mình chưa hề giấu nhau bất cứ một chuyện gi; nhưng đây là một trường hợp đặc biệt; nếu em có nói ra cũng chỉ làm cho anh tức giận và buồn thêm chớ không ích gì !
    Thấy thái độ kỳ hoặc của em, Vua nước Ba Tư càng trở nên tò mò thêm, ông quả quyết nói: Không !! Em đừng e ngại gì cả; em phải nói cho anh rõ ngay kẻo anh bứt rứt có thể chết được ! ANh xin thề trên tình anh em thiêng liêng của chúng ta là anh có đủ can đảm để nghe câu chuyện của em kể, dù là chuyện đó tày trời đến đâu chăng nữa, em cũng đừng nên e ngại gì cả !!
    Ông hoàng Sa Hy Na qua một phút ngập ngừng lưỡng lự, nhưng sau cùng, biết không thể giấu được câu chuyện dâm ô kia liền đem chuyện tên nô lệ Ma Zu và Hoàng Hậu Ba Tư kể lại cho anh nghe không sót một ly nào. Sa Hy A nghe xong câu chuyện, mồ hôi vã ra như tắm, nét mặt thay đổi, từ giận dữ đến u buồn. Thấy Anh mình thất sắc, Sa Hy Na an ui: " Thua Anh, câu chuyên thường tình đó đối vơi" em không có gì quan trọng, chả hơi đâu mà anh bận lòng, có lẽ đó chính là một tai nan mà các nguòi chồng đều phải chịu khi có một nguòi vợ thiếu đoan chính". Vua nước Ba Tư có vẻ không tin lời em mình kể lại trên nên ngồi im, vẻ mặt trằm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói: " Có lý nào, Hoàng Hậu một cường quốc lại có thể quên địa vị của mình làm điều nhơ nhuốc đến thế, anh không thể nào tin được nếu không thấy tận mắt". Sa Hy Na quả quyết nói: " Nếu anh muốn nhìn thấy cảnh tượng ấy cũng không có gì khó khăn, anh hãy tổ chúc thêm một chuyến săn bắn khác rồi thừa lúc mọi nguòi lầm tưởng anh đang mê mải vói con mồi anh hãy quay về HOàng Thành, núp vào đây, anh sẽ tìm ra sự thật. Sa Hy A khen phải và nha^t định thi hành. Hai hôm sau vua nước Ba Tư cùng em và đoàn tuỳ tùng ra khỏi hoàng thành , tiến về một khku rưng xaa rồi truyền hạ trại. Sa Hy A naii nịt gọn gàng liền gọi một viên đại thần đến nói: "Vì có việc cần, trẫm phải giao quyền quản thủ cho khanh để đi xa, Khanh hãy truyện cho tất cả ở đây cấm không cho một ai rời đây. Nói Xong ngài liền lên ngựa cùng em tìm đường tắt lăng lẽ trở lại Hoàng Cung
    Hoàng hôn buông xuống cảnh vật một bóng tối mờ ảo, vườn thượng uyển chập chờn trong bóng hoa, ánh trăng non buông xuống nét vàng lợt. Vào đến cung điện của mình, vua nước Ba Tư và em là Sa Hy Na một đêm không thể nào chợp mắt được. Thỉnh thoảng họ lại nhìn qua của sổ tối đen bên kia nơi đã diễn tả cảnh dâm ô lần trước. Gà đã gáy sang canh, màu sữa loãng của ánh trăng ngả sang màu sáng , sự vắng lặng vẫn bao trùm cảnh vật. Trong lúc hai nguòi đướng nóng lòng thì đột nhiên một tiếng động nhẹ rồi cánh cửa bí mật của thâm cung hé ra, hoàng hậu Ba Tư dẫn đầu , theo sau là hai muoi cung nữ mỉm cuòi bước ra. Từ trên cây ten Ma Zu tuột xuống cùng với các tên nô lệ, rồi cảnh tượng ấy diễn ra sau khi xiêm y trút bỏ mọi việc đều xảy ra như hôm nọ. Sa Hy A thấy thế chết điếng ngồi trân như một pho tượng gỗ, một lúc sau hoàn hồn ngài liền thốt ra những lời giận dữ lần cay đắng: Thượng Đế Ơi ! Nhục nhã và ghê tởm quá, ái có thể ngờ được một bậc mẫu nghi thiên hạ , một hoàng hậu của cường quốc nhất thế gian lại có một hành động bỉ ổi đến thế , trên đời này làm thế nào co một nguòi đàn ông còn dám tự phụ là mình chiếm trọn vẹn tình yêu của vợ mình nữa. Quá đau đớn , Sa Hy A ôm em vào lòng bảo: "Em ạ , thật ta không còn muốn sống một phút nào ở cung son gác tía, thôi chúng ta hãy tìm đến một nơi xa hẳn loài nguòi đen bạc đi.
    Sa Hy Na tuy không còn buồn khổ song thấy anh quá đau đớn thì không dám khuyên can, chỉ khẻ bảo: Thưa anh, em rất vui lòng theo anh đến một nơi nào nhưng em xin phép giao ước với anh một điều. Sa Hy A hỏi: "Em muốn nói điều gì?" Vua Thát Đát mỉm cuòi nói: "Em muón xin anh một đều kiện là khi nào chúng ta gặp một kẻ kém may mắn hơn chúng ta thì ai sẽ về nước nguòi đó mà giữ gìn giang sơn
    Sa Hy A đông` ý nên gật đầu nói: " ANh xin hứa sẽ bằng lòng nếu gặp kẻ bất hạnh hơn hai ta, nhưng anh tin em sẽ thua vì sẽ không có một ai vô phúc hơn hai chúng mình. Sa Hy Na mỉm cuòi nói: "Em thì em tin chắc là chúng ta chỉ đi ít hôm thôi vì trên đời này còn bao nhiêu giống đàn bà trắc nết như vợ em và Hoàng Hậu Ba Tư. Hai nguòi khoác áo lên ngựa ra khỏi hoàng thành lúc trời còn tờ mờ sáng, theo con đường tắt họ đi đến khu rừng nơi quan quân đang chờ đợi họ. Ngày hôm ấy, hai ông vua đi mãi trong rừng vắng, lên thác xuống ghềnh để mau đến nơi. Đến giũa trưa vì quá mệt mõi với cuộc hành trình của hai ngày liền, họ bèn nghỉ lại nơi một cây đại thọ, nơi một gốc cây to lớn. Hai ông vua ngồi nói chuyện về lòng dạ của đàn bà cho qua cơn mệt nhọc, họ ddang mải mê câu chuyện thì nghe ngoài bể khơi vang dội rất khủng khiếp. Liền đó nước biển rẽ ra làm hai, một làn khói đen bốc ngùn ngụt. Hai nguòi rất kinh hãi vội leo lên cây cao để núp. Giữa làn nước rẽ ngoài khơi , một bóng đen to lớn tiến vào theo làn khói đen nghịt cả một vùng. Hơn một phút , vầng khói đen dần dần trên mặt biển hiên ra một hình thù dị tướng mặt đen như trôn chảo , mắt đỏ như máu, thân hình cao nghệu , trên đầu ông thần cổ quái kia đội một chiếc hòm thuỷ tinh trắng toát, trên nắp có khoá bằng bốn cái khoá to lớn. Hung thần tiến về phía cánh đồng, đến gốc cây cổ thụ trên có hai ong vua đang núp, ông ta dừng lại. Hai nguòi chân tay run rẫy, ôm lấy cành cây nhìn đăm đăm vào thân hình vị hung thần.
    Có lẽ vô tình không nhìn thấy hai nguòi đang núp, hung thần thản nhiên đặt chiếc hồm thuỷ tinh xuống dưới gốc cây, rồi móc trong lưng ra một xâu chìa khoá, mở hòm kéo ra một cô gái ăn mặc thật lọng lẫy khêu gợi, bày một thân hình tuyệt mỹ, vẻ mặt thiếu nữ đep như một đoá hoa. Khẽ bết cô gái ra khỏi hòm kính, hung thần đặt nàng ngồi một bên âu yếm nói: " NGuòi đẹp ôi ! Nàng là nguòi đẹp nhất trần gian là chúa tể của mọi sắc đẹp. Ta may mắn cướp được nàng giữa đem tân hôn và ta sẽ không để một ai có thể...ng đến nguòi nàng , hôm nay ta hơi mệt vậy nhân dịp qua đây, có gió mát vậy nàng hãy để ta ngủ bên nàng để lấy lại sức khoẻ, để yên nàng nhé. Hung thần nói xong không kịp chờ cô gái kia bằng lòng liền nằm gối đầu lên chân nàng, mê mệt trong giấc ngũ, tiếng ngáy lớn như sóng biển. Nguòi con gái ấy ngồi một mình có vẻ buồn nên đưa mắt nhìn chung quạnh. Chợt mắt nàng bắt gặp hai nguòi đang run rẩy ep mình vào cành lá. NGuòi đẹp mỉm cuòi đưa tay ra hiệu cho hai nguòi bảo leo xuống. Hai ông vua nhìn vị hung thần bằng đôi mắt sợ sệt rồi tỏ ý xin mỹ nhân tha cho mình. Nàng lắc đầu khẽ nói: "Hãy im lặng và xuóng cho mau, nếu không các nguòi khó toàn mạng vì ta sẽ gọi hắn dậy"
    Hai ông vua không biết làm sao liền cùng nhau leo xuống, nguòi đẹp tay nhấc đầu vị hung thần xuống rồi từ từ bước đến cùng hai nguòi keo tay dắt vào một bụi cây ép buộc giao hoan. Hai ông vua hết sức lo sợ, một mực chối từ nhưng mỹ nữ cáT lời hăm doạ nên cả hai đành phải chiều theo ý nàng để khỏi chết. Sau khi thoả mãn, mỹ nữ nhìn thấy tay hai nguòi đều có đeo nhẫn, liền bảo cởi ra để đua nàn làm kỷ niệm. Hai nguòi vội vàng vâng lời, liền cởi hai chiếc nhẫn ra trao cho nàng.Mỹ nữ tiếp lấy rồi cho tay vào tui lấy ra một chiếc hộp nhỏ mở ra, trong đó đựng một xâu nhẫn đũ các loại. Nàn mỉm cuòi nhìn cả hai hỏi: Các nguòi biết ta lấy các vật này ở đâu không? "Thưa Không"...Mỹ nữ tiếp: " Của các tình nhân ta tặng đó , tất cả ta có chín mươi tám chiếc rồi, nay có hai chiếc nữa là đủ một trăm. Cô ta cuòi khúc khich rồi tiếp: "Các nguòi trông, ta có tất cả một trăm tình nhân, mặc dù lão hung thần cẩn thận kia luôn luôn nhốt ta vào hòm thuỷ tinh giấu tận đáy biển. Các nguòi có hiểu thế nào là ý muốn của nguòi đàn bà chưa, khi họ thích thì dù cho có chồng hay tình nhân cũng không sao cản nổi, vậy các nguòi không nên để trái ý đàn bà như thế mới thực là khôn. Nói xong mỹ nữ cho cả hai chiếc nhẫn vào xâu, cất vào hộp bỏ túi rồi bước đến gần chỗ hung thần đang nằm ngủ sau khi ra dấu cho hai vua bảo đi trốn, xong liền đặt đầu vị hung thần lên gối mình như lúc nãy.
    Hai ong vua vừa rồi hồi hợp lo sợ , lặng lẽ trở về đường cũ. Ra khỏi nơi đó , đức vua Sa Hy A bật cuòi xoà nói với em mình: "Câu chuyên vừa rồi em thấy thế nào, có thú vị không? Ta hết cả buồn bực khi thấy cái chung tình của vợ lão hung thần, thật là mưu trí của đàn bà dù cho đến ông thần cũng còn bị lầm , xảo quyệt thay cho lòng dạ đàn bà em nhỉ? Sa Hy Na cũng cuòi tiếp: "Sao bây giờ chắc anh đồng ý với em rồi nhỉ , vị hung thần kia còn bất hạnh hơn ta gấp bội, dù cho có khoá vào hòm chôn xuống biển cũng không thoát khỏi ý muốn phản bội của họ , vậy nếu anh bằng lòng ta hãy về triều vì điều ta muốn ta đã tìm được rồi.Vuaa Ba Tư gật đầu , hai nguòi cùng vui vẽ lên ngựa về trại. Quan quân dã chuẩn bị sẵng sàng để đón tiếp hai nguòi bằng một bữa tiệc thịt rừng săn được ở đấy. Ăn uống no nê, hai ong vua hạ lệnh nhổ trại để về triều. Vừa về đến hoàng cung, vua đi thẳng vào phòng hoàng hậu , sai quân bắt trói lại, rồi ra lệnh cho quan đai thần đem ra xử trảm. Vị quan già ngơ ngác nhưng truóc lệnh của đức vua, ngài đành miễn cuõng vân theo mà trong lòng hết sức phân vân , ngớ ngẫn không hiểu hoàng hậu bị tội gì. Giết xong đứa dâm phu , đức vua Sa Hy A vẫn chưa hết cơn giận , còn tự tay chém đầu cả đám cung nữ theo hầu hoàng hậu và bọn nô lệ kia. Sau khi vua Ba Tư trừng phat, vua Thát Đát biết anh mình hết cả nỗi buồn liền cáo từ về nước.
    Để trả thù đàn bà và cũng để khỏi bị phụ tình, đức vua Ba Tư liền sai quan đại thần chọn mỹ nữ để tuyển cung rồi cứ mỗi đêm vua sai đến cho ngài một nàng thật lọng lãy xinh đẹp, rồi sau một đêm ái ân, sáng ra ngài hạ lệnh giết dù cho nguòi đẹp có quyến rũ đến đâu. Quan nhứt phẩm đại thần rất đau lòng nhưng không biết làm sao cãi lệnh vua nên đành gạt nước mắt mỗi hôm chém một tuyệt sắc giai nhân vô tội.....
    

Xem Tiếp Chương 2Xem Tiếp Chương 2 (Kết Thúc)
Nghìn Lẽ Một Đêm
  » Đang Xem Chương 1
  » Xem Tiếp Chương 2
 
Những Truyện Cổ Tích Khác
» Tấm Cám
» Nghìn Lẽ Một Đêm
» Lời nguyền nơi kim tự tháp Ai Cập
» Nàng công chúa ngủ trong rừng
» Người Con Gái Thần Rắn
» Cô Bé Lọ Lem
» Thần Thoại Hy Lạp
» Nàng Tiên Thứ 9
» Cô Bé Quàng Khăn Đỏ
» Thạch Sanh Lý Thông
» Sự Tích Con Cóc
» Núi Bà Đen
» Ngưu Lang Chức Nữ
» Sự Tích Con Trăn Nhả Nọc
» Sự Tích Chú Cuội Cung Trăng
» Sự Tích Hoa Quỳnh và Hoa Mẫu Đơn
» Ăn Mày Xin Vàng
» Bà Lão Chăn Ngỗng
» Mỵ Châu Trọng Thủy
» Người Đẹp Trong Tranh
» Công Chúa Thủy Cung
» Bảy Con Quạ
» Sự Tích Hoa Mộc Lan
» Một Đồng Tiền Vàng
» Sự Tích Hoa Phong Lan
» Cây Tre Trăm Đốt
» Sự Tích Hoa Tuy Líp