VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Quỳnh Dao » Cánh Hoa Chùm Gửi
Font Size: Tác Giả: Quỳnh Dao
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
    Những năm dài trôi qua, tôi là của mẹ, mẹ là của tôi, gian phòng này là của hai người. Thế mà bây giờ, chỉ một khỏanh khắc biến đổi, tất cả đều thay đổi. Mẹ đã ra đi, tôi lại sắp đi xa, gian phòng này rồi đây sẽ đón nhận ai? Không biết tôi đứng lặng như vậy bao lâu, việc đón xe lửa cho đúng giờ đã bị quên lững, mãi đến khi tiếng cửa mở làm tôi giật mình quay lại, bà hiệu trưởng họ Lâm bước vào vỗ về tôi:
    -Ức My, con đến Ðài Bắc ngay bây giờ sao con?
    -Vâng ạ!!! Tôi nhỏ nhẹ đáp
    -con đi chuyến xe bốn giờ rưỡi chiêù naỵ
    -Sao gấp quá vậy? con vẫn có thể ở thêm vài ngày nữa được mà.
    Tôi lắc đâù không đáp̣ Bà hiệu trưởng lại nói tiếp:
    -Thôi được, muốn đi thì đi cho sớm vậỵ. Bây giờ chỉ còn bác ở lại, buồn quá.
    Bà hiệu trưởng lại thở dài chăm chú nhìn tôi
    -Này Ức My, bác với mẹ cháu sống gần gũi nhau đã trên mười hai năm, như thế cũng có thể kể như là tâm tình lắm rồi, thế mà bác vẫn không hiểu nổi mẹ cháu. Tại sao mẹ cháu lại không tin tưởng bác, bác không thể chăm sóc cháu được hay sao mà lại phải bắt cháu chạy đến nương trọ nhà một giáo sư ở tận phương trời xa xôi? Một người bạn mà suốt mười mấy năm không liên lạc, liệu giáo sư La nghị có chăm sóc chu đáo cháu được hay không?
    Tôi vẫn không đáp, tôi biết là bà làm hiệu trưởng trường tiểu học này đã
    lâu, lại cũng chơi rất thân với mẹ̣, nhưng tôi biết mẹ không để tôi sống với
    người., vì một mục đích, một hy vọng duy nhất, đó là làm thế nào tôi có thể lên đại học." con phải biết chỉ có một người. có thể đưa con đến mục đích đó là Giáo sư họ La" Mặt khác, tuy bà hiệu trưởng Lâm là người bạn tốt của mẹ, nhưng bà có đến sáu đứa con, một người hiện học ở đại học, ba ở trung học và hai ở tiểu học, do đó mẹ sợ bà ta không thể lo thêm cho tôi.
    -Thôi được, bà Lâm nói
    - Muốn kịp xe lửa thì phải đi nhanh đi kẻo trễ. Đến đó con xem tình hình xem nếu có thể ở được thì ở, bằng không thì trở về đây, thêm một miệng ăn cũng chẳng có bao nhiêu con nhé!!
    Tôi gật đầu. Bây giờ thì chỉ còn đúng một giờ nữa là tàu hỏa bắt đầu chạy ̣ Tôi bước ra cửa, bà Lâm lặng lẽ theo sau. Ra đến ngoài, nỗi tiếc nuối làm tôi do dự, tôi quay lại nhìn gian phòng to không hơn sáu manh chiếu mà mẹ con tôi đã sống trên mười hai năm, giờ phải xa cách. Thôi, tạm biệt!! Những giọt nước mắt chua xót làm mờ cả mắt.
    -Ức My!
    Có tiếng ai gọi tôi, tôi quay đầu lại. Một đám đông đầy đủ cả mọi người, giáo sư Trương Ngụỵ̣̣̣ và hầu như đủ cả những người bạn đồng nghiệp của mẹ tôị̣. Tôi thở một hơi dài để giọt lệ khỏi lăn xuống má. Phải làm thế nào để tỏ ra mình đã là người lớn. Tôi thẳng người đến chào từng người một và nói lời từ biệt cố giữ vẻ mặt nghiêm trang và yên lặng để nghe những lời chúc may mắn. Lí nhí một vài tiếng cám ơn. Rồi sau cùng tôi rời khỏi cổng trường tiểu học, rời khỏi một nơi mà suốt bao năm tôi đã sống yên ấm.

Xem Tiếp Chương 2Xem Tiếp Chương 18 (Kết Thúc)
Cánh Hoa Chùm Gửi
  » Đang Xem Chương 1
  » Xem Tiếp Chương 2
  » Xem Tiếp Chương 3
  » Xem Tiếp Chương 4
  » Xem Tiếp Chương 5
  » Xem Tiếp Chương 6
  » Xem Tiếp Chương 7
  » Xem Tiếp Chương 8
  » Xem Tiếp Chương 9
  » Xem Tiếp Chương 10
  » Xem Tiếp Chương 11
  » Xem Tiếp Chương 12
  » Xem Tiếp Chương 13
  » Xem Tiếp Chương 14
  » Xem Tiếp Chương 15
  » Xem Tiếp Chương 16
  » Xem Tiếp Chương 17
  » Xem Tiếp Chương 18
 
Những Truyện Quỳnh Dao Khác
» Cuộc Tình Không Hẹn
» Dòng Sông Ly Biệt
» Tình Không Phai
» Người Vợ Câm
» Xóm Vắng
» Một Chút Hương Tình Yêu
» Hãy Hiểu Tình Em
» Chiếc Vòng Pha Lê
» Hải Âu Phi Xứ
» Hay Đợi Anh Về
» Hư Ảo Một Cuộc Tình