Bet at Vietbet
VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Dài Học Trò » Bong Bóng Lên Trời
Font Size: Tác Giả: Nguyễn Nhật Ánh
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
     Hóa ra món kẹo kéo của Thường không gây ra những hậu quả như Đạt lo ngại. Không một lời chế giễu, không một ánh mắt cười cợt. Hoặc giả nếu có thì những điều đó cũng không biểu hiện ngay trong buổi tiệc vui nhộn này.
     Mọi người xúm quanh cây kẹo kéo nhiều màu đặt giữa bàn, trầm trồ không ngớt. Thậm chí có người còn khen ngợi sáng kiến độc đáo của Thủy Tiên.
     Trước sự ngạc nhiên thích thú của bạn bè, Thủy Tiên không giấu được vẻ mãn nguyện. Cô cười luôn miệng, thỉnh thoảng khẽ liếc Thường ngầm chia sẻ niềm vui của mình. Đạt đứng bên cạnh Thủy Tiên, cũng cười lấp lửng.
     Riêng Thường, anh vẫn không thoát khỏi tâm trạng nặng nề. Sau những gì vừa xảy ra, anh không làm sao ru mình vào sự bình yên được nữa. Anh vẫn cười, vẫn nói, vẫn chung vui với Thủy Tiên nhưng đầu óc anh để tận đâu đâu, chẳng ăn nhập gì với bầu không khí vui vẻ, náo nhiệt chung quanh.
     Đang nghĩ ngợi lan man, bỗng Thường nghe mọi người "ồ" lên. Rồi tiếng Thủy Tiên:
     - Thường, Thường!
     Thường giật mình ngoảnh lại và thấy Thủy Tiên đang cười cười chỉ tay vào Tuyền, một cô bạn cùng lớp, lúc này đang bặm môi kéo lấy kéo để khúc kẹo trên bàn một cách vô vọng giữa tiếng cười nhộn nhạo chung quanh. Cây kẹo cứ như chuồi khỏi tay Tuyền. Cô càng kéo, nó càng trơn, càng tuột khiến đám bạn bu quanh la ầm:
     - Thôi, thôi, lui ra cho người khác thử thời vận!
     - Tay làm hàm nhai đó nghen! Ai kéo không được thì phải nhịn, không được khiếu nại lôi thôi!
     Lại có tiếng giục:
     - Kéo đại đi! Khúc bé bé cũng được! Như Dũng Ăng-lê kìa! Nó có cần quái gì đậu phộng đâu!
     Dũng Ăng-lê là tay phớt tỉnh nổi tiếng trong lớp, muốn gì lấy nấy, chẳng ngán bạn bè trêu chọc, da mặt hắn dày có đến vài phân. Lúc này, Dũng Ăng-lê đang đứng sau lưng Tuyền, miệng nhai nhí nhóp, tay đưa lên khỏi đầu huơ qua huơ lại khúc kẹo bé như đuôi chuột ra cái điều khoe khoang chiến lợi phẩm.
     Nhìn khúc kẹo trên tay Dũng, Thường biết ngay đó là khúc "kẹo chay", tức là không có đậu phộng bên trong. Đậu phộng tất nhiên vẫn ở trong cây kẹo lớn nhưng nếu không biết cách kéo, sẽ chỉ kéo được phần kẹo bọc ngoài, còn đậu phộng thì vẫn nằm lại, không chịu ra theo:
     - Thường lại kéo dùm đi!
     Tiếng Thủy Tiên lại vang lên bên tai, hồn nhiên và sốt sắng. Chẳng còn cách nào khác, Thường đành bước lại và chậm rãi ra tay.
     Trước những động tác gọn gàng, thuần thục của Thường, đám bạn đứng quanh trố mắt xuýt xoa:
     - Ối chao! Bộ tay Thường này làm nghề bán kẹo kéo chắc!
     - Sắp tới, sinh nhật mình chiêu đãi món kẹo kéo, phải nhờ ông Thường ra tay mới được!
     Trước những lời đùa giỡn của bạn bè, Thường chẳng nói gì. Anh chỉ cười mỉm và lặng lẽ bẻ hết khúc này đến khúc khác phân phối cho những bàn tay chìa ra chung quanh.
     Khi cây kẹo trên bàn đã phân thân thành những khúc kẹo nhỏ nằm trên tay mọi người, Thường nhanh chóng bị quên lãng. Anh thôi trở thành mục tiêu chòng ghẹo của đám đông. Bây giờ, nhẩn nha với khúc kẹo trên tay, đám bạn liền chuyển qua bàn về ngày 20-11 sắp tới, về tính khí của từng thầy cô và cuối cùng là về những chuyến đi chơi xa rình rang được tổ chức bởi nhóm người có mặt hôm nay.
     Giữa những tiếng rì rầm không dứt đó, Thủy Tiên vui vẻ tuyên bố:
     - Kẹo kéo chỉ là màn một thôi nghen! Bây giờ tới màn hai!
     Đám đông nhao nhao:
     - Màn hai là gì?
     - Công khai đi!
     Thủy Tiên cười chúm chím:
     - Các bạn chờ cho một chút!
     Có tiếng hỏi náo nức:
     - Khiêu vũ phải không?
     Dũng Ăng-lê gạt liền:
     - Đừng đoán mò! Chưa ăn uống mà khiêu vũ gì!
     - Ơ, ơ! Đồ tham ăn kìa!
     Tiếng một người châm chọc. Nhưng Dũng Ăng-lê vẫn phớt tỉnh. Hắn nhìn Thủy Tiên, hỏi trắng trợn:
     - Đúng không Thủy Tiên?
     Thủy Tiên gật đầu:
     - Dũng nói đúng đó! Khiêu vũ là màn năm, màn cuối cùng! Còn bây giờ mời các bạn ăn... bánh sinh nhật!
     Dũng Ăng-lê reo lên:
     - Hay lắm! Đã có kẹo sinh nhật thì hẳn phải có bánh sinh nhật cho đủ bộ chứ!
     Thủy Tiên vẫy tay:
     - Các bạn chờ cho một chút nghen! Thủy Tiên và anh Đạt sẽ lên lầu khiêng xuống ngay bây giờ!
     - Trời ơi, phải "khiêng" xuống thì chắc là cái bánh phải "vĩ đại" lắm! - Một người trầm trồ.
     Dũng Ăng-lê giơ hai tay lên trời, hét toáng:
     - Hoan hô màn hai!
     Trong khi Thủy Tiên và Đạt đi lên lầu thì Thường cũng âm thầm trốn khỏi đám đông cuồng nhiệt. Anh bỏ ra ngoài hành lang, đứng một mình trong hương ngọc lan để tìm sự yên tĩnh. Không hiểu sao giữa cuộc vui này, anh cảm thấy lạc lõng đến trơ trọi. Một nửa khách mời của Thủy Tiên là những khuôn mặt lạ. Một nửa là bạn học cùng lớp. Mà ngay cả những bạn cùng lớp cũng là những người xa lạ với Thường trước nay. Ở lớp, Thường chẳng chơi thân với họ và họ cũng chẳng chơi thân với Thường. Do đó, cuộc gặp gỡ hôm nay đối với Thường thật là gượng gạo. Ngay cả khi anh cười, cũng là cười cái cười gượng gạo. Lúc anh bẻ kẹo kéo phân phát cho mọi người là lúc anh cảm thấy sự xa lạ giữa anh với họ rõ rệt hơn bao giờ hết. Sự vô tâm của Thủy Tiên đã khiến anh bộc lộ thân phận một anh bán kẹo kéo trước mặt mọi người. Chỉ có một người hành nghề bán kẹo kéo thì mới có những thao tác thuần thục như vậy. Bây giờ họ chòng ghẹo anh với vẻ đùa cợt nhưng chắc hẳn họ sẽ không bao giờ quên được những ấn tượng mà anh tạo ra ngày hôm nay.
     Thủy Tiên vốn là cô gái tế nhị nhưng hôm nay có lẽ do chìm đắm trong tâm trạng say sưa hoan hỉ, cô đã cao hứng buộc Thường làm cái việc mà Thường cố tránh. Và thế là anh đã "bán kẹo kéo" trước mặt mọi người. Hệt như thể anh đang đứng trước cổng trướng Phương Nam.
     Thường khẽ buông tiếng thở dài. Chỗ anh đứng là góc hành lang khuất tối, kế cây ngọc lan trong vườn và bị che phủ bởi bóng lá đong đưa. Đứng đây, Thường không sợ ai nhìn thấy nhưng khi không khí trong lành và hương ngọc lan thoang thoảng thấm đầy ngực anh giúp thần kinh anh dịu lại thì Thường lững thững quay vào phòng nơi mọi người đang sốt ruột nhốn nháo chờ đợi màn hai.
     Nhưng vừa bước được vài ba bước, Thường bỗng nghe có tiếng nói chuyện vọng xuống từ trên lầu. Có lẽ nghĩ rằng không ai nghe thấy nên những người đứng phía trên không buồn hạ giọng. Họ đứng ngay bên trên chỗ đứng của Thường, dường như đang cãi cọ và trong một thoáng, Thường ngạc nhiên nhận ra giọng nói của hai anh em Thủy Tiên.
     Thường cứ đinh ninh giờ này hai anh em đã "khiêng" ổ bánh sinh nhật đồ sộ kia xuống phòng khách rồi, nào ngờ họ vẫn còn đứng đây cãi lẫy nhau. Vốn không thích nghe chuyện riêng của người khác, sau giây phút sững lại vì bất ngờ, Thường tặc lưỡi định bỏ đi. Nhưng rồi nghe loáng thoáng có tên mình trong câu chuyện, Thường lại đứng yên tò mò lắng tai nghe. Tiếng Đạt hỏi, giọng nghi ngờ:
     - Anh chàng Thường đó là bạn của em à?
     - Thì em đã giới thiệu với anh rồi mà! - Giọng Thủy Tiên lộ vẻ khó chịu.
     - Bạn cùng lớp à?
     - Cùng lớp.
     Giọng Đạt khụt khịt:
     - Chứ không phải anh ta bán kẹo kéo sao?
     Nghe tới đây, tim Thường nhảy thình thình trong ngực. Anh nuốt nước bọt, cố trấn tĩnh. Nhưng Thường đợi một hồi, vẫn chẳng nghe Thủy Tiên trả lời. Dường như sự vặn vẹo của Đạt khiến cô lúng túng. Đạt lại hỏi, giọng đanh lại:
     - Có phải vậy không? Sao em không đáp?
     Thủy Tiên chống chế:
     - Nhưng Thường chỉ bán buổi chiều để giúp gia đình thôi! Buổi sáng Thường vẫn đi học!
     Đạt hừ mũi:
     - Sao em lại chơi với anh chàng đó? Chẳng lẽ em không tìm ra người bạn nào xứng đáng hơn à?
     Giọng Thủy Tiên trầm xuống:
     - Thực ra em chỉ muốn... giúp đỡ Thường! So với gia đình mình, Thường khó khăn hơn nhiều! Chẳng thà em không biết, chứ đã biết hoàn cảnh của Thường, em không thể dửng dưng...
     Đạt im lặng một lúc lâu. Có lẽ anh bị bất ngờ trước tâm sự Thủy Tiên vừa bộc bạch. Lát sau, Đạt lên tiếng, giọng đã hơi dịu xuống:
     - Em là một con người tốt. Anh không trách gì em điều đó. Em có thể giúp đỡ Thường nếu em muốn. Nhưng giúp đỡ một người khác với việc rủ người đó đến dự sinh nhật.
     Ngừng một lát, Đạt nói tiếp:
     - Dự sinh nhật, người ta thường chỉ mời những bạn bè thân thiết, và nhất là không phải một anh chàng... bán kẹo kéo!
     - Sao anh cứ...
     Giọng Thủy Tiên có vẻ không đồng tình. Đạt cười khảy:
     - Bởi vì quan hệ giữa em với tay Thường làm anh lo ngại. Ba mẹ mà biết em giao du với một người như vậy sẽ sinh chuyện rầy rà to!
     - Tụi em chỉ là bạn thôi!
     - Chắc chắn chứ?
     - Sao anh cứ nghi ngờ em hoài vậy? Em đã nói tất cả với anh rồi! Thôi bây giờ mình đem bánh xuống kẻo mọi người sốt ruột! Không chừng đợi lâu quá, mọi người bỏ về hết rồi cũng nên!
     Thật ra, lúc đó chỉ có một người bỏ về. Khi Đạt và Thủy Tiên rời bao lơn để chuẩn bị khiêng ổ bánh xuống, Thường cũng lặng lẽ rời khỏi chỗ đứng của mình và âm thầm dắt xe ra khỏi cổng.
     Khi hai anh em Thủy Tiên xuất hiện ở đầu cầu thang với ổ bánh trên tay, đám bạn liền "ồ" lên thích thú.
     - Thế mới là bánh sinh nhật chứ!
     Dũng Ăng-lê trầm trồ nức nở. Và ngay lập tức anh ta chạy ùa lên cầu thang cùng hai chủ nhân khệ nệ khiêng ổ bánh xuống.
     Trong không khí hân hoan náo nhiệt đó, không ai để ý đến sự biến mất đột ngột của Thường, ngoại trừ Đạt và Thủy Tiên. Hai anh em bất giác đưa mắt nhìn nhau và cả hai đều băn khoăn tự hỏi: Vì sao?

Xem Tiếp Chương 24Xem Tiếp Chương 29 (Kết Thúc)

Bong Bóng Lên Trời
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Xem Tập 5
  » Xem Tập 6
  » Xem Tập 7
  » Xem Tập 8
  » Xem Tập 9
  » Xem Tập 10
  » Xem Tập 11
  » Xem Tập 12
  » Xem Tập 13
  » Xem Tập 14
  » Xem Tập 15
  » Xem Tập 16
  » Xem Tập 17
  » Xem Tập 18
  » Xem Tập 19
  » Xem Tập 20
  » Xem Tập 21
  » Xem Tập 22
  » Đang Xem Tập 23
  » Xem Tiếp Tập 24
  » Xem Tiếp Tập 25
  » Xem Tiếp Tập 26
  » Xem Tiếp Tập 27
  » Xem Tiếp Tập 28
  » Xem Tiếp Tập 29
 
Những Truyện Dài Học Trò Khác