Bet at Vietbet
VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Kiếm Hiệp » Hắc Thánh Thần Tiêu
Font Size: Tác Giả: Giả Kim Dung
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
Thử bàn quẻ Diệc

    Bạch Thiếu Huy giục :
    - Công việc khẩn cấp, xin Đường chủ giúp cho.
    Người áo đỏ lại nghiêng mình :
    - Tại hạ xin hướng dẫn sứ giả ngay.
    Bạch Thiếu Huy thầm nghĩ :
    - “Chỉ một nơi giam tù mà chúng còn đặt ra một Đường sở, có Đường chủ hẳn hoi thì đủ biết số tù nhân không phải là ít, và dĩ nhiên là có nhiều nhân vật có danh trên giang hồ.”
    Chàng vụt thốt :
    - Đường chủ hãy mang danh sách theo để tiện việc tra khảo.
    Người áo đỏ gật đầu :
    - Dĩ nhiên rồi, dù sứ giả không nhắc ti chức cũng phải mang theo, nếu không thì làm sao tra khám cho minh bạch?
    Y day qua Hồ quản sự ngầm ra hiệu.
    Hồ quản sự lập tức lấy quyển sổ bọc da dê trao cho người áo đỏ, người áo đỏ lại trao lại cho Bạch Thiếu Huy, đoạn bước đến ấn tay vào một chỗ.
    Bức vách lập tức phân làm hai, bày ra một khung cửa.
    Bạch Thiếu Huy thầm nghĩ :
    - “Đây là vọng cửa thứ ba, chúng kiến tạo nơi này kiên cố hết sức, chẳng biết chúng giam cầm những nhân vật nào trong này mà tỏ ra dè dặt cực độ.”
    Thiên Tù đường chủ lại nghiêng mình :
    - Xin mời sứ giả vào.
    Bạch Thiếu Huy đưa tay :
    - Đường chủ vào trước.
    Chàng day lại phía sau :
    - Lục đội trưởng và Tôn đội trưởng hãy theo ta.
    Cả bốn người cùng bước vào, Thiên Tù đường chủ dẫn đầu, riêng Hồ quản sự thì ở lại đại sảnh.
    Thoạt đầu họ xuống bậc thềm, thềm có hai mươi bậc, đến cuối lại rẽ làm hai lối, uốn vòng quanh như khoảng giữa có đặt một cơ quan nào đó. Hai lối rẽ gặp lại nhau bên phía đối diện, rồi xuống thêm mươi bậc nữa, đến tận cùng bậc thềm. Nơi đó có một vọng cửa cũng bằng sắt như ba vọng cửa trước, cửa có dây xích khóa chặt.
    Thiên Tù đường chủ mở khóa xô cửa, cả bọn lại đi qua vọng cửa đó.
    Bên trong cửa có bốn con đường, mỗi đầu đường ngay trên vách có ghi “Ngươn Tự Lao”, “Hanh Tự Lao”, “Lợi Tự Lao” và “Trinh Tự Lao”, tên cửa lấy tên theo quẻ Diệc.
    Bạch Thiếu Huy day qua Thiên Tù đường chủ hỏi :
    - Dùng tên quẻ Diệc mà đặt cho Lao thế là có ý nghĩa gì?
    Thiên Tù đường chủ giải thích :
    - Ngươn Tự Lao là nơi giam tù phạm của Tổng cung, Hanh Tự Lao giam tù phạm do Phân cung Động Đình hồ gởi đến, Lợi Tự Lao nhốt tù của Hoán Hoa cung, còn Trinh Tự Lao nhốt tù phạm của Phân cung Vu Sơn và các thuộc hạ vi phạm quy củ.
    Bạch Thiếu Huy gật đầu :
    - Vậy là rành rẽ lắm rồi.
    Chàng thầm nghĩ :
    - “Thảo nào mà Thiên Tù đường chủ lại chẳng xem Ngọc Phiến Lang Quân Hàn Khuê ra gì, xem ra quyền uy của hắn rất lớn, không lệ thuộc vào Phân cung Vu Sơn. Chưa chắc Phân cung chủ đã đủ quyền lực bức bách nổi y chứ đừng nói đến Hàn Khuê.”
    Thiên Tù đường chủ rẽ vào con đường dẫn đến Ngươn Tự Lao, đi thêm một chút lại thấy một vọng cửa nữa bằng sắt. Trên cửa có treo một tấm mộc bài, đề mấy chữ “Tù chuyển vào đây, sẽ bị xử tử”.
    Bạch Thiếu Huy thầm nghĩ :
    - “Đây là vọng cửa thứ năm rồi.”
    Thiên Tù đường chủ mở cửa xong, quay lại nhìn Đài Lương và Phạm Thù, trầm giọng nói :
    - Ngươn Tự Lao là nơi giam giữ tù phạm của Tổng cung, được xem như cấm địa, xin hai vị Đội trưởng đứng ngoài, chờ đợi sứ giả trở ra.
    Bạch Thiếu Huy thấy y có vẻ trịnh trọng quá, sanh nghi, thầm nghĩ :
    - “Dù ngươi có quỷ kế, há ta sợ ngươi sao?”
    Chàng gật đầu :
    - Lộ đường chủ nói rất phải, hai vị Đội trưởng hãy chịu khó đứng đây chờ vậy.
    Phạm Thù và Đài Lương ngầm đưa mắt hỏi ý nhau rồi cùng nghiêng mình vâng một tiếng, đứng lại tại chỗ.
    Thiên Tù đường chủ nép mình qua một bên, nhường cho Bạch Thiếu Huy vào trước, y vào sau, thuận tay đóng luôn cánh cửa lại.
    Đoạn y lấy trong mình ra một ống đồng, có mồi có dầu, dùng làm đèn rọi. Y đốt lên rồi bước tới trước, dẫn đường.
    Đường đi không dài lắm, chỉ một lúc sau cả hai đã đến một tòa thạch thất có độ mươi gian, mỗi gian có một vọng cửa sắt. Thoáng nhìn qua, Bạch Thiếu Huy nhận ra trong mười gian đó có bốn gian hiện đang bỏ trống.
    Mục đích là vào đây tìm nghĩa mẫu nhưng với thân phận là sứ giả Hoán Hoa cung, Bạch Thiếu Huy không dám hồ đồ, chàng phải tỏ ra mình thi hành phận sự nghiêm chỉnh, rồi trong khi thi hành phận sự, chàng sẽ tùy cơ tra khám.
    Dở quyển sổ ra, vừa ghé mắt nhìn vào chàng đã giật mình, suýt buông rơi quyển sổ.
    Sổ tù ghi :
    - Những tù phạm bị nhốt tại Ngươn Tự Lao, vĩnh viễn không được tha, có sáu người: Thiếu Lâm Đại Trí, Thiếu Lâm Đại Thông, Võ Đương Ngọc Hư, Võ Đương Ngọc Chân, Hành Sơn Nam Linh và Hình Ý môn Thiệu Ngươn Xung.
    Thiếu Lâm Đại Trí chính là Chưởng môn Thiếu Lâm tự Đại Trí thiền sư, Võ Đương Ngọc Hư là Chưởng môn Võ Đương Ngọc Hư Tử, Hành Sơn Nam Linh không ai khác chính là Chưởng môn Hành Sơn phái Nam Nhạc quán chủ, còn Thiệu Ngươn Xung chính là người đứng đầu của Hình Ý môn vậy.
    Đại Thông và Ngọc Chân chính là sư đệ của hai vị Chưởng môn nhân Thiếu Lâm và Võ Đương.
    Bị giam vĩnh viễn!
    Bốn Chưởng môn nhân thật bị giam vĩnh viễn tại đây, người của Hoán Hoa cung thì giả mạo họ nắm quyền điều hành Tứ đại môn phái. Trên thực tế thì bốn môn phái tuy còn nhưng có khác nào đã bị tiêu diệt? Từ nay cánh đối lập với Hoán Hoa cung đã mất đi sức mạnh của Tứ đại môn phái, địch yếu đi còn Hoán Hoa cung thì mạnh lên.
    Nghĩ ra, cơ mưu của Hoán Hoa cung thật vô cùng thâm độc.
    Ngoài ra còn có danh thủ Hoa Sơn hiện cũng là nội tuyến cho Hoán Hoa cung, như vậy thì kể như năm đại phái đã không còn chống lại Hoán Hoa cung rồi.
    Bạch Thiếu Huy rất hãi hùng, nhưng vẫn trấn định tâm thần, quan sát Ngươn Tự Lao.
    Đại Trí thiền sư vận áo đen của nhà tù, đầu bù tóc rối, râu mọc tua tủa, thần sắc chao đảo, nằm trên chiếc giường ọp ẹp như ngây như dại. Đại Thông thiền sư cũng chẳng hơn sư huynh của lão chút nào.
    Những người còn lại cũng chẳng khá hơn, Bạch Thiếu Huy nhìn qua mà thầm kêu khổ, nhưng không dám biểu lộ ra ngoài mặt, sợ Thiên Tù đường chủ sanh nghi.
    Chàng cho rằng cả sáu người đều đã bị ép uống Vô Ưu tán nên tâm thần hôn mê đến độ không còn nhận ra ngay cả chính mình là ai nữa.
    Thiên Tù đường chủ đưa chàng đến Hanh Tự Lao, nơi đây giam cầm tù phạm do Phân cung Động Đình Hồ gửi đến, gồm có mười bốn người, đều là những nhân vật danh trấn võ lâm.
    Qua hai nhà lao rồi mà Bạch Thiếu Huy vẫn chưa thấy nghĩa mẫu.
    Lợi Tự Lao có độ hai mươi hai, hai mươi ba tù phạm, nam có, nữ có, do các phân chi của Hoán Hoa cung gửi đến, chàng kiểm tra một loạt nhưng vẫn không thấy Tiết phu nhân.
    Hiện tại chỉ còn Trinh Tự Lao mà thôi, nhà lao cuối cùng. Bạch Thiếu Huy bồn chồn hết sức, nếu không thấy nghĩa mẫu tại đây thì chàng biết tìm bà nơi nào bây giờ?
    Trinh Tự Lao cũng có mười gian như Ngươn Tự Lao, nhưng có đến chín gian bỏ trống, gian duy nhất có người giam giữ Địa Hành Tôn Tra Quý, danh thủ trong Nam Bắc bang.
    Tôn Tra Quý có thân hình lùn nhỏ, đầu trọc, mặt đen, có nhiều nốt ruồi. Y mặc chiếc áo tù màu đen quá dài, phủ cả chân y.
    Trông thấy Thiên Tù đường chủ bước vào, y hét lên :
    - Họ Lộ đi đâu đây, vào đây thăm viếng tổ tông ngươi phải không?
    Thiên Tù đường chủ cười lạnh :
    - Tra Quý, đừng có cuồng loạn, dù ta không có quyền giết ngươi nhưng vẫn có thể khiến ngươi khốn khổ, có muốn chết cũng chẳng chết được đâu.
    Thiên Tù đường chủ chỉ ngăn chặn Đài Lương và Phạm Thù vào Ngươn Tự Lao, vì là nơi giam giữ tù phạm quan trọng, còn các lao khác thì hắn vẫn cho họ theo như thường. Trông thấy tình trạng của Tôn Tra Quý, Đài Lương khẽ cau mày, bước tới đưa lưng áng trước mặt Thiên Tù đường chủ, dùng phép truyền âm nhập mật nói :
    - Lão Tôn, hãy bình tĩnh một chút.
    Tôn Tra Quý nhận ra thinh âm của Đài Lương thì giật mình, đưa đôi mắt tròn xoe nhìn lão, chẳng nói thêm tiếng nào nữa.
    Thiên Tù đường chủ không để ý đến chuyện đó, quay sang Bạch Thiếu Huy, cười nói :
    - Sứ giả đã xem qua các lao rồi, chắc cũng thấy rõ là với sự kiên cố của nhà lao, cùng sự canh phòng cẩn mật do ti chức kiểm soát thì mọi biến cố đều rất khó có thể xảy ra. Nếu sứ giả đồng ý với ti chức thì xin ghi chú vào quyển sổ này, lưu bút tích cho cuộc tra khám hôm nay.
    Bạch Thiếu Huy đã có chủ trương từ lúc vào đây, chàng từ từ đáp :
    - Tại hạ có chỗ không đồng ý với Đường chủ.
    Thiên Tù đường chủ giật mình :
    - Ý kiến của sứ giả như thế nào?
    Bạch Thiếu Huy cười nhẹ :
    - Đường chủ không nhận ra được chỗ sơ suất à?
    Thiên Tù đường chủ biến sắc, sợ hãi nói :
    - Xin sứ giả chỉ điểm cho, thuộc hạ hết sức tri ân.
    Bạch Thiếu Huy cười nhạt :
    - Chỗ sơ xuất ở đây chính là Đường chủ, tại hạ vâng lệnh đến đây tra khám là muốn quan sát Đường chủ chứ không phải là quan sát nhà lao.
    Thiên Tù đường chủ xám mặt, trố mắt nhìn chàng nói :
    - Quan sát ti chức? Hoán Hoa phu nhân có gì nghi ngờ ti chức?
    Bạch Thiếu Huy không nói không rằng, bất ngờ nhanh như chớp phóng một ngọn chỉ điểm vào huyệt Kỳ Môn của Thiên Tù đường chủ.
    Thiên Tù đường chủ Lộ Triệu Đường khiếp hãi, dù có muốn né tránh cũng chẳng còn kịp nữa.
    Song đã là Đường chủ trong Phân cung thì y cũng chẳng phải là tay vừa, y lập tức vận khí dịch chuyển huyệt đạo sang một bên, vừa đúng lúc chỉ phong của Bạch Thiếu Huy bắn tới, nghe một tiếng bịch.
    Thiên Tù đường chủ hự lên một tiếng, nghiến răng kèn kẹt, thu mình lại bắn lùi ra sau như con tôm búng nước, vọt ra xa hơn một trượng, đoạn xoay người chạy bay theo con đường hầm.
    Bạch Thiếu Huy không tưởng nổi là y đã dính một chỉ của chàng mà còn đủ công lực chạy đi, lập tức hét lớn :
    - Chặn y lại!
    Đài Lương không hổ danh với ngoại hiệu là Phi Thử (con chuột bay), lão lập tức phóng theo, nhanh hơn Thiên Tù đường chủ một bậc, chặn đầu y lại, tung ra một chưởng, nhằm ngực y đánh tới.
    Từ sau lưng, Bạch Thiếu Huy vừa phóng mình tới vừa đánh một chưởng vào hậu tâm y.
    Thiên Tù đường chủ quả là một tay võ công phi phàm, nghe tiếng gió phía sau, biết là bị đánh lén, y lập tức tràn sang một bên, đồng thời tung chưởng đánh chặn chưởng kình của Đài Lương.
    Bị phản công, Đài Lương dù xuống tấn rất vững nhưng cũng không sao chịu nổi hậu kình, bị chưởng phong của Thiên Tù đường chủ hất ngược ra đằng sau bốn, năm thước.
    Không chậm trễ, Thiên Tù đường chủ vọt mình bay qua, chạy luôn.
    Nhưng Phạm Thù đã như từ trên trời rơi xuống, từ trên cao uốn mình đạp mạnh trúng lưng Thiên Tù đường chủ, y hự lên một tiếng, ngã nhào.
    Bạch Thiếu Huy nhảy vút tới, điểm nhanh vào tử huyệt của Thiên Tù đường chủ, y không kịp kêu lên một tiếng đã tắt thở chết ngay. Chàng mò tay vào trong mình hắn, lôi ra xâu chìa khóa đưa cho Đài Lương, bảo :
    - Mở cửa buồng giam, thả Tôn bằng hữu ra mau đi.
    Đài Lương không đợi giục lần thứ hai, chụp lấy xâu chìa khóa rồi lập tức mở buồng giam thả Tôn Tra Quý ra.
    Địa Hành Tôn Tra Quý bước ra, cười hì hì :
    - Ta nhận ra đúng thinh âm của lão Đài mà.
    Rồi cả hai bước tới bên cạnh Bạch Thiếu Huy và Phạm Thù, Đài Lương giới thiệu :
    - Đây là hai lão đệ Bạch Thiếu Huy và Phạm Thù, chính hai người họ đã cứu nạn cho ta và bày kế vào đây giải thoát cho ngươi đó.
    Tôn Tra Quý vòng tay :
    - Đa tạ nhị vị trọng nghĩa khí giang hồ, bày mưu cứu nạn, Tra Quý này hết sức cảm kích.
    Bạch Thiếu Huy và Phạm Thù vội đáp lễ, Bạch Thiếu Huy nói :
    - Thời giờ khẩn cấp, vả lại hiện còn là ban ngày, chúng ta phải tính kế an toàn. Theo ngu ý của tại hạ thì Tôn bằng hữu nên cải dạng Thiên Tù đường chủ...
    Đài Lương khoái quá, reo lên :
    - Hay lắm, hay lắm, như vậy chúng ta có đủ bộ với nhau rồi. Đường chủ có, Đội trưởng có, vệ sĩ có, hành động của chúng ta sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
    Tôn Tra Quý cấp tốc lột y phục của Thiên Tù đường chủ, đổi y phục với hắn.
    Trong khi Bạch Thiếu Huy cải sửa dung mạo cho Tôn Tra Quý thì Phạm Thù và Đài Lương bàn bạc với nhau, Phạm Thù nói :
    - Không ngờ Lộ Triệu Đường võ công cũng khá như vậy.
    Đài Lương gật đầu :
    - Y vốn là một tay hữu danh trên giang hồ ngày trước, ngoại hiệu là Nhất Điện Diêm La, thủ pháp của y vô cùng tàn độc. Hôm nay nếu không có hai vị lão đệ thì chưa chắc hai người bọn ta đã làm gì y nổi.
    Cải sửa dung mạo cho Tôn Tra Quý xong, Bạch Thiếu Huy cũng thay đổi dung mạo cho Lộ Triệu Đường thành tù phạm Tôn Tra Quý rồi cùng Phạm Thù khiêng xác y bỏ vào nhà giam. Chàng không quên lấy một chiếc khăn lớn phủ lên trên xác chết đoạn ra ngoài, khóa cửa lại.
    Bạch Thiếu Huy nói :
    - Hiện tại thì Tôn bằng hữu đã thành Thiên Tù đường chủ rồi, tạm thời công việc của chúng ta kể như cũng ổn định phần nào về mặt an ninh cá nhân. Nhưng tại hạ còn muốn Tôn bằng hữu với danh phận Thiên Tù đường chủ giúp tại hạ giải cứu mấy người nữa.
    Phạm Thù lấy làm lạ, hỏi :
    - Đại ca có bằng hữu bị giam trong lao ư?
    Bạch Thiếu Huy nói :
    - Ngu huynh chỉ biết mặt mấy người thôi, nhưng mấy người đó có thân phận rất cao trong võ lâm, số phận của họ có liên quan rất nhiều đến kiếp vận võ lâm trong tương lai nên mình phải cứu họ, để họ góp công trong cuộc chiến bảo vệ chánh nghĩa, duy trì công đạo trên giang hồ.
    Đài Lương trố mắt :
    - Ai thế hở Bạch lão đệ?
    Bạch Thiếu Huy kể :
    - Thiếu Lâm Đại Trí thiền sư, Võ Đương Ngọc Hư Tử, Hành Sơn Nam Nhạc quán chủ và Hình Ý môn Thiệu Ngươn Xung...
    Đài Lương giật nảy mình, tròn xoe mắt nhìn chàng, cơ hồ lão không tin vào tai mình nữa.

Xem Tiếp Chương 107Xem Tiếp Chương 156 (Kết Thúc)

Hắc Thánh Thần Tiêu
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Xem Tập 5
  » Xem Tập 6
  » Xem Tập 7
  » Xem Tập 8
  » Xem Tập 9
  » Xem Tập 10
  » Xem Tập 11
  » Xem Tập 12
  » Xem Tập 13
  » Xem Tập 14
  » Xem Tập 15
  » Xem Tập 16
  » Xem Tập 17
  » Xem Tập 18
  » Xem Tập 19
  » Xem Tập 20
  » Xem Tập 21
  » Xem Tập 22
  » Xem Tập 23
  » Xem Tập 24
  » Xem Tập 25
  » Xem Tập 26
  » Xem Tập 27
  » Xem Tập 28
  » Xem Tập 29
  » Xem Tập 30
  » Xem Tập 31
  » Xem Tập 32
  » Xem Tập 33
  » Xem Tập 34
  » Xem Tập 35
  » Xem Tập 36
  » Xem Tập 37
  » Xem Tập 38
  » Xem Tập 39
  » Xem Tập 40
  » Xem Tập 41
  » Xem Tập 42
  » Xem Tập 43
  » Xem Tập 44
  » Xem Tập 45
  » Xem Tập 46
  » Xem Tập 47
  » Xem Tập 48
  » Xem Tập 49
  » Xem Tập 50
  » Xem Tập 51
  » Xem Tập 52
  » Xem Tập 53
  » Xem Tập 54
  » Xem Tập 55
  » Xem Tập 56
  » Xem Tập 57
  » Xem Tập 58
  » Xem Tập 59
  » Xem Tập 60
  » Xem Tập 61
  » Xem Tập 62
  » Xem Tập 63
  » Xem Tập 64
  » Xem Tập 65
  » Xem Tập 66
  » Xem Tập 67
  » Xem Tập 68
  » Xem Tập 69
  » Xem Tập 70
  » Xem Tập 71
  » Xem Tập 72
  » Xem Tập 73
  » Xem Tập 74
  » Xem Tập 75
  » Xem Tập 76
  » Xem Tập 77
  » Xem Tập 78
  » Xem Tập 79
  » Xem Tập 80
  » Xem Tập 81
  » Xem Tập 82
  » Xem Tập 83
  » Xem Tập 84
  » Xem Tập 85
  » Xem Tập 86
  » Xem Tập 87
  » Xem Tập 88
  » Xem Tập 89
  » Xem Tập 90
  » Xem Tập 91
  » Xem Tập 92
  » Xem Tập 93
  » Xem Tập 94
  » Xem Tập 95
  » Xem Tập 96
  » Xem Tập 97
  » Xem Tập 98
  » Xem Tập 99
  » Xem Tập 100
  » Xem Tập 101
  » Xem Tập 102
  » Xem Tập 103
  » Xem Tập 104
  » Xem Tập 105
  » Đang Xem Tập 106
  » Xem Tiếp Tập 107
  » Xem Tiếp Tập 108
  » Xem Tiếp Tập 109
  » Xem Tiếp Tập 110
  » Xem Tiếp Tập 111
  » Xem Tiếp Tập 112
  » Xem Tiếp Tập 113
  » Xem Tiếp Tập 114
  » Xem Tiếp Tập 115
  » Xem Tiếp Tập 116
  » Xem Tiếp Tập 117
  » Xem Tiếp Tập 118
  » Xem Tiếp Tập 119
  » Xem Tiếp Tập 120
  » Xem Tiếp Tập 121
  » Xem Tiếp Tập 122
  » Xem Tiếp Tập 123
  » Xem Tiếp Tập 124
  » Xem Tiếp Tập 125
  » Xem Tiếp Tập 126
  » Xem Tiếp Tập 127
  » Xem Tiếp Tập 128
  » Xem Tiếp Tập 129
  » Xem Tiếp Tập 130
  » Xem Tiếp Tập 131
  » Xem Tiếp Tập 132
  » Xem Tiếp Tập 133
  » Xem Tiếp Tập 134
  » Xem Tiếp Tập 135
  » Xem Tiếp Tập 136
  » Xem Tiếp Tập 137
  » Xem Tiếp Tập 138
  » Xem Tiếp Tập 139
  » Xem Tiếp Tập 140
  » Xem Tiếp Tập 141
  » Xem Tiếp Tập 142
  » Xem Tiếp Tập 143
  » Xem Tiếp Tập 144
  » Xem Tiếp Tập 145
  » Xem Tiếp Tập 146
  » Xem Tiếp Tập 147
  » Xem Tiếp Tập 148
  » Xem Tiếp Tập 149
  » Xem Tiếp Tập 150
  » Xem Tiếp Tập 151
  » Xem Tiếp Tập 152
  » Xem Tiếp Tập 153
  » Xem Tiếp Tập 154
  » Xem Tiếp Tập 155
  » Xem Tiếp Tập 156
 
Những Truyện Kiếm Hiệp Khác