Bet at Vietbet
VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Dài Học Trò » Nữ Sinh
Font Size: Tác Giả: Nguyễn Nhật Ánh
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
    Xuyến nói với Cúc Hương:
     - Bây giờ tao mới biết tại sao trước nay thầy Gia không đi xem văn nghệ chung với tụi mình.
     Cúc Hương gật gù:
     - Ừ, ngay hồi đó tao cũng đã nghi thầy là... thầy rồi !
     - Xạo đi mày !
     - Thì xạo chứ sao !
     Xuyến hừ mũi:
     - Dẹp mày đi ! Bây giờ tao đố mày nếu tụi mình nhờ mua vé xem văn nghệ nữa, thầy Gia có mua không?
     Cúc Hương ngẫm nghĩ một lát rồi đáp:
     - Tao không biết. Theo mày thì sao?
     - Theo tao thì thầy không mua.
     - Tại sao?
     - Thì tại hồi đó khác bây giờ khác chứ sao! Hồi đó là bạn bè, còn bây giờ là thầy trò. Trò thì đâu có được quyền sai thầy!
     Thục ngồi nghe nãy giờ, buột miệng nói:
     - Chưa chắc !
     Xuyến ngó Thục:
     - Sao mày biết?
     Thục nghinh mặt:
     - Chứ sao mày biết không mua?
     Cúc Hương giảng hòa:
     - Thôi, đừng cãi nữa! Bây giờ lên gặp thầy nhờ mua vé là biết liền!
     Anh đang ngồi chấm bài bỗng thấy ba cô gái lại gần.
     - Thưa thầy... - Xuyến ngập ngừng.
     Anh ngừng tay, hỏi:
     - Gì đó, Xuyến?
     Xuyến cười cầu tài:
     - Dạ tụi em nhờ thầy mua giùm... mấy vé hát ạ.
     - Các cô định xem cái gì đó?
     - Dạ, xem đoàn kịch nói Hà Nội ạ.
     Cúc Hương hỏi xen vào:
     - Được không thầy?
     - Được cái gì?
     Cúc Hương ấp úng:
     - Thầy có định... mua giùm cho tụi em không?
     Anh bật cười:
     - Sao lại không mua?
     Cúc Hương thở phào:
     - Vậy mà...
     Thấy Cúc Hương ngưng bặt, anh hỏi:
     - Vậy mà sao?
     Cúc Hương liếc Xuyến, thấy nó trợn mắt nên không dám mở miệng, chỉ cười giả lả. Nhìn bộ tịch của các cô gái, anh biết ngay:
     - Vậy mà các cô tưởng tôi không mua giùm vé cho các cô chứ gì !
     Ba cô gái đứng im, mặt đỏ bừng.
     Anh chép miệng:
     - Không những mua giùm cho các cô mà các cô hỏi trong lớp có ai định đi xem không, tôi mua giùm luôn cho.
     Thục ngập ngừng hỏi:
     - Thầy có đi chung với tụi em không ạ?
     - Để xem. Có thể tôi sẽ đi.
     Anh nói vậy và lần đó anh cùng với Xuyến, Thục và Cúc Hương đi xem kịch. Nói chính xác, cùng đi với anh hôm đó có khoảng mười hai học sinh. Từ đó về sau, mỗi lần có chương trình văn nghệ nào lý thú, anh thường tổ chức cho cả lớp đi xem. Những lần như vậy, anh cảm thấy tâm hồn mình hội nhập thoải mái với các em và càng ngày giữa anh và học trò như càng được gắn bó bởi một sợi dây thân thiết vô hình. Và anh cứ muốn nó bền chặt mãi mãi.
     Hùng quăn nằm lỳ ở nhà Sơn sún.
     Sơn sún cùng học chung trường với Hùng quăn nhưng khác lớp. Và cũng như Hùng quăn, nó đi học bữa đực bữa cái.
     Mấy hôm nay, thấy Hùng quăn nghỉ học liền tù tì, Sơn sún ngạc nhiên hỏi:
     - Bộ tính bỏ học luôn hả?
     Hùng quăn không trả lời thẳng câu hỏi của bạn. Nó chỉ nhún vai:
     - Chán quá!
     Sơn sún cười hì hì:
     - Thất tình chứ gì?
     - Bậy!
     - Đừng có giấu tao! Mày bị con Cúc Hương đá, ai mà không biết!
     Hùng quăn phẩy tay:
     - Chuyện đó tao coi như rác! Con Cúc Hương chẳng ảnh hưởng đến tao.
     Sơn sún tò mò:
     - Chứ mày chán chuyện gì?
     Hùng quăn thở dài:
     - Thì chuyện gia đình.
     Sơn sún phun nước bọt:
     - Dẹp mẹ chuyện gia đình đi! Coi như không có! Hùng quăn ngồi im. Lát sau, nó buồn bã nói:
     - Tao định về quê ở với ba tao!
     - Sức mấy ba mày chịu! Ba mày muốn mày đi học ở thành phố kia mà!
     Hùng quăn tặc lưỡi:
     - Nhưng chuyện học hành của tao bị kẹt rồi.
     Sơn sún nhíu mày:
     - Mày nói gì tao không hiểu. Sao kẹt?
     Hùng quăn ậm ừ:
     - Kẹt... thằng cha giáo viên chủ nhiệm lớp tao.
     - Ông thầy mới về thế cô Lan đó hả?
     - Ừ.
     - Ông này mới đổi về đâu có biết mày?
     - Biết. Hôm trước thằng cha bị tao ném bể đầu chính là... ông thầy này.
     Sơn sún la hoảng:
     - Vậy thì chết mẹ!
     Hùng quăn chán ngán:
     - Thì chết chứ sao!
     Sơn sún mím môi:
     - Ổng làm gì mày rồi?
     - Chưa làm gì hết. Nghe nói ổng làm chủ nhiệm lớp tao là tao chuồn liền.
     Sơn sún nhìn thẳng vô mặt Hùng quăn:
     - Giờ mày tính sao?
     Hùng quăn nhăn nhó:
     - Tính quái gì nữa! Tao nghỉ học luôn!
     - Không được! Ngu gì bỏ học! Để tao gặp ổng nói chuyện phải trái! Tao sẽ làm áp lực với ổng!
     Hùng quăn lắc đầu:
     - Không ăn thua gì đâu mày ơi!
     Sơn sún phẩy tay:
     - Mày cứ để tao!
     Nói xong, Sơn sún hăm hở bước ra khỏi nhà.
     Hùng quăn nhìn theo bạn, lòng hoang mang vô cùng. Nó không biết khi gặp thầy Gia, Sơn sẽ ăn nói thế nào và có xảy ra điều gì đáng tiếc không. Nó nhớ lại chuyện chọi đá của mình hôm trước, lòng cứ day dứt mãi. Suy cho cùng, hành động sai lầm đó chẳng giải quyết được gì, trái lại càng làm cho nó cảm thấy bế tắc hơn.
     Ngồi nghĩ ngợi miên man, Hùng quăn không nhìn thấy một người đàn ông vừa bước vào nhà.
     Ông ta đứng lặng nhìn Hùng quăn mấy giây rồi kêu khẽ:
     - Hùng!
     Hùng quăn giật mình ngó lên và vội vàng phóng lại ôm chầm người mới đến. Nó kêu lên bằng một giọng mừng rỡ pha lẫn xúc động:
     - Ba! Ba lên hồi nào vậy?
     Ba nó ngồi xuống ghế, thở ra:
     - Ba mới lên tức thì và đi thẳng lại đây ngay.
     - Sao ba biết con ở đây?
     - Thầy Gia cho ba địa chỉ.
     Hùng quăn ngạc nhiên:
     - Ba gặp thầy Gia ở đâu?
     - Thầy xuống Bến Tre tìm ba! - Ba nó thở dài - Thầy có nói cho con biết tình cảnh hiện nay của con.
     Hùng quăn tự dưng cảm thấy mủi lòng. Nó nhìn xuống đất, cố kiềm chế những giọt nước mắt.
     Ba nó bùi ngùi hỏi:
     - Con không định về nhà sao?
     - Không! - Hùng quăn đáp bằng một giọng buồn bã nhưng không kém phần cương quyết - Con không về đó nữa đâu!
     Ba nó im lặng một lát rồi dịu giọng:
     - Thôi, được rồi! Con sẽ về ở với ba.
     Hùng quăn chỉ đợi có vậy. Mấy tháng nay, nó luôn mong thoát khỏi cảnh sống hiện nay. Nó ngước nhìn ba bằng ánh mắt long lanh. Chợt nhớ đến Sơn sún, nó vội vàng hỏi:
     - Thầy Gia về thành phố từ hồi nào, ba?
     - Thầy mới lên cùng với ba.
     Hùng quăn thở phào. Như vậy Sơn sún sẽ không gặp được thầy. Thật may! Nó lại hỏi, giọng ngập ngừng:
     - Thầy có nói gì về con không?
     - Thì thầy nói là hiện nay con sống ở nhà bạn bè.
     - Chỉ vậy thôi?
     - Ừ, chỉ vậy thôi! Mà sao con lại hỏi như vậy?
     Hùng quăn bối rối:
     - Dạ không có gì đâu ba.
     Như vậy là thầy đã bỏ qua hành động càn rỡ của nó. Không những thầy không "hại" nó mà còn tìm hiểu hoàn cảnh của nó và cất công xuống tận dưới quê để kêu ba nó lên.
     Thầy thật tốt. Chỉ tiếc là nó chưa học thầy được một ngày nào. Và sắp sửa nó phải chia tay thầy để về Bến Tre. Hùng quăn càng nghĩ càng buồn.
     Hôm sau, ba Hùng quăn dắt nó đến trường.
     Anh đang ngồi trong văn phòng chờ trống vô lớp thì thấy hai cha con bước vào.
     Ba Hùng quăn chưa kịp chào anh đã hỏi:
     - Hôm nay em Hùng đi học lại hả bác?
     - Dạ không ạ. Hôm nay tôi tới xin thầy cho em nó rút hồ sơ về dưới quê học.
     Anh trố mắt:
     - Ủa, sao bác không cho em ở lại đây học tiếp?
     Ba Hùng quăn tặc lưỡi:
     - Dạ, tôi tính đem nó về dưới với tôi. Học trên này thì biết ở đâu.
     - Chứ bác không có bà con họ hàng gì trên này sao?
     - Dạ, không. Bà con tôi ở hết dưới quê. Hồi trước tôi lên đây một mình lập nghiệp.
     Anh nhìn Hùng quăn. Từ nãy đến giờ nó ngồi thu lu một góc, mắt nhìn vẩn vơ bên ngoài cửa sổ. Khuôn mặt nó đã mất hẳn vẻ dữ tợn, thay vào đó là một sự đăm chiêu lặng lẽ. Cách ăn mặc của nó trông cũng gọn gàng hơn những lần anh gặp trước đây. Anh muốn bắt chuyện với nó nhưng sợ nó ngượng, bèn thôi.
     Sau một lúc đắn đo, anh nói với ba Hùng quăn:
     - Hay là... như thế này. Tôi đề nghị bác để cho em Hùng ở đây với tôi. Đem về dưới quê sợ việc học tập của em bị dở dang. Đợi đến kết thúc năm học, bác hẵng đón em về.
     Ba Hùng quăn giãy nảy:
     - Ấy chết! Nó ở với thầy làm sao được! Thầy còn có gia đình, lại còn dạy học dạy hành!
     Anh mỉm cười:
     - Không sao đâu! Bác đừng lo! Tôi hiện nay sống một mình. Thêm em Hùng lại càng vui. Còn chuyện dạy học thì đâu có sao! - chung, tôi còn có dịp kèm thêm cho em. Tôi đã nghĩ kỹ rồi.
     Ba Hùng quăn có vẻ xiêu lòng. Ông ta quay sang Hùng quăn:
     - Thầy nói vậy, con thấy sao?
     Hùng quăn bối rối:
     - Dạ, con không dám ạ. Vả lại trước đây con lỡ...
     Biết Hùng quăn định nhắc chuyện cũ, anh vội vàng xua tay:
     - Thôi, chuyện cũ em nhắc lại làm gì! Ai lại chẳng có lần nông nổi...
     Hùng quăn định nói gì đó nhưng bất giác nó cảm thấy như bị một cục gì chẹn ngang cổ họng. Nó ấp úng một hồi rồi lí nhí nói:
     - Em xin lỗi thầy!
     Tiếng nói của nó nghe như những tiếng nức nở khiến ba nó đứng nhìn sững, không hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao.
    

Xem Tiếp Chương 14Xem Tiếp Chương 14 (Kết Thúc)

Nữ Sinh
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Xem Tập 5
  » Xem Tập 6
  » Xem Tập 7
  » Xem Tập 8
  » Xem Tập 9
  » Xem Tập 10
  » Xem Tập 11
  » Xem Tập 12
  » Đang Xem Tập 13
  » Xem Tiếp Tập 14
 
Những Truyện Dài Học Trò Khác
» Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ
» Cô Gái Đến Từ Hôm Qua
» Còn Chút Gì Để Nhớ
» Tiểu Thư Đi Học
» Phòng Trọ Ba Người
» Nhớ Mãi Tình Anh
» Bồ Câu Không Đưa Thư
» Nữ Sinh
» Trại Hoa Vàng
» Hoa Hồng Xứ Khác
» Con Nhà Giàu
» Bàn Có Năm Chổ Ngồi
» Thằng Quỷ Nhỏ
» Những Chàng Trai Xấu Tính
» Thiên Thần Nhỏ Của Tôi