VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Kiếm Hiệp » Tru Tiên
Font Size: Tác Giả: Tiêu Đỉnh
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
Vu Thuật

    Bên ngoài khu cấm địa lâu đời ở hậu viện ngọn Thông Thiên Phong, tiếng chim hót ríu rít trên những ngọn cây tùng bách hoà với những tiếng gầm rú của trận huyết chiến từ đằng xa văng vẳng vọng lại, thêm nữa, có chăng chỉ là tiếng gió thổi qua những tán lá. Cả ngọn núi xanh rì lay động theo những cơn gió nhẹ, cảnh sắc như trên chốn bồng lai.
    
    Bên dưới bốn chữ lớn Ảo Nguyệt Động Phủ, bức tường thạch bích đã bị tuế nguyệt phủ kín một màu xanh rì của rêu phong. Thời khắc này, cả khu rừng như ngưng đọng lại, chứng kiến hai nam tử đang đứng bất động đối mặt với nhau.
    
    Kỷ niệm cũ bao nhiêu năm, từ từ trở về hiện lên trong trí óc hai người, rồi quay đầu lại, bạn cũ ngày xưa liệu còn được mấy người.
    
    Lâm Kinh Vũ vẫn nhất mực trầm mặc, nhưng nét mặt không lúc nào ngừng bến đổi, ánh mắt chăm chú nhìn vào thân thể của Quỷ Lệ. Nam tử đang đứng trước mặt gã kia có còn là Trương Tiểu Phàm của buổi ban đầu?
    
    Cuối cùng, gã thốt lên, giọng lạc đi vì đau đớn: “Tại sao ngươi lại giết lão bá? Lão chỉ là một lão nhân như ngọn nến tàn trước gió mà thôi”.
    
    Những thớ thịt trên mặt Quỷ Lệ giật giật, đưa mắt nhìn Lâm Kinh Vũ, đó là người bạn nối khố của hắn, khuôn mặt khẽ có chút biến đổi, có thể thấy hắn đang cố gắng kiềm nén tình cảm của mình, nhưng tình cảm mãnh liệt giống như ngọn núi lửa càng kiềm nén càng khiến hắn khổ sở.
    
    Giống như là lúc còn thơ ấu, điều này hắn đã quen thuộc lắm rồi. Mà giờ đây, quang minh chính đại dưới ánh mặt trời đứng trước mặt hắn, chất vấn hắn.
    
    Tại sâu trong rừng thẳm, dường như có một ánh mắt u ám, lạnh lẽo nhìn vào bóng hình hai nam tử.
    Quỷ Lệ chăm chú nhìn gã một lúc lâu, rồi chậm rãi nói: “Lão chặn đường ta”.
    Lâm Kinh Vũ hừ lên một tiếng, ngửa mặt lên trời, hít một hơi thật dài, giống như đang tự nói với sâu thẳm lòng mình điều gì, sau đó, gã từ từ đưa mắt nhìn về phía trước, khuôn mặt chỉ còn sự lạnh lẽo.
    
    Đôi mắt chăm chú nhin vào Quỷ Lệ, nhìn vào người đối với gã đã không có thứ gì có thể đánh đổi được bằng khuôn mặt vô cảm, lạnh lùng hắn nói: “Từ khi Thảo Miếu thôn bị thảm hoạ, chỉ còn lại hai ta may mắn sống sót, ta luôn coi ngươi là huynh đệ, ngươi biết không”.
    
    Quỷ Lệ khẽ mấp máy môi, chầm chậm gật đầu.
    
    Lâm Kinh Vũ trừng mắt: “Trong lòng ta, từ trước đến giờ, luôn coi rằng ngươi là người thân nhất của ta, vì thế kể cả ngươi mười năm trước phản bội Thanh Vân Môn, nhưng ta vẫn hy vọng rằng một ngày nào đó, ngươi sẽ biết sai mà quay về, trở lại với chính đạo”. Khuôn mặt gã lần đầu tiên hiện lên nét ảm đạm thất vọng, còn ẩn chứa cả sự thù hận, lạnh lẽo cười mà nói tiếp: “Thế nhưng, hoá ra là ta đã sai rồi, đáng ra ta phải hiểu rằng, ngươi đã không còn là Trương Tiểu Phàm, người anh em thân nhất của ta năm nào, ngươi giờ đây đã là hung nhân ma giáo, Quỷ Lệ tâm lang thủ đoạn rồi".
    
    Đột nhiên gã cười lớn, khuôn mặt thêm phần quyết tâm, “Grào…” một tiếng rồng gầm vang lên, bích quang đại thịnh, Trảm Long Kiếm xuất ra khỏi vỏ, kiếm khí như rồng, hùng dũng bao trùm, khiến người ta cảm thấy ngạt thở.
    
    “Tình nghĩa ngươi ta, hôm nay một đao hai đoạn!”.
    
    Lời nói như những mũi kim sắc. Cùng lúc đó, một đạo bích quang, xé rách sự yên tĩnh của khu rừng, bổ vào viên đá cứng rắn bên cạnh, “ầm” lên một tiếng. Một lúc sau, khi đám bụi đã tan đi, chỉ còn lưu lại giữa hai người một vết rạch sâu vào tảng đá.
    
    Quỷ Lệ sắc mặt đột biến, thậm chí thân hình hắn nhè nhẹ giật mình mà không biết tại sao, hắn vẫn chằm chằm nhìn vào vết kiếm trên tảng đá, sắc mặt hắn lần đầu tiên lộ ra vẻ thống khổ.
    
    Vết chém sâu đến như vậy, cắt vào tảng thạch bàn kiên cố, đến mức không thể sâu hơn được nữa. Hắn vẫn trầm mặc nhìn vào đó, đến những lời nói của Lâm Kinh Vũ, hắn dường như chẳng nghe thấy gì nữa.
    
    Dường như lúc này, một người hắn trân quý trong lòng như vậy mà đoạn tuyệt tình nghĩa, khiến hắn thật sự cảm thấy đau đớn.
    
    Vết chém, sâu thăm thẳm, rạch phá tảng đá, tuyệt đoạn tình nghĩa thế gian, làm tổn thương tim ai?
    
    Như bị ngạt thở, Quỷ Lệ không kiềm nổi há miệng hít sâu một hơi, thậm chí đến thân thể, hắn cũng không còn cách nào khống chế nổi. Thế nhưng qua một khắc, hắn lại một lần nữa kiềm nén cảm xúc của mình, khuôn mặt thoáng chút kích động, từ từ cúi mặt xuống, hai hàm răng chắn chặt lấy nhau.
    
    Một lúc sau, hắn lại ngẩng đầu lên, nhìn vào Lâm Kinh Vũ, hai nắm tay siết chặt đến độ móng tay cắm vào da thịt bật máu.
    
    Thế nhưng trên khuôn mặt hắn, chỉ có một nụ cười nhếch môi.
    
    Lâm Kinh Vũ càng tức tối quát: “Ngươi cười cái gì?”.
    
    Quỷ Lệ nhìn hắn một hồi lâu, cười mà nói: “Lạc lối?”. Hắn đột nhiên cười to lên, tiếng cười thật thê lương, hỏi: “Ta lạc lối, ta không tìm thấy đường, thế nhưng con đường nào mới là đúng đắn, con đường của ngươi ư?”.
    
    Lâm Kinh Vũ tức giận quát: “Không sai, chính đạo là con đường đúng đắn, ngươi phản bội chính đạo, chính là đã lạc lối".
    
    “Bậy”.
    
    Lâm Kinh Vũ giật mình, sững người.
    
    Sắc mặt Quỷ Lệ đanh lai, ngẩng mặt lên nhìn trời, giọng nói như rít qua cổ họng: “Ai nói chính đạo là con đường đúng đắn? Ngươi nói à? Cứ cho là chính đạo là con đường đúng đi, Thanh Vân Môn các người dựa vào đâu mà cho rằng mình là chính đạo?”.
    
    Lâm Kinh Vũ nhíu mày, mặt lộ sát cơ, lạnh lùng nói: “Ngươi và ta giờ đây đã ân đoạn nghĩa tuyệt, cần gì phải nhiều lời!”.
    
    Quỷ Lệ hai mắt lạnh lẽo nhìn tới: “Ngươi muốn giết ta?”.
    
    Lâm Kinh Vũ hiên ngang nói: “Lão nhân chết trong tay ngươi mười năm nay dạy dỗ ta không ít, đối đãi với ta như con, ân trọng như núi, tình như phụ thân. Người chết trong tay ngươi, ngươi lại mê hồ bất hối, ta phải vì dân trừ hại, vì lão nhân gia mà báo thù”.
    
    Quỷ Lệ lạnh lùng cười nói: “Thế gian này có rất nhiều hạng sài lang độc ác, thế vốn cũng chẳng có ý nghĩa gì với ta, song chỉ là tâm nguyện chưa thành, ta quyết không thể chết được”.
    
    Lâm Kinh Vũ cười lên một tiếng ngạo nghễ, quang mang từ Trảm Long Kiếm bừng bừng phát ra, nói: “Phế ngôn nói ít thôi, ta và ngươi ân oán mười năm nay, hôm nay tính cả đi”.
    
    Quỷ Lệ cũng hét lên một tiếng, ánh sáng xanh u ám phát ra từ tay trái, Thiêu Hoả Côn trong tay từ từ sáng lên.
    
    Chim rừng vẫn khẽ gù nhẹ, ngọn núi càng thêm u ảo, những tàng lá xanh rì vẫn lay động theo gió. Bên dưới trời xanh vô hạn, phía trước cổ động ngàn năm, đôi bạn thơ ấu lạnh lùng đối mặt nhau, triển khai một trường sinh tử.
    
    Đúng lúc này, đột nhiên từ sau lưng hai người, cả toà Ảo Nguyệt Động Phủ truyền tới những âm thanh ầm ì, cảnh sắc xung quanh như từ từ chuyển động, khiến hai người thần sắc cũng đột biến.
    
    Lúc hai người còn chưa kịp phản ứng, từ bên trong toà động phủ ngàn năm đó, một đạo khí tím vọt qua, chớp mắt đã bay lên lưng chừng trời, bao trùm cả động phủ, mây khói vần vũ, rồi một tiếng nổ lớn như tiếng sấm, khí tím ngàn trượng, khí thế vạn năm, lao thẳng lên trời.
    
    Sau hiện tượng kỳ lạ đó, dường như ngay lập tức, hai người lại đứng đối mặt với nhau, nét mặt lạnh lùng, tà áo bay phấp phới theo gió.
    
    * * * * * *
    
    Gió vẫn thổi mạnh.
    
    Trên đỉnh Thông Thiên Phong, không gian như ngừng lại, không chỉ có đám người chính đạo không một tiếng động mà cả đám quái vật cũng tịnh không có một tiếng gầm thét, dường như tất cả cảm giác tới điều gì, từ từ yên tĩnh lại, cùng ngước đầu nhìn lên trời.
    
    Đứng trên cái đầu xương sọ khổng lồ của bạch cốt đại yêu vật, tà áo của Thú Thần nhè nhẹ bay theo gió, khuôn mặt thiếu niên trắng bệch, nhưng đôi mắt lại phát ra những tia nhãn thần phải trải qua bao nhiêu phong sương mới có thể có được, nhìn chằm chằm vào kiếm trận vĩ đại đang dần dần hình thành.
    
    Hùng hùng khí tím, từ phía sau ngọn Thông Thiên Phong vọt lên, tốc độ như điện, khí thế vô biên, nhằm thẳng trời xanh mà lao tới, giống như cây trụ chống trời, bao trùm lấy cả không gian rộng lớn. Tử khí hung mãnh chuyển động phá không, cuối cùng rơi xuống cổ kiếm Tru Tiên.
    
    Chỉ một khắc sau, cổ kiếm Tru Tiên sáng rực lên, chiếu rọi ra xa, vô số linh hồn của nhân loại, như là cảm giác thấy trên không trung dường như có sự vật gì đang khuấy động không gian, từ cõi hư vô mở mắt mà tỉnh dậy.
    
    Vô số ánh sáng từ thanh cổ kiếm chiếu rọi cả khuôn mặt của Đạo Huyền chân nhân. Tấm đạo bào màu mặc lục của lão không gió mà lay động, phát ra những âm thanh rột roạt, tay phải nắm chặt thanh kiếm, diện mục đanh lại, tay trái nhanh chóng bắt quyết, cả trời đất truyền lại những tiếng ầm ì, dĩ phạn xướng, dĩ kỳ chú, truyền đi văng vẳng. Đột nhiên, tay trái lão bắt kiếm quyết, chỉ thẳng lên trời, cùng lúc đó, từ sáu đỉnh sơn phong cao nhất của dãy Thanh Vân Sơn, sáu đạo quang mang cùng lúc vọt lên không trung, như trường xà uốn lượn trên trời, phá không lao tới, cuối cùng tụ vào thanh Tru Tiên Cổ Kiếm.
    
    Chớp mắt, Tru Tiên kiếm sáng rực hơn bao giờ hết, như mặt trời mọc dưới nhân gian, ánh sáng phát ra xua tan những đám mây đen vô ảnh vô tông. Trong ánh sáng cường liệt đó, bảy đạo quang mang nhập lại làm một, ánh sáng trắng phóng phụt ra trên không trung biến thành một thanh kiếm khổng lồ bảy màu, luân phiên chiếu rọi. Thanh kiếm hấp thụ linh khí không ngừng tuôn ra từ bảy ngọn núi, dần dần biến ra to lớn hơn, các đạo quang mang cũng dần dần hoá nhỏ ra càng ngày càng nhiều hơn, chằng chịt đan xen.
    
    Dưới mặt đất, đám người chính đạo đột nhiên reo hò, vô số đệ tử trẻ tuổi, không kể là người của Thanh Vân Môn hay là các phái khác, khuôn mặt lộ vẻ sùng bái đều ngước lên nhìn ngắm say mê chứng kiến một kiếm trận hùng vĩ như trong thần thoại. Giờ khắc đó trên khuôn mặt mọi người lộ ra vô số những tình cảm phức tạp, hoan hỷ, trầm mặc…
    
    Trong đám đệ tử trẻ tuổi đang hoan hỷ, Lục Tuyết Kỳ vẫn trầm mặc ngước nhìn lên trời, trông vào uy thế lẫm liệt của Tru Tiên kiếm trận, từng đạo từng đạo bá quang bao trùm lên toàn bộ đám người, chiếu rọi lên cả khuôn mặt nàng. Chỉ là vẫn khuôn mặt lạnh lùng mĩ lệ, không một chút tình cảm, chỉ có đôi mắt long lanh phản chiếu ánh sáng bảy màu toát lên những cảm xúc kỳ lạ, thế nhưng không một ai biết được trong sâu thẳm nàng đang nghĩ gì.
    
    Mười năm, cứ như vậy mà nhẹ trôi đi. Còn ai nhớ, năm đó cũng trên đỉnh Thông Thiên Phong này, âm thanh ai oán bi thương. Còn ai nhớ, người thanh niên trẻ tuổi bị đẩy vào tuyệt vọng?
    
    Thân hình Lục Tuyết Kỳ khẽ rung động, dường như trong lòng nàng trào dâng một cảm xúc không thể kiềm ném nổi, thậm chí gương mặt cũng có chút sám lại, nàng nắm chặt hơn thanh Thiên Gia thần kiếm.
    
    Kiếm ảnh đầy trời, càng lúc càng dày đặc, hào quang vô hạn che kín khắp bầu trời.
    
    Hai mắt Thú Thần sáng lên, phản chiếu kiếm ảnh vô hạn trước mặt, chăm chú nhìn một lúc rồi gật gật đầu, sắc mặt vẫn bình nhiên, khẽ nói: “Quả nhiên là phi phàm, không ngờ rằng trung thổ lại có nhân vật vĩ đại đến như vậy, có thể tập hợp linh khí của các dãy núi, sáng tạo ra tuyệt thế kiếm trận này. Thật là không ngờ!”.
    
    Hắn liền vỗ tay, nói liền ba tiếng: “Thật không ngờ, thật không ngờ, thật không ngờ!”.
    
    Miệng hắn thì thốt ra như vậy, nhưng sắc mặt không một chút sợ hãi, hoặc có thể nói, ai cũng biết, một yêu quái phi thường như hắn, còn có điều gì sợ hãi nữa?.
    
    Trong màn hắc vân, con Bạch Cốt Yêu Vật khổng lồ gầm lên một tiếng, bay vọt lên không trung, giương nanh múa vuốt đối mặt với Thuỷ Kỳ Lân lúc này đang đứng trước mặt Đạo Huyền chân nhân.
    
    Cuồng phong thổi qua, cả trời đất dường như ngừng bặt!
    Tiếng gầm thét của đám quái vật phía dưới chân Thú Thần dường như biến thành ở tận nơi xa xôi nào đó, chỉ còn lại hai người đứng đối mặt nhau. Thiên địa dường như chỉ có một chỗ đứng cho một người.
    
    Bốn mắt nhìn nhau.
    
    Đạo Huyền chân nhân lạnh lùng nói: “Dười Tru Tiên kiếm, yêu ma tà linh từ trước đến giờ chưa một lần thoát nổi. Nếu ngươi thông minh, hãy đầu hàng, tự giam mình trong Thanh Vân Sơn cả đời, ta sẽ tha cho ngươi một mạng”.
    
    Thú Thần sững người lại, nụ cười tắt bặt, nhưng cũng không thèm để ý, chỉ nhè nhẹ lắc đầu, sắc mặt biểu lộ chút mỉa mai. Đạo Huyền chân nhân thấy vậy cũng không nhiều lời, hít sâu một hơi, tay phải nắm chặt chuôi kiếm, tay trái đột nhiên phát ra một chiêu, từ trong kiếm khí dày đặc trên trời đột nhiên bắn ra một đạo kiếm quang, phá không lao thẳng vào Thú Thần.
    
    Thú Thần sắc mặt đanh lại, nhưng hai mắt vẫn chằm chằm nhìn vào đạo kiếm quang, trong chớp mắt đã chỉ còn cách hắn chưa đến một trượng. Thú Thần đột nhiên giơ tay trái lên, ngũ chỉ hướng về phía kiếm quang đang bay tới.
    
    Trên không trung đột nhiên sinh ra một luồng hắc khí, chắn trước mặt Thú Thần độ nửa trượng, chớp mắt đã kết thành một bức tường màu đen, chặn lại luồng kiếm quang.
    
    Chớp mắt, đạo kiếm quang màu da cam đó đâm sầm vào bức tường màu đen.
    
    Thiên địa, trong thời khắc đó, như tĩnh lặng.
    
    “Ầm”.
    
    Một âm thanh cực lớn phát ra, bao trùm lấy tất cả trời đất, hắc khí và kiếm quang từ từ tan biến, kèm theo vài luồng điện loé xẹt.
    
    Trên đỉnh Thông Thiên Phong, đám người chính đạo ai nấy đều đinh tai nhức óc, sắc mặt thất thần. Mặc dù đều biết hai người này là những nhân vật đạo pháp cực cao, thế nhưng hai người vừa mới giao thủ đã phát ra uy lực cực đại, thật là ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Đồng thời kết quả của trận đấu pháp này cũng khiến mọi người không thể đoán nổi.
    
    Thậm chí trong lòng mọi người tất thảy đều nghĩ, sau trận hạo kiếp này, dưới trận quyết đấu này, đỉnh Thông Thiên Phong không biết sẽ biến thành thế nào.
    
    Trên không trung, Đạo Huyền chân nhân và Thú Thần vẫn đối mặt với nhau, khuôn mặt không chút biểu cảm, không nhìn thấy chút kinh sợ ngạc nhiên trên cả hai khuôn mặt đó.
    
    Một lúc sau, Đạo Huyền chân nhân khẽ lầm rầm, tay trái giơ lên bắt kiếm quyết, đạo bào nhè nhẹ bay. Đột nhiên cuồng phong tứ bề nổi dậy, kiếm ảnh rợp trời trong khoảnh khắc đột nhiên chuyển động. Nhất thời Tru Tiên kiếm loé sáng, ánh sáng chói loà khiến mọi người không dám trực tiếp nhìn vào.
    
    Thú Thần sắc mặt đột biến, định thần chăm chú. Quả nhiên không đầy nửa khắc, từ sau lưng Đạo Huyền chân nhân, mười luồng đạo quang đột nhiên bắn tới, khí thế lạnh người, chớp mắt hung dũng cuồn cuộn. Chẳng bao lâu, vô sô kiếm khí trên không trung như bị một lực vô hình nào đó hút theo, ào ào như sóng dữ xô bờ hóa thành một trận mưa kiếm khí bao trùm lấy Thú Thần.
    
    Thú Thần ngước mắt lên nhìn mưa kiếm bắn tới, đột nhiên hét to một tiếng, Bạch Cốt Yêu Vật khổng lồ cũng đồng thanh gầm thét lên, thanh âm uy lệ cực kỳ. Chỉ thấy hai tay y đại khai đại hợp, thân hình nhảy múa, động tác kỳ quái, từ đằng xa không biết tại sao vọng lại những ca âm ghê rợn kỳ dị vô cùng.
    
    Tiếng ca đó không giống với giọng ca trung thổ, giống như là dã thú gầm thét trong đêm mưa gió, liên tục, bất tận.
    Cùng với những âm thanh cổ quái, đám khí đen xung quanh Thú Thần cũng càng lúc càng dày đặc, càng lúc càng đen đúa. Giữa cuồng phong chuyển động, đám hắc khí như một con hắc long đang giương nanh múa vuốt, hùng thị thiên hạ.
    

Xem Tiếp Chương 172Xem Tiếp Chương 258 (Kết Thúc)

Tru Tiên
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Xem Tập 5
  » Xem Tập 6
  » Xem Tập 7
  » Xem Tập 8
  » Xem Tập 9
  » Xem Tập 10
  » Xem Tập 11
  » Xem Tập 12
  » Xem Tập 13
  » Xem Tập 14
  » Xem Tập 15
  » Xem Tập 16
  » Xem Tập 17
  » Xem Tập 18
  » Xem Tập 19
  » Xem Tập 20
  » Xem Tập 21
  » Xem Tập 22
  » Xem Tập 23
  » Xem Tập 24
  » Xem Tập 25
  » Xem Tập 26
  » Xem Tập 27
  » Xem Tập 28
  » Xem Tập 29
  » Xem Tập 30
  » Xem Tập 31
  » Xem Tập 32
  » Xem Tập 33
  » Xem Tập 34
  » Xem Tập 35
  » Xem Tập 36
  » Xem Tập 37
  » Xem Tập 38
  » Xem Tập 39
  » Xem Tập 40
  » Xem Tập 41
  » Xem Tập 42
  » Xem Tập 43
  » Xem Tập 44
  » Xem Tập 45
  » Xem Tập 46
  » Xem Tập 47
  » Xem Tập 48
  » Xem Tập 49
  » Xem Tập 50
  » Xem Tập 51
  » Xem Tập 52
  » Xem Tập 53
  » Xem Tập 54
  » Xem Tập 55
  » Xem Tập 56
  » Xem Tập 57
  » Xem Tập 58
  » Xem Tập 59
  » Xem Tập 60
  » Xem Tập 61
  » Xem Tập 62
  » Xem Tập 63
  » Xem Tập 64
  » Xem Tập 65
  » Xem Tập 66
  » Xem Tập 67
  » Xem Tập 68
  » Xem Tập 69
  » Xem Tập 70
  » Xem Tập 71
  » Xem Tập 72
  » Xem Tập 73
  » Xem Tập 74
  » Xem Tập 75
  » Xem Tập 76
  » Xem Tập 77
  » Xem Tập 78
  » Xem Tập 79
  » Xem Tập 80
  » Xem Tập 81
  » Xem Tập 82
  » Xem Tập 83
  » Xem Tập 84
  » Xem Tập 85
  » Xem Tập 86
  » Xem Tập 87
  » Xem Tập 88
  » Xem Tập 89
  » Xem Tập 90
  » Xem Tập 91
  » Xem Tập 92
  » Xem Tập 93
  » Xem Tập 94
  » Xem Tập 95
  » Xem Tập 96
  » Xem Tập 97
  » Xem Tập 98
  » Xem Tập 99
  » Xem Tập 100
  » Xem Tập 101
  » Xem Tập 102
  » Xem Tập 103
  » Xem Tập 104
  » Xem Tập 105
  » Xem Tập 106
  » Xem Tập 107
  » Xem Tập 108
  » Xem Tập 109
  » Xem Tập 110
  » Xem Tập 111
  » Xem Tập 112
  » Xem Tập 113
  » Xem Tập 114
  » Xem Tập 115
  » Xem Tập 116
  » Xem Tập 117
  » Xem Tập 118
  » Xem Tập 119
  » Xem Tập 120
  » Xem Tập 121
  » Xem Tập 122
  » Xem Tập 123
  » Xem Tập 124
  » Xem Tập 125
  » Xem Tập 126
  » Xem Tập 127
  » Xem Tập 128
  » Xem Tập 129
  » Xem Tập 130
  » Xem Tập 131
  » Xem Tập 132
  » Xem Tập 133
  » Xem Tập 134
  » Xem Tập 135
  » Xem Tập 136
  » Xem Tập 137
  » Xem Tập 138
  » Xem Tập 139
  » Xem Tập 140
  » Xem Tập 141
  » Xem Tập 142
  » Xem Tập 143
  » Xem Tập 144
  » Xem Tập 145
  » Xem Tập 146
  » Xem Tập 147
  » Xem Tập 148
  » Xem Tập 149
  » Xem Tập 150
  » Xem Tập 151
  » Xem Tập 152
  » Xem Tập 153
  » Xem Tập 154
  » Xem Tập 155
  » Xem Tập 156
  » Xem Tập 157
  » Xem Tập 158
  » Xem Tập 159
  » Xem Tập 160
  » Xem Tập 161
  » Xem Tập 162
  » Xem Tập 163
  » Xem Tập 164
  » Xem Tập 165
  » Xem Tập 166
  » Xem Tập 167
  » Xem Tập 168
  » Xem Tập 169
  » Xem Tập 170
  » Đang Xem Tập 171
  » Xem Tiếp Tập 172
  » Xem Tiếp Tập 173
  » Xem Tiếp Tập 174
  » Xem Tiếp Tập 175
  » Xem Tiếp Tập 176
  » Xem Tiếp Tập 177
  » Xem Tiếp Tập 178
  » Xem Tiếp Tập 179
  » Xem Tiếp Tập 180
  » Xem Tiếp Tập 181
  » Xem Tiếp Tập 182
  » Xem Tiếp Tập 183
  » Xem Tiếp Tập 184
  » Xem Tiếp Tập 185
  » Xem Tiếp Tập 186
  » Xem Tiếp Tập 187
  » Xem Tiếp Tập 188
  » Xem Tiếp Tập 189
  » Xem Tiếp Tập 190
  » Xem Tiếp Tập 191
  » Xem Tiếp Tập 192
  » Xem Tiếp Tập 193
  » Xem Tiếp Tập 194
  » Xem Tiếp Tập 195
  » Xem Tiếp Tập 196
  » Xem Tiếp Tập 197
  » Xem Tiếp Tập 198
  » Xem Tiếp Tập 199
  » Xem Tiếp Tập 200
  » Xem Tiếp Tập 201
  » Xem Tiếp Tập 202
  » Xem Tiếp Tập 203
  » Xem Tiếp Tập 204
  » Xem Tiếp Tập 205
  » Xem Tiếp Tập 206
  » Xem Tiếp Tập 207
  » Xem Tiếp Tập 208
  » Xem Tiếp Tập 209
  » Xem Tiếp Tập 210
  » Xem Tiếp Tập 211
  » Xem Tiếp Tập 212
  » Xem Tiếp Tập 213
  » Xem Tiếp Tập 214
  » Xem Tiếp Tập 215
  » Xem Tiếp Tập 216
  » Xem Tiếp Tập 217
  » Xem Tiếp Tập 218
  » Xem Tiếp Tập 219
  » Xem Tiếp Tập 220
  » Xem Tiếp Tập 221
  » Xem Tiếp Tập 222
  » Xem Tiếp Tập 223
  » Xem Tiếp Tập 224
  » Xem Tiếp Tập 225
  » Xem Tiếp Tập 226
  » Xem Tiếp Tập 227
  » Xem Tiếp Tập 228
  » Xem Tiếp Tập 229
  » Xem Tiếp Tập 230
  » Xem Tiếp Tập 231
  » Xem Tiếp Tập 232
  » Xem Tiếp Tập 233
  » Xem Tiếp Tập 234
  » Xem Tiếp Tập 235
  » Xem Tiếp Tập 236
  » Xem Tiếp Tập 237
  » Xem Tiếp Tập 238
  » Xem Tiếp Tập 239
  » Xem Tiếp Tập 240
  » Xem Tiếp Tập 241
  » Xem Tiếp Tập 242
  » Xem Tiếp Tập 243
  » Xem Tiếp Tập 244
  » Xem Tiếp Tập 245
  » Xem Tiếp Tập 246
  » Xem Tiếp Tập 247
  » Xem Tiếp Tập 248
  » Xem Tiếp Tập 249
  » Xem Tiếp Tập 250
  » Xem Tiếp Tập 251
  » Xem Tiếp Tập 252
  » Xem Tiếp Tập 253
  » Xem Tiếp Tập 254
  » Xem Tiếp Tập 255
  » Xem Tiếp Tập 256
  » Xem Tiếp Tập 257
  » Xem Tiếp Tập 258
 
Những Truyện Kiếm Hiệp Khác