VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Kiếm Hiệp » Tru Tiên
Font Size: Tác Giả: Tiêu Đỉnh
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
Âm Mai

    Thanh Vân Sơn , Đại Trúc Phong
    Từ khi trận chiến Thanh Vân Sơn kết thúc, tính đến nay đã qua rất nhiều ngày, chiến trường một thủa phong vân biến sắc đã dần dần yên tịnh trở lại, tất cả những vết tích của trận chiến kinh hoàng đều đã được chúng nhân quét dọn sạch sẽ.
    Ngày hôm ấy, không biết bao nhiêu người đã mất đi thân nhân, bằng hữu. Từ trên đỉnh núi xuống dưới chân núi Thông Thiên Phong, khắp nơi đều là thi thể xương cốt, cảnh tượng giống như cõi u minh địa phủ trong truyền thuyết vậy.
    Không biết có phải vì may mắn hay không, trong trận đại chiến này, Đại Trúc Phong vốn ít người nhất trong Thanh Vân Thất Mạch lại không mất đi một đệ tử nào, có điều ai nấy đều thương tích khắp người. Ngay cả Điền Bất Dịch ở lại trấn thủ Đại Trúc Phong để khai mở Thiên Cơ Ấn cũng lộ vẻ vô cùng mệt mỏi. Trong dám đệ tử thì nhị đệ tử Ngô Đại Nghĩa và tứ đệ tử Hà Đại Trí là thương tích nặng nhất, đã qua nhiều ngày mà vẫn phải nằm trên giường tĩnh dưỡng, nhưng cũng may là đều chưa tổn thương đến gân cốt, cũng không gây trở ngại gì cho tu hành của hai người, sau khi được Điền Bất Dịch đích thân chẩn trị và khẳng định không có nguy hiểm gì, cả hai liền yên tâm ở lại Đại Trúc Phong mà dưỡng thương.
    Chỉ là , tuy là đã chiến thắng Thú Thần trong trận sinh tử quyết chiến, vãn hồi được một trường hạo kiếp, cứu vớt thiên hạ thương sinh, song trên dưới Đại Trúc Phong, xem ra đều trầm mặc, buồn bã. Đã nhiều ngày nay, tất cả đệ tử mặt ủ mày chau như đưa đám, ngay cả Điền bất Dịch cũng cả ngày phiền muộn cau mày.
    Sáng sớm ngày hôm ấy, Điền Bất Dịch được chưởng môn Đạo Huyền Chân Nhân phái đệ tử mời lên Thông Thiên Phong nghị sự, đến trưa thì trở về, âm khí phủ đầy trên khuôn mặt tròn vành vạnh, hai hàng lông mày nhíu lại một chỗ.
    Buổi chiều, Điền Bất Dịch hạ lệnh cho tất cả đệ tử Đại Trúc Phong đến tập trung ở Thủ Tĩnh Đường, ngay cả Ngô Đại Nghĩa và Hà Đại Trí nằm trong Ngọa thất, lão cũng sai người đỡ ra cho ngồi một bên.
    Thủ tĩnh đường vốn nay rất yên tĩnh, nhất thời bỗng trở nên náo nhiệt. Thê tử của Điền Bất Dịch , Tô Như cũng đứng bên cạnh lão.Bà vẫn đẹp như xưa, chỉ là trên tay trái đang quấn một lớp băng trắng, tự nhiên là đã thọ thương trong trận đại chiến kia.
    Điền Bất Dịch chấp tay đi lại trong phòng mấy vòng, đảo mắt nhìn đám đệ tử đang đứng hoặc ngồi thành một hàng, trầm giọng nói :
    “Hôm nay ta gọi các ngươi đến đây, không việc gì khác, mà chính là vì thanh Tru Tiên Cổ Kiếm kia”.
    Chúng đệ tử thần sắc thật nghiêm trọng, nhưng không người nào lộ vẻ ngạc nhiên, hiển nhiên trong lòng mọi người đã đoán ra quá nửa rồi. Điền Bất Dịch đưa mắt nhìn Tô Như rồi lại nhìn các đệ tử: “Sáng nay chưởng môn chân nhân lại gọi ta tới, lần đi này chỉ có Thủy Nguyệt sư thúc ở Tiểu Trúc Phong mà thôi. Còn chúng ta nói gì, ta nghĩ đại khái các ngươi đã đoán ra rồi, chính là chuyện Tru Tiên Cổ kiếm bị tổn thất đó. Vô luận thế nào các ngươi cũng phải giữ kín bí mật này, tuyệt đối không được tiết lộ một chút phong phanh”.
    Đệ tử Đại Trúc Phong đưa mắt nhìn nhau không nói gì, cuối cùng đại đệ tử Tống Đại Nhân tằng hắng một tiếng, nói: “Sư phụ, lão nhân gia người cũng biết mấy người chúng con mà, chuyện trọng đại như vậy, chúng con thà chết cũng không nói với người ngoài một chữ nào đâu”. Nói tới đây thì y ngập ngừng đôi chút, đưa mắt nhìn Điền Bất Dịch, thấp giọng nói tiếp: “Sư phụ, chưa nói người và sư nương đã ba lần bốn lượt nhắc nhở chúng con, riêng phía chưởng giáo chân nhân và Thông Thiên Phong đã bốn lần sai người nhắc nhở chuyện này rồi. Bọn họ không tin chúng con cũng được, lẻ nào ngay cả sư phụ và sư nương cũng không tin chúng con hay sao?”.
    Điền Bất Dịch chau mày, đột nhiên quát lớn: “To gan, các người là cái thứ gì mà dám nghi ngờ chưởng môn chân nhân và các vị sư trưởng?”.
    Tô Như đứng bên cạnh, thấy vậy thì thở dài một tiếng, bước đến dàn xếp: “Được rồi, được rồi, đây là những điều chưởng môn phân phó cả, hơn nữa chuyện Tru Tiên Kiếm bị tổn hại, quan hệ trọng đại vô cùng, chưởng môn sư huynh khẩn trương là chuyện khó tránh, có hỏi thêm vài lần, dặn dò thêm vài lần cũng là chuyện nên mà”.
    Điền bất Dịch nghiêng đầu nhìn sang một bên, không nói gì hết. Bọn Tống Đại Nhân đều cúi đầu nói: “Đệ tử biết rồi!”.
    Tô Như nhìn các đệ tử một lượt, nhẹ nhàng nói tiếp: “Ta biết trong lòng các ngươi cảm thấy oan ức, cảm thấy chưởng môn chân nhân và các vị sư trưởng không tin các ngươi, kỳ thực, nói cho cùng, cũng chỉ vì chuyện này quá trọng đại, không thể bỏ qua được .Sau trận đại chiến với Thú Thần, oai vọng của Thanh Vân Môn trong thiên hạ chính đạo đã đạt đến chí cao vô thượng, vượt trên mọi đồng đạo khác; Thế nhưng các nhưng các ngươi cũng biết điều này có được là nhờ chưởng môn chân nhân dùng Tru Tiên đánh bại Thú Thần trên Thông Thiên Phong mà có được. Thanh vân Môn chúng ta có được ngày hôm nay, phân lượng của thanh Tru Tiên Kiếm ấy thế nào, có lẽ ta không cần nói các ngươi cũng hiểu rõ”.
    Tô Như nói tới đây thì mỉm cười thê lương nói: “Ta nằm mơ cũng không thể ngờ tới thanh thần kiếm ấy lại bị…”. Bà ngưng lại, cơ hồ như để định thần, sau đó mới tiếp tục nói tiếp: “Hôm đó ở bên ngoài Ảo Nguyệt Động Phủ, ngoại trừ chưởng môn chân nhân và mấy vị sư bá, tại trường chỉ có mấy đệ tử Đại Trúc Phong và Tiểu Trúc Phong mục kích thần kiếm bị hủy, vì vậy để bảo tồn danh dự và oai vọng của bản môn, chưởng môn chân nhân mới nhiều lần dặn dò như vậy. Các người đừng để lòng là được. Chỉ cần nhớ kỹ phải mãi mãi dấu kín chuyện này trong lòng là được. Đã biết chưa?”.
    Bọn Tống Đại Nhân đưa mắt nhìn nhau, đồng thanh nói: “Đệ tử đã biết”.
    Tô Như quay sang nhìn Điền Bất Dịch. Điền bất Dịch vẫn chau mày, gương mặt tròn mập của lão vẫn trầm trọng như trước, cơ hồ như không thể có chút cảm giác gì trước những lời Tô Như vừa nói. Chỉ thấy lão xua tay nói với các đệ tử: “Những điều sư nương các ngươi vừa nói, các ngươi hãy nhớ kỹ! Được rồi! Đi đi!”.
    Tô Như thấy sắc mặt Điền Bất Dịch càng lúc càng trầm trọng, bèn chậm rãi bước đến bên cạnh lão, thấp giọng hòi: “Sao vậy? Có phải chưởng môn sư huynh lại nói gì hay không?”.
    Điền Bất Dịch hừ nhẹ một tiếng: “Ông ta không phải chỉ tức giận với một mình ta, mà ngay cả Thủy Nguyệt không ngờ cũng bị ông ấy mắng cho một trận, ta thì có là gì?”.
    Tô Như giật mình, ngạc nhiên nói: “Cái gì? Cả Thủy Nguyệt sư tỷ mà ông ấy cũng mắng hay sao?”.
    Trên mặt Điền Bất Dịch lộ vẻ nôn nóng, bước chân đi lại mỗi lúc một nhanh, hai hàng lông mày càng lúc càng nhíu chặt.
    Tô Như nhìn thần tình của y mà thêm lo lắng, nhưng không biết nên nói gì mới tốt, nên đành nói: “Ông cũng đừng quá lo lắng, chưởng môn sư huynh chỉ nhất thời nóng nảy, nên mới …”.
    Điền Bất Dịch vụt ngẩng đầu, cao giọng ngắt lời: “Nếu như ông ta thật sự nhất thời, thì có mắng ta một ngàn, một vạn lần ta cũng không để ý làm gì…”.
    Tô Như cúi đầu, nhưng lại nhanh chóng ngẩng lên, trên mặt lộ vẻ ngạc nhiên: “Ông vừa nói cái gì?”.
    Điền Bất Dịch không ngừng lẩm bẩm, đi đi lại lại Thủ Tĩnh Đường, thần sắc càng nôn nóng bất an, Tô Như thấy vậy cũng vô cùng lo lắng, vội vàng hỏi: “Rốt cuột là ông có ý gì? Mau nói ra xem nào?”.
    Điền Bất Dịch bước đến trước mặt Tô Như, trầm mặc hồi lâu, rồi chậm rãi nói: “Những ngày này, Đạo Huyền sư huynh nhiều lần gọi ta và Thủy Nguyệt đến Thông Thiên Phong, dặn dò chúng ta phải nhắc nhở đệ tử giữ kìn bí mật này, đây vốn không là chuyện không có gì đáng nói. Nhưng mấy lần gần đây, ta thấy Đạo Huyền sư huynh dường như càng lúc càng khác lạ”.
    Tô Như ngẩng người giây lát rồi nói: “Khác lạ? Ông có ý gì?”.
    Điền Bất Dịch chau mày nói: “Trước đây bà đã từng thấy Đạo Huyền sư huynh nóng nảy hay mắng người khác chưa?”.
    Tô Như im lặng, hồi lâu mới lắc đầu nói: “Chưởng môn sư huynh đạo hạnh cao thâm, phẩm đức cao vời, hỉ nộ không lộ ra bên ngoài, làm gì có chuyện ông ấy nóng nảy mắng người chứ”.
    Điền Bất Dịch gật đầu nói: “Không sai Chính là như vậy, cả bà cũng biết điểm này, nhưng từ khi sau trận đại chiến lần này, tánh tình của Đạo Huyền sư huynh dường như đã thay đổi hoàn toàn rồi, càng lúc càng nóng nảy, mấy lần gọi ta và Thủy Nguyệt đến dặn dò, mới đầu thì lần nào cũng nghiêm từ hòa ái, đến cuối cùng không hiểu vì sao chỉ vì một lý do hết sức nhỏ nhặt cũng bừng bừng thịnh nộ, hết mắng chửi, thì lại trút giận trên người khác, tóm lại là …”.
    Lão lắc đầu chậm rãi, nhìn Tô Như, chần chừ giây lát rồi bước tới trước mặt Tô Như, thấp giọng nói: “Ta hoài nghi sau trận chiến với Thú Thần, Đạo Huyền sư huynh đã bị lệ khí phong ấn trong Tru Tiên Kiếm ảnh hưởng, thế nên mới…”.
    Tô Như biến sắc, vội nói: “Đừng nói nữa”.
    
    Nói đoạn bước nhanh ra ngoài Thủ Tĩnh Đường, đưa mắt nhìn quanh quất, sau khi xác nhận không có người nào mới quay lại hạ giọng nói với Điền Bất Dịch: “Đây là bí mật của Thanh Vân Môn chúng ta, ông… ông… không thể tuỳ tiện nói bừa được”.
    
    Điền Bất Dịch thở dài nói: “Chuyện này trọng đại vô cùng, ta đâu dám hồ ngôn loạn ngữ chứ. Nhưng trong trận đại chiến lần trước, Đạo Huyền sư huynh vì cầu tất thắng mà đã bất chấp ta ba lần cản trở, cố cưỡng ép mở phong ấn Thiên Cơ Ấn mà lịch đại tổ sư đã phong ấn ngàn đời nay, khiến cho Tru Tiên Cổ Kiếm phát huy lệ khí, uy lực đại tăng, chỉ là mỗi lần ta nhớ lại di mệnh của các vị tổ sư đời trước nói Tru Tiên Cổ Kiếm là vật bất thường, sát khí nghịch thiên là ta không thể xem nhẹ. Trước đây ta và Thủy Nguyệt luôn bất hòa, nhưng hôm nay chia tay ở Thông Thiên Phong thì hoàn toàn khác biệt, nếu ta đoán không lần thì Thủy Nguyệt nhất định cũng nghĩ giống như ta, chỉ vì chuyện này quá lớn, chúng ta không dám nói ra mà thôi”.
    Tô Như trầm mặc một lúc lâu, nhẹ giọng nói: “Tuy là như vậy, nhưng nói cho cùng nguyên nhân cũng nằm trên Tru Thiên Cổ Kiếm, giờ đây kiếm đã bị hủy, chưởng môn sư huynh dù có không may bị hại, nhưng một là không có ngọn nguồn, hai là đạo hạnh của ông ấy thần thông khôn lường, chỉ ngày tháng qua đi lệ khí đó sẽ dần dần hóa giải đi”.
    Vẻ trầm trọng trên gương mặt của Điền Bất Dịch vẫn không hề giảm bớt: “Hy vọng là như vậy thôi, bằng không ông ấy là chí tôn của Thanh Vân Môn, vạn nhất có gì không hay, trên dưới Thanh Vân Môn không biết phải làm sao?”.
    Tô Như nghĩ ngợi một hồi, sau đó đành thở dài chán nản nói: “Thôi bỏ đi, đây cũng không phải là chuyện chúng ta quản được, ông cũng không cần phải quá phiền não như thế, còn có một chuyện, tôi đã muốn hỏi từ lâu, Tru Tiên Cổ Kiếm đã bị hủy, thì xử lý thế nào rồi?”.
    Điền Bất Dịch trầm ngâm một hồi: “Chuyện này ta cũng đã thử hỏi một vị sư huynh biết chuyện, nghe nói hôm ấy sau khi Đạo Huyền sư huynh huấn thị mọi người không được tiết lộ phong thanh, đã lập tức thu hồi hai đoạn gãy của Tru Tiên Kiếm, đồng thời đi vào Ảo Nguyệt Động Phủ, không cho bất cứ ai đi vào. Thế nên đến nay cũng không ai biết thanh kiếm ấy rốt cuộc như thế nào? Có lẻ còn có hy vọng sửa chữa lại chăng?”.
    Điền Bất Dịch lầm bẩm nói một câu cuối cùng, sau đó lắc đầu cười khổ, hiển nhiên chính bản thân ông ta cũng không tin chuyện này cũng không tin chuyện này. Lão cười khổ hai tiếng, đoạn tiếp tục nói: “Thanh kiếm ấy chúng ta cũng không quản nổi đâu, hôm nay ở Thông Thiên Phong, ngoại trừ bị một trận mắng vô duyên, vô cớ ra, ta còn nghe được một chuyện lạ nữa”.
    
    Tô Như ngẩn người nói: “Chuyện lạ gì nữa?”.
    Điền Bất Dịch nhún vai nói: “Nói ra bà cũng không tin đâu, trong trận đại chiến lần trước đã có không biết bao nhiêu đệ tử trưởng lão tử trận đang được cúng tế trên Ngọc Thanh Điện ở Thông Thiên Phong, thế nhưng vị trưởng môn của chúng ta mỗi ngày chỉ lộ mặt ở Ngọc thanh Điện một lần, sau đó là không thấy đâu nữa, ngược lại ngày nào ông ấy cũng vào Tổ Sư từ đường ở hậu sơn ở một mình thủ linh trong đó, bà nói có kỳ lạ hay không?”.
    Tô Như ngây người nói: “Thủ linh, Tổ sư từ đường à? Lẽ nào vị tiền bối trưởng lão đã qua đời?”.
    Điền Bất Dịch lắc đầu, cười lạnh nói: “Làm gì có trưởng lão nào, ta nghe mấy tên đệ tử chưởng môn nói, kỳ thực đó chỉ là một lão đầu quét dọn trong Tổ sư từ đường đã mấy chục năm nay, mà không biết vì sao mà cũng chết ngày hôm đó. Nguyên nhân mà y chết thì cũng không ai biết được, chỉ biết sau khi Đạo Huyền Chân Nhân biết chuyện thì lập tức ngây người ra như phỗng, sau đó thì nỗi cơn thịnh nộ, những ngày sau đó như cứ ngây ngẩn như người mất hồn, sau này cương quyết để linh vị lão đầu đó vào trong tổ sư từ đường, nhưng chuyện kỳ quái nhất là tấm linh vị đặt trong tổ sư từ đường lại không viết gì hết…”.
    Tô Như càng nghe càng cảm thấy hồ đồ, trong lòng ngạc nhiên lắc đầu nói: “Chuyện này, chuyện này rốt cuộc là thế nào? Lẽ nào chưởng môn sư huynh đã hồ đồ thật?”.
    Điền Bất Dịch cười lạnh nói: “Chưởng môn sư huynh có hồ đồ hay không thì không ai biết, dù sao cũng có người khuyên giải, nhưng ông ấy vẫn quyết ý không nghe. Hơn nữa ông ấy còn chẳng hề chú ý đến linh vị của những đệ tử đặt trên Ngọc Thanh Điện, mà chỉ ngây người ra nhìn tấm linh vị trống không kia. Cứ như vậy ta e Thanh Vân Môn sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, sớm muộn gì cũng hủy trong tay ông ấy mất”.
    Tô Như trầm mặc không nói gì, hồi lâu sau mới thở dài một tiếng, nhìn qua bên ngoài Thủ Tĩnh Đường, chỉ thấy bên ngoài vắng vẻ trống không, chỉ có trời xanh thăm thẳm.
    Sơn phong thổi tới, ẩn ướt truyền lại tiếng sáo rì rào, không biết vì sao lại tăng thêm mấy phần tịch mịch.
    * * * * * *
    
    Thanh vân Sơn, Thông Thiên Phong, hậu sơn Tổ Sư Từ Đường.
    
    Nơi này vẫn im lìm tĩnh lặng như trước, từ đường to lớn vẫn sừng sững đứng đó, rừng cây xung quanh vẫn xanh biếc một màu, phản phất cuộc đại chiến kinh thiên, động địa mới đây, không hề ảnh hưởng một chút nào đến nơi này vậy.
    Ngoại trừ thiếu đi một lão đầu quét dọn, trên thần án, giữa vô số những linh vị, đã có thêm một tấm linh vị trống không.
    Lâm Kinh Vũ im lặng quỳ trước tấm linh vị ấy, thân mặc hiếu phục, trước mặt có một bồn lửa, trên bàn đặt hai cây nến lớn, ba nén hương thơm đang bốc khói nghi ngút.
    Sắc mặt Lâm Kinh Vũ lộ vẻ đau thương, hai hàng môi mím chặt, quỳ dưới đất như tượng gỗ, hai tay không ngừng cho vàng mã vào cái chậu lửa trước mặt, nhìn chúng từ từ biến thành tro tàn trong ngọn lửa, sau đó lại từ từ cho thêm những tờ giấy khác vào.
    Thỉnh thoảng gã lại ngẩng đầu lên nhìn tấm linh vị trống không. Linh vị của lão già quét dọn tổ sư từ đường là do chưởng môn Đạo Huyền chân nhân cương quyết, độc đoán cho đặt vào tổ sư tư đường, các vị trưởng lão khác đều không đồng ý, nhưng trước giờ quyền thế đều nằm hết trong tay chưởng môn, thêm vào đó, sau trận chiến vừa rồi, Đạo Huyền Chân Nhân đã đánh bại Thú Thần, oai vọng tăng lên gấp bội, bởi thế chúng nhân thấy lão kiên quyết không lùi, cũng đành để lão tùy ý.
    Tuy chuyện này có nằm ngoài dự liệu của Lâm Kinh Vũ, nhưng chuyện tiếp sau đó lại càng làm cho gã kinh ngạc hơn. Đạo Huyền Chân Nhân không ngờ đã đem vào một linh vị không vào đặt trong Tổ sư từ đường. Lâm Kinh Vũ vì chuyện này thậm chí đã lớn gan hỏi Đạo Huyền Chân Nhân lúc ông ta đến đây bái tế, chẳng ngờ Đạo Huyền chỉ thản nhiên phản vấn một câu một câu làm cho Lâm Kinh Vũ á khẩu vô ngôn: “Con biết tên của ông ta hay sao?”.
    Lâm Kinh Vũ tròn mắt không biết nói gì, gã tuy tu hành với vị lão giả thần bí này đã mười năm, nhưng về thân phận của mình, lão giả trước giờ chưa thổ lộ với gã một lời, lúc này nếu bảo Lâm Kinh Vũ nói ra, gã đích thực không thể nói được. Chỉ là nhìn dáng vẻ của Đạo Huyền Chân Nhân, hiển nhiên ít nhiều cũng biết về thân thế của lão giả kia, có điều ông ta không chịu thổ lộ ra mà thôi. Lâm Kinh Vũ tuy nghi hoặc trong lòng, nhưng rốt cuộc cũng không dám quá thất lễ với chưởng môn chân nhân, chỉ im lặng lui xuống. Dù sao thì trong lòng gã, hình ảnh nghiêm từ hòa ái của lão nhân ấy đã khắc sâu trong tâm khảm từ lâu rồi, linh vị ấy có viết tên hay không cũng không quan hệ gì.
    Bái tế trước núi, gã cũng đã từng đến qua, chỉ là gã cứ cảm thấy nơi đó đã có vô số đệ tử bái tế rồi, còn ở đây, vị tiền bối này tuy rằng thân hoài tuyệt nghệ lại lặng lẻ rời khỏi thế gian này, vô luận thế nào gã cũng phải tiễn đưa lão. Đạo Huyền Chân Nhân dường như cũng ngầm cho phép gã tới đây liệu lý hậu sự cho vị lão giả này, hơn nữa Chân Nhân còn không để ý đến thân phận Chưởng môn cao quý, thường xuyên đến từ đường bái tế linh vị của lão giả, vì vậy khiến bao người dị nghị, nhưng Lâm Kinh Vũ cũng không thể quản được chuyện này.
    Lúc này, sau lưng gã chợt vang lên tiếng bước chân. Nhiều ngày nay, Lâm Kinh Vũ đã quen với nhịp bước chân này rồi, chỉ vừa nghe gã đã biết đó là Đạo Huyền Chân Nhân.
    Gã đứng dậy quay mình, thấp giọng: “Chưởng môn!”.
    Đạo Huyền ChânNhân chậm rãi bước vào Tổ Sư Từ Đường.
    
    Trong Từ Đường đăng hoả hôn ám, tuy rằng Lâm Kinh Vũ ở trong này đã lâu, nhưng nhất thời cũng không nhìn rõ được sắc mặt của Đạo Huyền Chân Nhân, chỉ mơ hồ nhìn thấy một thân ảnh đang đứng trong bóng tối, im lặng nhìn chăm chăm vào tấm linh vị bên cạnh gã.
    Không biết vì sao, Lâm Kinh Vũ chợt cảm thấy có gì khác lạ ở bóng hình mờ ảo kia, nhưng không thể nói ra được đó là điểm gi? Chỉ là trong lòng cảm thấy chút khẩn trương, tim đập nhanh hơn mà thôi.
    “Y vẫn tốt chứ?”.
    Đạo Huyền Chân cuối cùng cũng lên tiếng, thanh âm của lão hết sức thấp trầm, có chút khàn khàn, lại giống như cố hạ giọng xuống vậy, khác xa hoàn toàn so với phong cách ngày trước.
    Lâm Kinh Vũ hoài nghi trong dạ, nhưng vẫn cúi người đáp: “Đệ tử đã thủ linh cho tiền bối cả đêm, thắp hương đúng giờ, không dám có điều gì tiết mạn”.
    Thân ảnh trong bóng tối kia khẽ run lên một chập rồi từ từ nói: “Con tận tâm như vậy cũng không uổng công y đã dạy dỗ mười năm”.
    
    “Hắc , hắc !”.
    Đạo Huyền cười lạnh hai tiếng, không khí trong Tổ Sư đường bất chợt trở nên âm trầm lạnh lẽo: “Không biết nếu người chết là ta…”.
    Lão đột nhiên ngừng lại, cơ hồ như cảm thấy mình đã nói sai. Lâm Kinh Vũ tự nhiên cũng không dám nhiều lời, chỉ cúi đầu im lặng đứng một bên. Không khí trầm mặc bao trùm lấy Từ đường. Một hồi lâu sau. Đạo Huyền Chân Nhân mới nói: “Con hãy ra ngoài trước đi, ta có vài lời muốn nói với y”.
    Lâm Kinh Vũ ngẩn người, gật đầu rồi đáp: “vâng !”.
    
    Nói đoạn, quay người bước đi
    Ra khỏi Từ đường, tắm mình dưới ánh dương quang, Lâm Kinh Vũ lập tức cảm thấy tinh thần phấn chấn. Giờ gã mới phát giác ra vừa rồi ở trong Từ đường, từ đầu đến cuối phản phất như có một thứ gì lên tim gã vậy.
    Gã đi dạo một vòng xung quanh Từ đường, đợi nửa canh giờ mới thấy Đạo Huyền Chân Nhân đi ra, đang cảm thấy kỳ lạ thì chợt thấy một bóng người dần biến mất trên con đường đi vào Ảo Nguyệt Động Phủ. Sau khi trận đại chiến hôm đó Ảo Nguyệt Động Phủ lại trở thành cấm địa, người có thể vào đó, đương nhiên chỉ có một mình Đão Huyền Chân Nhân.
    Lâm Kinh Vũ đưa mắt nhìn theo một lúc rồi khẻ lắc đầu, quay trở lại vào trong Từ đường. Gã bước đến trước linh vị của lão giả, chỉ thấy trước tấm linh vị đã có thêm ba nén hương mới, còn trong chậu lửa thì có thêm một số tiền vàng bạc đang bốc cháy, có lẽ là Đạo Huyền Chân Nhân đã cho thêm vào.
    Lâm Kinh Vũ trầm tư hồi lâu, chầm chậm ngẩng đầu lên, nhìn tấm linh vị trống không trên bàn thờ, thẫn thờ ngơ ngẩn.
    

Xem Tiếp Chương 184Xem Tiếp Chương 258 (Kết Thúc)

Tru Tiên
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Xem Tập 5
  » Xem Tập 6
  » Xem Tập 7
  » Xem Tập 8
  » Xem Tập 9
  » Xem Tập 10
  » Xem Tập 11
  » Xem Tập 12
  » Xem Tập 13
  » Xem Tập 14
  » Xem Tập 15
  » Xem Tập 16
  » Xem Tập 17
  » Xem Tập 18
  » Xem Tập 19
  » Xem Tập 20
  » Xem Tập 21
  » Xem Tập 22
  » Xem Tập 23
  » Xem Tập 24
  » Xem Tập 25
  » Xem Tập 26
  » Xem Tập 27
  » Xem Tập 28
  » Xem Tập 29
  » Xem Tập 30
  » Xem Tập 31
  » Xem Tập 32
  » Xem Tập 33
  » Xem Tập 34
  » Xem Tập 35
  » Xem Tập 36
  » Xem Tập 37
  » Xem Tập 38
  » Xem Tập 39
  » Xem Tập 40
  » Xem Tập 41
  » Xem Tập 42
  » Xem Tập 43
  » Xem Tập 44
  » Xem Tập 45
  » Xem Tập 46
  » Xem Tập 47
  » Xem Tập 48
  » Xem Tập 49
  » Xem Tập 50
  » Xem Tập 51
  » Xem Tập 52
  » Xem Tập 53
  » Xem Tập 54
  » Xem Tập 55
  » Xem Tập 56
  » Xem Tập 57
  » Xem Tập 58
  » Xem Tập 59
  » Xem Tập 60
  » Xem Tập 61
  » Xem Tập 62
  » Xem Tập 63
  » Xem Tập 64
  » Xem Tập 65
  » Xem Tập 66
  » Xem Tập 67
  » Xem Tập 68
  » Xem Tập 69
  » Xem Tập 70
  » Xem Tập 71
  » Xem Tập 72
  » Xem Tập 73
  » Xem Tập 74
  » Xem Tập 75
  » Xem Tập 76
  » Xem Tập 77
  » Xem Tập 78
  » Xem Tập 79
  » Xem Tập 80
  » Xem Tập 81
  » Xem Tập 82
  » Xem Tập 83
  » Xem Tập 84
  » Xem Tập 85
  » Xem Tập 86
  » Xem Tập 87
  » Xem Tập 88
  » Xem Tập 89
  » Xem Tập 90
  » Xem Tập 91
  » Xem Tập 92
  » Xem Tập 93
  » Xem Tập 94
  » Xem Tập 95
  » Xem Tập 96
  » Xem Tập 97
  » Xem Tập 98
  » Xem Tập 99
  » Xem Tập 100
  » Xem Tập 101
  » Xem Tập 102
  » Xem Tập 103
  » Xem Tập 104
  » Xem Tập 105
  » Xem Tập 106
  » Xem Tập 107
  » Xem Tập 108
  » Xem Tập 109
  » Xem Tập 110
  » Xem Tập 111
  » Xem Tập 112
  » Xem Tập 113
  » Xem Tập 114
  » Xem Tập 115
  » Xem Tập 116
  » Xem Tập 117
  » Xem Tập 118
  » Xem Tập 119
  » Xem Tập 120
  » Xem Tập 121
  » Xem Tập 122
  » Xem Tập 123
  » Xem Tập 124
  » Xem Tập 125
  » Xem Tập 126
  » Xem Tập 127
  » Xem Tập 128
  » Xem Tập 129
  » Xem Tập 130
  » Xem Tập 131
  » Xem Tập 132
  » Xem Tập 133
  » Xem Tập 134
  » Xem Tập 135
  » Xem Tập 136
  » Xem Tập 137
  » Xem Tập 138
  » Xem Tập 139
  » Xem Tập 140
  » Xem Tập 141
  » Xem Tập 142
  » Xem Tập 143
  » Xem Tập 144
  » Xem Tập 145
  » Xem Tập 146
  » Xem Tập 147
  » Xem Tập 148
  » Xem Tập 149
  » Xem Tập 150
  » Xem Tập 151
  » Xem Tập 152
  » Xem Tập 153
  » Xem Tập 154
  » Xem Tập 155
  » Xem Tập 156
  » Xem Tập 157
  » Xem Tập 158
  » Xem Tập 159
  » Xem Tập 160
  » Xem Tập 161
  » Xem Tập 162
  » Xem Tập 163
  » Xem Tập 164
  » Xem Tập 165
  » Xem Tập 166
  » Xem Tập 167
  » Xem Tập 168
  » Xem Tập 169
  » Xem Tập 170
  » Xem Tập 171
  » Xem Tập 172
  » Xem Tập 173
  » Xem Tập 174
  » Xem Tập 175
  » Xem Tập 176
  » Xem Tập 177
  » Xem Tập 178
  » Xem Tập 179
  » Xem Tập 180
  » Xem Tập 181
  » Xem Tập 182
  » Đang Xem Tập 183
  » Xem Tiếp Tập 184
  » Xem Tiếp Tập 185
  » Xem Tiếp Tập 186
  » Xem Tiếp Tập 187
  » Xem Tiếp Tập 188
  » Xem Tiếp Tập 189
  » Xem Tiếp Tập 190
  » Xem Tiếp Tập 191
  » Xem Tiếp Tập 192
  » Xem Tiếp Tập 193
  » Xem Tiếp Tập 194
  » Xem Tiếp Tập 195
  » Xem Tiếp Tập 196
  » Xem Tiếp Tập 197
  » Xem Tiếp Tập 198
  » Xem Tiếp Tập 199
  » Xem Tiếp Tập 200
  » Xem Tiếp Tập 201
  » Xem Tiếp Tập 202
  » Xem Tiếp Tập 203
  » Xem Tiếp Tập 204
  » Xem Tiếp Tập 205
  » Xem Tiếp Tập 206
  » Xem Tiếp Tập 207
  » Xem Tiếp Tập 208
  » Xem Tiếp Tập 209
  » Xem Tiếp Tập 210
  » Xem Tiếp Tập 211
  » Xem Tiếp Tập 212
  » Xem Tiếp Tập 213
  » Xem Tiếp Tập 214
  » Xem Tiếp Tập 215
  » Xem Tiếp Tập 216
  » Xem Tiếp Tập 217
  » Xem Tiếp Tập 218
  » Xem Tiếp Tập 219
  » Xem Tiếp Tập 220
  » Xem Tiếp Tập 221
  » Xem Tiếp Tập 222
  » Xem Tiếp Tập 223
  » Xem Tiếp Tập 224
  » Xem Tiếp Tập 225
  » Xem Tiếp Tập 226
  » Xem Tiếp Tập 227
  » Xem Tiếp Tập 228
  » Xem Tiếp Tập 229
  » Xem Tiếp Tập 230
  » Xem Tiếp Tập 231
  » Xem Tiếp Tập 232
  » Xem Tiếp Tập 233
  » Xem Tiếp Tập 234
  » Xem Tiếp Tập 235
  » Xem Tiếp Tập 236
  » Xem Tiếp Tập 237
  » Xem Tiếp Tập 238
  » Xem Tiếp Tập 239
  » Xem Tiếp Tập 240
  » Xem Tiếp Tập 241
  » Xem Tiếp Tập 242
  » Xem Tiếp Tập 243
  » Xem Tiếp Tập 244
  » Xem Tiếp Tập 245
  » Xem Tiếp Tập 246
  » Xem Tiếp Tập 247
  » Xem Tiếp Tập 248
  » Xem Tiếp Tập 249
  » Xem Tiếp Tập 250
  » Xem Tiếp Tập 251
  » Xem Tiếp Tập 252
  » Xem Tiếp Tập 253
  » Xem Tiếp Tập 254
  » Xem Tiếp Tập 255
  » Xem Tiếp Tập 256
  » Xem Tiếp Tập 257
  » Xem Tiếp Tập 258
 
Những Truyện Kiếm Hiệp Khác