VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Kiếm Hiệp » Tru Tiên
Font Size: Tác Giả: Tiêu Đỉnh
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
Rút Thăm

    Chỉ thấy bên đầm nước màu bích lục, cự thú Thuỷ Kỳ Lân vốn vẫn ngủ say, giờ bỗng nhiên thức giấc. Nó ngoảnh đầu lại một cách hung dữ, đôi mắt cồ cộ chiếu ra hung quang vô tận, lông tóc trên lưng đều dựng đứng hết cả lên, rồi nó ngoác cái mồm to như cái chậu máu, để lộ hai ngọn nanh dài nhọn hoắt, dáng vẻ như sắp tấn công. Mục tiêu của nó, chính là bọn đệ tử Thanh Vân Môn đang đứng trên bậc thềm.
    Thuỷ Kỳ Lân là linh chủng hồng hoang, dị thú thượng cổ, nhìn nó ra uy, phong vân biến sắc, thiên không cao xanh phút chốc tối sầm. Khi nó đạp bước chân đầu tiên về phía bậc thềm, gió núi êm dịu chợt đổi thành cuồng phong, rú gào hung hãn, cuộn lông lốc lên đỉnh Thông Thiên. Trong cái đầm cong cong màu bích lục, mặt nước cũng vụt thay đổi, đang êm ái phẳng lặng như gương bỗng nhiên dậy sóng, ầm ầm chuyển động, nước trong đầm xoay tròn cực nhanh, ở giữa xuất hiện một xoáy sâu hun hút, từ đó vọng ra tiếng ùng ùng. Phút chốc, nghe nổ bùng, một cột nước từ sâu dưới xoáy thình lình vọt lên trời, lớn bằng vòng tay ba người ôm, ngưng đọng không hề vỡ, cột nước xoay vụt một cái trên cao, rồi quành xuống, tựa hồ bị sai khiến, nhào tới trước mặt Thuỷ Kỳ Lân, mạnh mẽ như rồng lượn, long lanh chói mắt, du động vòng vòng trong khoảng không.
    Lúc ấy, tất thảy những người đang đứng trên bậc thềm, kể cả tu vi tinh thâm như Tề Hạo, vẫn chưa trấn tĩnh nổi, ai nấy đều biến sắc, có người còn trắng nhợt mặt, lại hơi run rẩy nữa.
    Thuỷ Kỳ Lân sở dĩ có thể trở thành cánh tay đắc lực giúp Thanh Diệp tổ sư trừ yêu phục ma ngàn năm trước, rồi lại được Thanh Vân Môn tôn sùng suốt ngàn năm nay, là vì nó có thực lực, thực lực ấy giờ phút này đang được hiển lộ hết cả ra. Trong ngũ hành, Thuỷ Kỳ Lân là cực phẩm linh vật thuộc Thuỷ, nó chỉ dùng tay không, chẳng hề mượn lực từ nơi đâu khác mà gọi được nước, triệu lên một cái cột to ngưng kết như vậy, thậm chí còn xoay trong không trung, du động liên tục mà chẳng có chút vất vả nào, sức mạnh của linh lực, tính thuần của niệm lực, sớm đã vượt xa những kẻ tu chân. Tuy Thanh Vân Môn cao thủ như mây, nhưng đừng nói là chỉ dùng niệm lực, thậm chí mượn pháp bảo để khu vật đến trình độ này cũng chẳng có mấy người.
    Lúc ấy, trời đất u ám, mây gió cuộn trôi, chúng đệ tử Thanh Vân Môn nhìn linh tôn Thủy Kỳ Lân đột nhiên nổi trận lôi đình chưa từng thấy trong suốt hơn ngàn năm nay, đều trơ mắt há mồm, không biết làm thế nào. Nói thì chậm chứ lúc ấy lại rất nhanh, Thuỷ Kỳ Lân cứ giận dữ gầm thét không ngừng, hai mắt trợn tròn, cơn cuồng nộ căm hận mỗi lúc một dữ dội, như vừa gặp phải kẻ thâm thù đại hận hoặc hờn ghét cực độ, muốn cùng nó quyết chiến đến chết mới thôi. Cột nước khổng lồ xoay lông lốc trước mặt con cự thú càng lúc càng nhanh, bỗng nhiên một tiếng rầm cực lớn, với thanh thế vô tận, nó đánh ụp xuống đám đệ tử Thanh Vân đang đứng trên bậc thềm.
    Chính vào giờ phút quyết định ấy, không trung chợt vọng tới một tiếng kêu gấp gáp: "Linh tôn bớt giận!"
    Một bóng xanh đen, như vừa biến thân, đột nhiên xuất hiện trong khoảng không giữa Thuỷ Kỳ Lân và các đệ tử Thanh Vân, đó chính là chưởng môn Đạo Huyền Chân Nhân. Năm năm không gặp, cái vẻ hạc cốt tiên phong của ông ta chẳng hề thay đổi, có điều lúc này lông mày cau rúm lại, rõ ràng cũng hoàn toàn không hiểu nguyên do khiến Thủy Kỳ Lân tự dưng nổi dậy. Tình hình cấp bách, sau lưng ông ta là mấy chục đệ tử trẻ trung ưu tú nhất của Thanh Vân Môn, trước mặt là cột nước lấp lánh ánh sóng đang rú rít ập tới, trong đó lờ mờ hiện bóng các loại cự thú hung ác, hiển nhiên là những loài mà Thuỷ Kỳ Lân từng tru sát, sau khi chết đã nhiếp nhập vào trong mình Thuỷ Kỳ Lân, không sống lại được, lúc này bị khu dụng vào luồng nước để tăng thêm uy thế, Đạo Huyền Chân Nhân tuy thông thiên triệt địa, cũng không thể không lấy làm kinh hãi.
    Trông thấy cột nước đã áp lại gần, muốn tránh cũng không thể tránh được nữa, Đạo Huyền bèn hít một hơi thật sâu, miệng lẩm nhẩm: "Vô lượng thiên tôn!" hai tay giơ cao, biến ra kiếm chỉ pháp quyết, như chậm mà kỳ thực lại rất nhanh, vần thành khối tròn trong không trung, tạo nên trước mặt một hình thái cực. Chỉ chốc lát, thái cực lăng không phát sáng, bạch quang dồn dập, thuỵ khí bừng bừng, Đạo Huyền lật mình, tấm đạo bào hắc lục không có gió mà căng phồng lên, phấp phới tuột ra, thái cực đồ như bị sai khiến, liền lao đến trên đạo bào, rồi choàng vào nó, đạo bào hắc lục tựa hồ cũng là bảo vật tiên gia, sau khi thụ được thái cực đồ, bèn kêu hù một tiếng, đón gió trương lên, trong nháy mắt lớn thêm gấp mười lần, trải ngang khắp vòm trời.
    "Oàng" một tiếng vang nặng nề, cột nước va phải đạo bào hắc lục, tức thời gầm rú liên hồi, như tiếng hồn phách yêu thú điên giận gào thét, hắc lục đạo bào bị tấn công mạnh, lập tức bật lùi ra xa mấy trượng, nơi bị cột nước bắn trúng lõm xuống sâu hoắm, xem ra thụ lực rất lớn.
    Đám đệ tử trẻ tuổi đang ngơ ngác đứng trên bậc thềm, chỉ thấy đột nhiên một cơn gió lớn ào tới, ai nấy chân đứng không vững, ngoài mấy người tu hành cao thâm miễn cưỡng chi trì được, phần lớn còn lại đều liêu xa liêu xiêu. Mọi người bất giác thất sắc, nếu không có Đạo Huyền Chân Nhân xuất thủ ngăn trận tấn công lôi đình này của Thuỷ Kỳ Lân, thật không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
    Trương Tiểu Phàm mặt mày nhợt nhạt, đứng cũng không vững, ngã xiên sang một bên, Lâm Kinh Vũ liếc thấy, vừa định giơ tay đỡ, ai ngờ thân hình gã cũng nghiêng đi, lại ngã nhào sang một bên khác, lo cho mình còn chưa xong.
    Trương Tiểu Phàm kinh hãi thất sắc, cánh tay vẫn đang thò trong bọc nắm chặt thanh Thiêu Hoả Côn vô tình buông lỏng, rút ra cố tìm một nơi để bấu víu. Hắn hoàn toàn chẳng để ý thấy, tay vừa mới rời khỏi Thiêu Hoả Côn, luồng cảm giác lạnh băng đó lập tức tiêu tan không còn vết tích.
    Lơ lửng trên cao, Đạo Huyền Chân Nhân sắc mặt nghiêm trang, sẵn sàng chờ đợi, phía sau chợt vang tiếng soạt, soạt, soạt , lại xuất hiện mười mấy bóng người nữa lăng không đến gần, dẫn đầu là Thương Tùng Chân Nhân, còn lại là thủ toạ và trưởng lão của các chi phái, trong đó có cả Điền Bất Dịch và Tô Như, ai nấy mặt mày nghiêm trọng.
    Cao thủ Thanh Vân Môn giờ phút này đều tập trung tại đây, thấy tình thế như vậy, ai cũng e ngại, còn Thuỷ Kỳ Lân, giữa những ánh mắt quan sát của chưởng môn, thủ toạ, trưởng lão đạo hành cao thâm, thì lại không hề sợ hãi. Mọi người chăm chú nhìn, bỗng nhiên đôi mắt đang bừng cháy nộ hoả của Thuỷ Kỳ Lân chợt bình hoà trở lại, rồi lộ nét lạ lùng, vẻ như nghi hoặc không hiểu, cột nước thanh thế cực lớn cũng theo đó từ từ thu nhỏ, cuối cùng không còn ai điều khiển, nó đổ ập xuống, làm mặt đất ướt lênh láng.
    Lúc này thanh thế của Thuỷ Kỳ Lân chẳng còn gì cả, nhưng thân hình khổng lồ của nó cứ sừng sững nguyên chỗ cũ, vẫn hơi có vẻ đáng sợ, nhưng nó chẳng thèm quan tâm đến đám trưởng lão trong không trung, chỉ nhìn chằm chằm về phía những đệ tử trẻ tuổi đang đứng trên bậc thềm, ánh mắt quét đi quét lại, rồi dùng mũi hít hít trong không khí, tựa hồ cũng chẳng đánh hơi ra mùi vị gì. Qua một lúc lâu, sau rất nhiều lần lặp lại những động tác cổ quái, Thủy Kỳ Lân cuối cùng cũng bỏ cuộc, nó lắc lắc cái đầu to ù, rồi quay mình, lặc lè đi về một mảnh đất trống khác, nằm phục xuống, tựa đầu lên chân, híp đôi mắt, không lâu sau, tiếng ngáy lại vang lên.
    Chúng nhân Thanh Vân Môn, ai nấy ngẩn người nhìn nhau.
    Thương Tùng Đạo Nhân là người định thần nhanh nhất, ông ta lặng lẽ di chuyển đến bên Đạo Huyền Chân Nhân, khẽ bảo: "Chưởng môn sư huynh, đừng để các đệ tử phải đợi ở đây lâu nữa."
    Đạo Huyền sực tỉnh, nhìn Thương Tùng, gật gật đầu, nói: "Dẫn các đệ tử lên trước đi, ta lại xem xem linh tôn có chuyện gì?" Nói xong, ông ta nghiêng mình, bay về phía Thuỷ Kỳ Lân.
    Thương Tùng quay lại, cất giọng sang sảng nói: "Vừa rồi là linh tôn đùa thôi, mọi người đừng căng thẳng, bây giờ các đệ tử tham gia đại thí hội võ, hãy theo thứ tự đi vào Ngọc Thanh Điện."
    Bọn đệ tử đồng thanh ứng tiếng, phục hồi lại trật tự, đi lên phía trên. Có điều trong lòng, nhìn thấy trận tấn công kinh tâm của Thuỷ Kỳ Lân vừa rồi, chắc chẳng có mấy người tin đó là trò đùa.
    Theo sau đám người, Trương Tiểu Phàm và Lâm Kinh Vũ đi vào Ngọc Thanh Điện rộng rãi to lớn. Đứng trong điện này, Trương Tiểu Phàm thốt nhiên cảm thấy, ký ức năm năm trước lần lần giở lại.
    "Kinh Vũ." Trương Tiểu Phàm thốt nhiên khe khẽ gọi.
    "Gì thế?" Lâm Kinh Vũ nhìn sang.
    Trương Tiểu Phàm chùng giọng bảo: "Ta bỗng nhớ lại một chuyện, mấy năm nay, mi có gặp Vương nhị thúc không?"
    Lâm Kinh Vũ chợt ảm đạm, lắc đầu nói: "Không gặp, hôm nay cũng là lần đầu tiên ta quay lại đây. Ba năm trước ta đã hỏi Tề Hạo sư huynh tình hình của Vương nhị thúc, nghe nói chú ấy vẫn điên điên dại dại như thế, cả ngày chạy tới chạy lui trên Thông Thiên Phong, nhưng được các sư huynh của chi phái chính chăm nom, có lẽ cũng chẳng vấn đề gì."
    Trương Tiểu Phàm trầm ngâm một lát, hỏi: "Đợi tỷ thí lần này kết thúc, ta muốn đi thăm chú ấy, mi đi không?"
    Lâm Kinh Vũ gật gật đầu, đáp: "Được, ta cũng muốn gặp chú ấy."
    Lúc ấy, trên đại điện, bỗng nhiên có một bóng xanh xẹt qua, chính là Đạo Huyền Chân Nhân từ bên ngoài băng mình vào, ánh mắt của các trưởng lão Thanh Vân Môn đều hướng về ông ta, Thương Tùng Đạo Nhân đi lên hỏi: "Chưởng môn sư huynh, linh tôn..."
    Đạo Huyền giơ tay ngăn lại, đưa mắt ra hiệu, Thương Tùng Đạo Nhân tức khắc hiểu ý, ngậm miệng không nói nữa. Sau đó Đạo Huyền Chân Nhân vẻ như không có chuyện gì bèn xoay mình lại, khuôn mặt hoà nhã tinh anh hướng về mấy chục đệ tử trẻ tuổi đang đứng trên đại điện nói: "Mọi người đều tới cả rồi à, tốt, tốt."
    Bọn đệ tử khom mình hành lễ, đáp: "Bái kiến chưởng môn chân nhân."
    Đạo Huyền Chân Nhân mỉm cười, đi về chỗ ngồi, đưa mắt cho Thương Tùng Đạo Nhân, Thương Tùng Đạo Nhân bèn đi lên trước, cất giọng sang sảng nói: "Chư vị, các vị đều là những người nổi bật trong lớp trẻ của Thanh Vân Môn. Phái chúng ta từ thuở khai lập tới nay, đã trải qua hơn hai ngàn năm, là đạo gia chính thống, lãnh tụ của chính đạo. Nhưng cổ nhân có câu: nghiệp hưng ư cần, hoang ư hỉ (1). Lại có nói: nghịch thuỷ hành chu, bất tiến tắc thoái (2). Phái ta tổ sư các đời đều vì khuyến cáo người sau, nhắc nhở đệ tử trẻ, nên đã truyền lại sự kiện lớn Thất Mạch Hội Võ này, đến nay vừa đúng hai mươi kỳ."
    "A", đám đệ tử Thanh Vân Môn kêu lên kinh ngạc, hai mươi kỳ, một giáp mới có một lần, vậy là đã diễn ra được một ngàn hai trăm năm.
    Thương Tùng Đạo Nhân hài lòng nhìn phản ứng của mọi người, lại tiếp: "Cho đến hôm nay, Thanh Vân Môn dưới sự dẫn dắt của chưởng môn sư huynh Đạo Huyền, hưng vượng phồn vinh vượt xa các đời trước, trong lớp trẻ những người kỳ tài xuất chúng nhiều không đếm được. Vì vậy lần này chưởng môn sư huynh và thủ toạ các phái sau khi thương nghị, đã đặc cách tăng số người tham gia đại thí lên thành sáu mươi tư người, để tránh khỏi tiếc nỗi thương hải di châu."
    Nghe tới đây, Trương Tiểu Phàm không nén được nhìn sang Điền Bất Dịch, chỉ thấy Điền Bất Dịch ngồi dưới Đạo Huyền Chân Nhân, mặt mày chẳng lộ vẻ gì, nhưng trong mắt thì có chút cáu kỉnh, việc tăng số người dự thí, nói là đã cùng các thủ toạ thương lượng, thực ra chỉ do Đạo Huyền Chân Nhân và Thương Tùng Chân Nhân quyết định.
    Lại nghe Thương Tùng Đạo Nhân tiếp: "Lần đại thí này, người nhiều gấp đôi, vì vậy việc rút thăm cũng có chút thay đổi. Các vị hãy xem đây," nói đoạn, ông ta chỉ tay vào chỗ trống bên phải điện, mọi người nhìn sang, thấy nơi đó đặt một cái hòm gỗ tử đàn lớn, bốn bề vuông vức, phía trên có lỗ nhỏ vừa đủ đưa lọt một cánh tay.
    "Trong hòm này, có tất thảy sáu mươi ba hạt sáp tròn, mỗi hạt bọc một mảnh giấy, trên đánh số từ 1 đến 63," bọn đệ tử bỗng ồn ào cả lên, Thương Tùng Đạo Nhân chẳng để ý, lại tiếp: "Sau khi rút thăm xong, căn cứ vào số thứ tự đó tiến hành tỷ thí, số 1 đấu với số 64, số 2 đấu với số 63, số 3 đấu với số 62, cứ như thế, vào tới vòng hai, thì người thắng trong cặp 1 và 64 sẽ gặp người thắng trong cặp 2 và 63, cứ như thế, mãi cho tới trận quyết chiến cuối cùng. Các vị đã hiểu cả chưa nào?"
    Bọn đệ tử lặng lẽ một lúc, chợt có người hỏi to: "Xin hỏi Thương Tùng sư thúc, rõ ràng là có sáu mươi tư người, tại sao lại chỉ có sáu mươi ba hạt sáp?"
    Thương Tùng Đạo Nhân dường như đã có chuẩn bị trước cho câu hỏi này, bèn ho khan một tiếng, đáp: "Quy tắc của lần tỷ thí này là mỗi chi phái đưa ra chín người, riêng chi phái chính đưa thêm một người, nhưng mà, e hèm, có một chi phái chỉ đưa ra cả thảy tám đệ tử, vì vậy lại thiếu đi một người nữa, nên tổng cộng chỉ có sáu mươi ba người thôi."
    Ngay lập tức, ánh mắt tất cả mọi người đều đổ dồn về Điền Bất Dịch thủ toạ Đại Trúc Phong, nét mặt lão thoáng qua một tia giận dữ, nhưng vẫn ngồi ngay ngắn tại chỗ, không mảy may động đậy. Phía dưới đệ tử Thanh Vân Môn nhao nhao hết cả lên, bàn tán xôn xao.
    Đợi mọi người yên lặng đi một chút, Thương Tùng Chân Nhân mới nghiêm nghị bảo: "Có điều đây cũng chẳng phải là chuyện gì khó, trong sáu mươi ba hạt sáp, chỉ cần có vị nào rút được số 1, thì rất là may mắn rồi, vì không hề có đối thủ số 64, nên sẽ qua luôn vòng đầu mà không cần đấu."
    Lời vừa nói ra, bọn đệ tử lại thêm một phen nhao nhao bàn tán, nhưng Thanh Vân Môn rốt cục vẫn là một danh môn đại phái, gia giáo nghiêm minh, cách này xem ra tuy hơi có vẻ buồn cười, nhưng cũng không ai dám phản đối.
    Đạo Huyền Chân Nhân đứng dậy, ngoảnh nhìn bốn phía, dưới cái uy chưởng môn của ông ta, tức thời bốn bề lặng ngắt. Đạo Huyền Chân Nhân gật gật đầu, nói: "Đã như vậy rồi, mọi người hãy rút thăm đi."
    Trong đại điện, ánh mắt tất thảy mọi người đều đổ dồn về hòm gỗ tử đàn. Đầu tiên là mười đệ tử của chi phái chính bước ra, theo thứ tự đi đến bên cái hòm, mỗi người rút một hạt sáp, sau đó đến lượt các đệ tử của Long Thủ Phong.
    Lâm Kinh Vũ chào Trương Tiểu Phàm, rồi cũng bước ra, Trương Tiểu Phàm dõi theo bóng gã, sau lại đưa mắt nhìn bảy vị thủ toạ và các trưởng lão đang ngồi phía trên. Trong những người này, từ Đạo Huyền Chân Nhân trở xuống, Thương Tùng Đạo Nhân, Thiên Vân Đạo Nhân, cả Thương Chính Lương, Tăng Thúc Thường thủ toạ các chi phái hắn đều đã gặp năm năm về trước, chỉ có nữ đạo cô ngồi trên cái ghế tận cùng bên phải thì chưa từng nhìn thấy, chắc là thủ toạ Tiểu Trúc Phong đại danh đỉnh đỉnh, Thủy Nguyệt Đại Sư.
    Trương Tiểu Phàm bình thường cũng nghe các sư huynh nhắc tới vị sư thúc này, Tiểu Trúc Phong là chi phái duy nhất trong Thanh Vân Môn thu nạp nữ đệ tử, Thuỷ Nguyệt Đại Sư đạo hạnh cao thâm, rất có danh tiếng. Đệ tử của Tiểu Trúc Phong trải qua các kỳ Thất Mạch Hội Võ cũng có những biểu hiện xuất sắc.
    Trương Tiểu Phàm quan sát Thuỷ Nguyệt Đại Sư, thấy dung mạo chỉ ước trên dưới ba mươi, xấp xỉ sư nương Tô Như, mặt trái xoan, mày nhỏ mũi thanh, cặp mắt hạnh long lanh có thần, mình khoác tấm đạo bào xanh lơ, phong tư tha thướt. Sau lưng bà chẳng có một vị trưởng lão nào, chỉ có một nữ đệ tử đứng thị hầu, y phục trắng như tuyết, cực kỳ xinh đẹp, lưng đeo một thanh trường kiếm, vỏ và chuôi lồ lộ màu da trời, rực rỡ lấp lánh, lờ mờ còn có ánh sóng tản mát, nhìn là biết ngay bảo vật của tiên gia.
    Hắn cứ nhìn đến xuất thần, nữ tử trẻ trung kia dường như cảm thấy ánh mắt hắn, bỗng nhiên ngoảnh đầu lại, mục quang như chớp loé, lạnh lẽo rọi vào Trương Tiểu Phàm. Trương Tiểu Phàm giật thót tựa hồ bị sét đánh, hai mắt đau nhói như bị đâm. Hắn thảng thốt, hơi nóng mặt, thấy nữ tử đó chẳng lộ vẻ gì, nhưng mắt thì loé lên khinh miệt, hắn vội cúi đầu xuống. Còn đang lúng túng, bên cạnh bỗng có người nào thò tay kéo một cái, rồi giọng Điền Linh Nhi vang lên: "Tiểu Phàm, sao đờ đẫn ra đấy, đến lượt chúng ta rút thăm rồi."
    Trương Tiểu Phàm vội vàng nói: "Vâng vâng." đoạn không dám liếc về phía Thuỷ Nguyệt Đại Sư nữa, quay mình theo Điền Linh Nhi đi đến hòm gỗ tử đàn. Lúc ấy trên đại điện chỉ còn hai chi phái Đại Trúc Phong và Tiểu Trúc Phong là chưa rút thăm, đệ tử Đại Trúc Phong do Tống Đại Nhân dẫn đầu theo thứ tự đến bên cái hòm, mỗi người rút một viên sáp, rồi lại trở về dưới sảnh. Lát sau, khi họ đang xôn xao xem mình bắt được thăm số mấy, bên Tiểu Trúc Phong bước ra tám người, bao gồm cả Văn Mẫn. Bạch y nữ tử đang đứng sau lưng Thủy Nguyệt Đại Sư cúi đầu nói gì đó, Thủy Nguyệt gật đầu bảo: "Con cũng đi đi."
    Bạch y nữ tử ứng tiếng, bước vào hàng Tiểu Trúc Phong, cười với bọn Văn Mẫn, rồi cùng đi đến bên hòm gỗ tử đàn, rút ra chín viên sáp cuối cùng.
    Lúc này trên đại điện, chúng đệ tử đang nhao nhao xem viên sáp, các vị trưởng lão thủ toạ ngồi ghế trên cũng bất giác căng thẳng, ánh mắt chằm chằm nhìn đệ tử của mình, mong chúng rút được cái thăm tốt, nếu rơi vào thăm số 1 , tất nhiên lại càng tốt nữa.
    Dường như cảm ứng được tâm trạng của các vị sư trưởng, bọn đệ tử dưới sảnh cũng nhao nhao xướng lên: "A, ta là 26".
    "Ta số 33, í, ngươi số bao nhiêu?"
    "Ồ, ta số 47, không biết đối thủ là số mấy đây, để tính xem..."
    ………..
    Bọn đệ tử ríu ran rất lâu, nhưng chẳng có ai nói mình rút được cái thăm quý báu số 1 cả.
    Thương Tùng Đạo Nhân chau mày, ho lên hai tiếng, rồi cất giọng sang sảng hỏi: "Là ai bắt được thăm số 1 đấy?"
    Tiếng ông ta vang vọng, nhất thời đã át đi mọi âm thanh khác, đại điện tức khắc lặng thinh. Giữa đám đông, chợt có một tiếng nhỏ ríu, lẫn với chút dè dặt kinh ngạc, tựa hồ đến bản thân mình cũng chưa tin tưởng lắm, cất lên: "Hồi, hồi bẩm Thương Tùng sư bá, là, là con."
    Mọi người nhất tề ngó nhìn, bất giác ngạc nhiên, chỉ thấy giữa đám đông, tay thì đang giơ một mảnh giấy, người thì đờ đẫn đứng tại chỗ, ánh mắt thì liếc về phía Điền Bất Dịch, miệng vừa nhút nhát cất lời, đó là: Trương Tiểu Phàm.
    Alex chú:
    Nghiệp hưng ư cần, hoang ư hỉ: Sự nghiệp hưng thịnh là do chăm chỉ, lụn bại là do phóng túng
    Nghịch thuỷ hành chu, bất tiến tắc thoái: Thuyền lội ngược dòng, không tiến được tức là lùi.

Xem Tiếp Chương 20Xem Tiếp Chương 258 (Kết Thúc)

Tru Tiên
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Xem Tập 5
  » Xem Tập 6
  » Xem Tập 7
  » Xem Tập 8
  » Xem Tập 9
  » Xem Tập 10
  » Xem Tập 11
  » Xem Tập 12
  » Xem Tập 13
  » Xem Tập 14
  » Xem Tập 15
  » Xem Tập 16
  » Xem Tập 17
  » Xem Tập 18
  » Đang Xem Tập 19
  » Xem Tiếp Tập 20
  » Xem Tiếp Tập 21
  » Xem Tiếp Tập 22
  » Xem Tiếp Tập 23
  » Xem Tiếp Tập 24
  » Xem Tiếp Tập 25
  » Xem Tiếp Tập 26
  » Xem Tiếp Tập 27
  » Xem Tiếp Tập 28
  » Xem Tiếp Tập 29
  » Xem Tiếp Tập 30
  » Xem Tiếp Tập 31
  » Xem Tiếp Tập 32
  » Xem Tiếp Tập 33
  » Xem Tiếp Tập 34
  » Xem Tiếp Tập 35
  » Xem Tiếp Tập 36
  » Xem Tiếp Tập 37
  » Xem Tiếp Tập 38
  » Xem Tiếp Tập 39
  » Xem Tiếp Tập 40
  » Xem Tiếp Tập 41
  » Xem Tiếp Tập 42
  » Xem Tiếp Tập 43
  » Xem Tiếp Tập 44
  » Xem Tiếp Tập 45
  » Xem Tiếp Tập 46
  » Xem Tiếp Tập 47
  » Xem Tiếp Tập 48
  » Xem Tiếp Tập 49
  » Xem Tiếp Tập 50
  » Xem Tiếp Tập 51
  » Xem Tiếp Tập 52
  » Xem Tiếp Tập 53
  » Xem Tiếp Tập 54
  » Xem Tiếp Tập 55
  » Xem Tiếp Tập 56
  » Xem Tiếp Tập 57
  » Xem Tiếp Tập 58
  » Xem Tiếp Tập 59
  » Xem Tiếp Tập 60
  » Xem Tiếp Tập 61
  » Xem Tiếp Tập 62
  » Xem Tiếp Tập 63
  » Xem Tiếp Tập 64
  » Xem Tiếp Tập 65
  » Xem Tiếp Tập 66
  » Xem Tiếp Tập 67
  » Xem Tiếp Tập 68
  » Xem Tiếp Tập 69
  » Xem Tiếp Tập 70
  » Xem Tiếp Tập 71
  » Xem Tiếp Tập 72
  » Xem Tiếp Tập 73
  » Xem Tiếp Tập 74
  » Xem Tiếp Tập 75
  » Xem Tiếp Tập 76
  » Xem Tiếp Tập 77
  » Xem Tiếp Tập 78
  » Xem Tiếp Tập 79
  » Xem Tiếp Tập 80
  » Xem Tiếp Tập 81
  » Xem Tiếp Tập 82
  » Xem Tiếp Tập 83
  » Xem Tiếp Tập 84
  » Xem Tiếp Tập 85
  » Xem Tiếp Tập 86
  » Xem Tiếp Tập 87
  » Xem Tiếp Tập 88
  » Xem Tiếp Tập 89
  » Xem Tiếp Tập 90
  » Xem Tiếp Tập 91
  » Xem Tiếp Tập 92
  » Xem Tiếp Tập 93
  » Xem Tiếp Tập 94
  » Xem Tiếp Tập 95
  » Xem Tiếp Tập 96
  » Xem Tiếp Tập 97
  » Xem Tiếp Tập 98
  » Xem Tiếp Tập 99
  » Xem Tiếp Tập 100
  » Xem Tiếp Tập 101
  » Xem Tiếp Tập 102
  » Xem Tiếp Tập 103
  » Xem Tiếp Tập 104
  » Xem Tiếp Tập 105
  » Xem Tiếp Tập 106
  » Xem Tiếp Tập 107
  » Xem Tiếp Tập 108
  » Xem Tiếp Tập 109
  » Xem Tiếp Tập 110
  » Xem Tiếp Tập 111
  » Xem Tiếp Tập 112
  » Xem Tiếp Tập 113
  » Xem Tiếp Tập 114
  » Xem Tiếp Tập 115
  » Xem Tiếp Tập 116
  » Xem Tiếp Tập 117
  » Xem Tiếp Tập 118
  » Xem Tiếp Tập 119
  » Xem Tiếp Tập 120
  » Xem Tiếp Tập 121
  » Xem Tiếp Tập 122
  » Xem Tiếp Tập 123
  » Xem Tiếp Tập 124
  » Xem Tiếp Tập 125
  » Xem Tiếp Tập 126
  » Xem Tiếp Tập 127
  » Xem Tiếp Tập 128
  » Xem Tiếp Tập 129
  » Xem Tiếp Tập 130
  » Xem Tiếp Tập 131
  » Xem Tiếp Tập 132
  » Xem Tiếp Tập 133
  » Xem Tiếp Tập 134
  » Xem Tiếp Tập 135
  » Xem Tiếp Tập 136
  » Xem Tiếp Tập 137
  » Xem Tiếp Tập 138
  » Xem Tiếp Tập 139
  » Xem Tiếp Tập 140
  » Xem Tiếp Tập 141
  » Xem Tiếp Tập 142
  » Xem Tiếp Tập 143
  » Xem Tiếp Tập 144
  » Xem Tiếp Tập 145
  » Xem Tiếp Tập 146
  » Xem Tiếp Tập 147
  » Xem Tiếp Tập 148
  » Xem Tiếp Tập 149
  » Xem Tiếp Tập 150
  » Xem Tiếp Tập 151
  » Xem Tiếp Tập 152
  » Xem Tiếp Tập 153
  » Xem Tiếp Tập 154
  » Xem Tiếp Tập 155
  » Xem Tiếp Tập 156
  » Xem Tiếp Tập 157
  » Xem Tiếp Tập 158
  » Xem Tiếp Tập 159
  » Xem Tiếp Tập 160
  » Xem Tiếp Tập 161
  » Xem Tiếp Tập 162
  » Xem Tiếp Tập 163
  » Xem Tiếp Tập 164
  » Xem Tiếp Tập 165
  » Xem Tiếp Tập 166
  » Xem Tiếp Tập 167
  » Xem Tiếp Tập 168
  » Xem Tiếp Tập 169
  » Xem Tiếp Tập 170
  » Xem Tiếp Tập 171
  » Xem Tiếp Tập 172
  » Xem Tiếp Tập 173
  » Xem Tiếp Tập 174
  » Xem Tiếp Tập 175
  » Xem Tiếp Tập 176
  » Xem Tiếp Tập 177
  » Xem Tiếp Tập 178
  » Xem Tiếp Tập 179
  » Xem Tiếp Tập 180
  » Xem Tiếp Tập 181
  » Xem Tiếp Tập 182
  » Xem Tiếp Tập 183
  » Xem Tiếp Tập 184
  » Xem Tiếp Tập 185
  » Xem Tiếp Tập 186
  » Xem Tiếp Tập 187
  » Xem Tiếp Tập 188
  » Xem Tiếp Tập 189
  » Xem Tiếp Tập 190
  » Xem Tiếp Tập 191
  » Xem Tiếp Tập 192
  » Xem Tiếp Tập 193
  » Xem Tiếp Tập 194
  » Xem Tiếp Tập 195
  » Xem Tiếp Tập 196
  » Xem Tiếp Tập 197
  » Xem Tiếp Tập 198
  » Xem Tiếp Tập 199
  » Xem Tiếp Tập 200
  » Xem Tiếp Tập 201
  » Xem Tiếp Tập 202
  » Xem Tiếp Tập 203
  » Xem Tiếp Tập 204
  » Xem Tiếp Tập 205
  » Xem Tiếp Tập 206
  » Xem Tiếp Tập 207
  » Xem Tiếp Tập 208
  » Xem Tiếp Tập 209
  » Xem Tiếp Tập 210
  » Xem Tiếp Tập 211
  » Xem Tiếp Tập 212
  » Xem Tiếp Tập 213
  » Xem Tiếp Tập 214
  » Xem Tiếp Tập 215
  » Xem Tiếp Tập 216
  » Xem Tiếp Tập 217
  » Xem Tiếp Tập 218
  » Xem Tiếp Tập 219
  » Xem Tiếp Tập 220
  » Xem Tiếp Tập 221
  » Xem Tiếp Tập 222
  » Xem Tiếp Tập 223
  » Xem Tiếp Tập 224
  » Xem Tiếp Tập 225
  » Xem Tiếp Tập 226
  » Xem Tiếp Tập 227
  » Xem Tiếp Tập 228
  » Xem Tiếp Tập 229
  » Xem Tiếp Tập 230
  » Xem Tiếp Tập 231
  » Xem Tiếp Tập 232
  » Xem Tiếp Tập 233
  » Xem Tiếp Tập 234
  » Xem Tiếp Tập 235
  » Xem Tiếp Tập 236
  » Xem Tiếp Tập 237
  » Xem Tiếp Tập 238
  » Xem Tiếp Tập 239
  » Xem Tiếp Tập 240
  » Xem Tiếp Tập 241
  » Xem Tiếp Tập 242
  » Xem Tiếp Tập 243
  » Xem Tiếp Tập 244
  » Xem Tiếp Tập 245
  » Xem Tiếp Tập 246
  » Xem Tiếp Tập 247
  » Xem Tiếp Tập 248
  » Xem Tiếp Tập 249
  » Xem Tiếp Tập 250
  » Xem Tiếp Tập 251
  » Xem Tiếp Tập 252
  » Xem Tiếp Tập 253
  » Xem Tiếp Tập 254
  » Xem Tiếp Tập 255
  » Xem Tiếp Tập 256
  » Xem Tiếp Tập 257
  » Xem Tiếp Tập 258
 
Những Truyện Kiếm Hiệp Khác