VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Kiếm Hiệp » Tru Tiên
Font Size: Tác Giả: Tiêu Đỉnh
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
Cổ Quật

    Bốn người khó khăn lắm mới ra khỏi được đống thây dơi chất cao như núi, nhưng trông thảm hại cùng cực, trên mình thấm đầy những máu ô uế nhơ nhớp đã đành, lại còn bốc lên một mùi thối hoắc.
    Họ là người của Thanh Vân Môn, xưa nay quen sạch sẽ, nhất là Lục Tuyết Kỳ bên Tiểu Trúc Phong, bình sinh rất yêu sự tinh khiết, tình cảnh lúc này đối với nàng quả thực còn khó chịu hơn là bị đao chém ba nhát.
    Bốn người vội vàng đi ra thật xa, chỉ muốn rời khỏi đống thây dơi kinh tởm kia càng xa càng tốt. Họ đi một mạch, tới một phiến đá khá bằng phẳng, mới rũ đập y phục, chỉnh trang lâu lắc, chỉ có thể phủi đi những vật bám, còn vết máu dơi thối hoắc tanh lợm, thì không cách nào có thể gột sạch được.
    Trương Tiểu Phàm và hai người kia là nam nhân còn đỡ, chứ Lục Tuyết Kỳ ngày thường khuôn mặt lạnh lẽo như băng giờ này bợt bạt, luống cuống phủi rũ xiêm áo, tìm mọi cách vò, chà, xem ra cũng không thể khử được mấy thứ kinh khủng trên mình nàng đi.
    Những bợn máu này rất quánh rất đặc, Tề Hạo, Tăng Thư Thư và Trương Tiểu Phàm mau chóng từ bỏ những cố gắng để gột tẩy, chỉ có Lục Tuyết Kỳ là vẫn khăng khăng tiếp tục. Ba chàng trai nhìn nhau, người từng trải nhất như Tề Hạo lúc này cũng có vẻ lúng túng, chẳng biết nói thế nào mới phải.
    Trong lúc bốn người đang im lìm lặng lẽ, và Lục Tuyết Kỳ thì cứ cau mày vò xát áo quần, không trung bỗng nhiên vẳng lại mấy tiếng hú huýt, ai nấy ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy bên trời ẩn hiện bốn đạo hào quang, hai vàng một trắng một xanh, giây lát sau, bốn đạo hào quang ấy hạ xuống trước mặt họ, lấp loé một hồi, hiện ra bốn làn thân ảnh.
    Mé tả là hai hoà thượng, người hơi khuất về đằng sau thân hình cao lớn, mày rậm mắt to, bộ mặt dữ tợn, không giận mà có uy, nếu không phải vì đang khoác cà sa, dễ làm người ta tưởng là thổ phỉ chặn đường cướp bóc. Phía trước y là một hoà thượng trẻ trung, thấp hơn độ một cái đầu, trông tương phản hoàn toàn, làn da trắng trẻo, luồng mắt long lanh, mình khoác cà sa màu nguyệt bạch, trông có vẻ hơi gầy yếu, nhưng bất luận thế nào, không ai nhìn y mà dám có cảm giác coi thường.
    Mé hữu là hai người trẻ tuổi, một nam và một nữ, nam thì tuấn dật, nữ thì tú mĩ, đứng bên nhau trông rất đẹp đôi, tựa một cặp kim đồng ngọc nữ nơi thần tiên toạ cảnh.
    Bốn người đó nhìn bốn người của Thanh Vân Môn, thấy trên mình họ máu huyết dơ bẩn, đều cau mày, hoà thượng trẻ trung trắng trẻo là người đầu tiên lên tiếng, y tuyên niệm phật hiệu, hỏi: "A di đà phật, thỉnh vấn bốn vị thí chủ có phải là môn hạ Thanh Vân?"
    Người của Thanh Vân đưa mắt nhìn nhau, rồi Tề Hạo bước lên trước, đáp lễ: "Chính thị, tại hạ Tề Hạo, thỉnh vấn chư vị là..."
    Hoà thượng trẻ trung khe khẽ mỉm cười: "Tiểu tăng là Pháp Tướng bên Thiên Âm Tự, vị này là sư đệ Pháp Thiện. Hai vị cạnh đây là các đệ tử kiệt xuất của Phần Hương Cốc, tên gọi Lý Tuân, Yến Hồng."
    Pháp Thiện thân hình cao lớn còn ồm ồm hỏi thăm mấy câu, chứ Lý Tuân, Yến Hồng bên Phần Hương Cốc kia thì thần tình ngạo nghễ, chỉ hơi gật đầu, coi như là đã chào bọn họ.
    Tề Hạo chau mày, rồi lập tức không lý đến hai người đó nữa, chỉ nói với Pháp Tướng: "À, cửu ngưỡng đại danh của Pháp Tướng sư huynh bên Thiên Âm Tự, là nhân tài ngàn năm có một trong giới chính đạo tu chân, hôm nay diện kiến, quả là phong thái hơn người!"
    Pháp Tướng mỉm cười: "Tề sư huynh thực đã quá khen, tiểu tăng tư chất ngu độn, may có ân sư Phổ Hoằng thương đến, truyền cho chân pháp, chỉ mong vì dân chúng trong thiên hạ mà làm được chút chuyện tốt, chứ không dám sắp ngang hàng với các vị sư huynh của Thanh Vân Môn."
    Tề Hạo cả cười, xua tay lia lịa nói: "Pháp Tướng sư huynh quá khiêm cung rồi, nào, xin để dẫn kiến mấy vị sư đệ sư muội của ta." Nói đoạn giới thiệu bọn Trương Tiểu Phàm với họ, Trương Tiểu Phàm cũng theo sư huynh hành lễ, nhưng không hiểu tại sao, hắn cảm thấy khi Tề Hạo giới thiệu đến hắn, ánh mắt Pháp Tướng chợt sáng lên, và có vẻ nhìn kỹ hắn hơn mọi người một chút.
    Lúc đó, người từ khi bắt đầu câu chuyện đến giờ vẫn bị gạt qua một bên là Lý Tuân của Phần Hương Cốc sắc mặt đã rất khó coi, đợi Tề Hạo giới thiệu xong, y bỗng nhiên mở miệng lạnh lẽo hỏi: "Tề sư huynh, Thanh Vân Môn các vị từ xưa đến nay tự giữ địa vị lãnh tụ chính đạo, chân pháp đạo gia độc bộ thiên hạ, sao hôm nay vừa gặp, mà ai nấy thảm hại thế này?"
    Bốn người Thanh Vân Môn đều biến sắc mặt, Trương Tiểu Phàm ngó bộ dạng mục hạ vô nhân của y đâm ra ác cảm, khoé mắt liếc qua, lại thấy Lục Tuyết Kỳ không biết đã dừng rũ phủi quần áo tự lúc nào, gương mặt ngọc như ngậm sương, lạnh lùng nhìn hai người bên Phần Hương Cốc, nhất là nữ tử mỹ lệ tên gọi Yến Hồng kia.
    Tề Hạo vốn từng trải nhân tình thế thái, lòng tuy hơi giận, nhưng mau chóng lấy lại bình tĩnh, cười bảo: "Không giấu gì các vị, tại hạ và ba vị đồng môn đêm qua tới nơi đây, vốn muốn đi tìm Vạn Bức Cổ Quật, chẳng ngờ đụng ngay phải bao nhiêu là dơi..."
    Pháp Tướng và mấy người kia nghe vậy, sắc mặt đại biến, Pháp Thiện mở to mắt, ồm ồm nói: "Ồ, đấy là cái thứ súc sinh nhiều vô số kể trong Vạn Bức Cổ Quật, hung ác dữ dằn, khó đối phó lắm đó."
    Tề Hạo vô cùng nhạy bén, nghe vậy là hiểu ra ngay bốn người này đến sớm hơn mấy ngày, chắc cũng đã đụng phải cái thứ tội nợ khiến người ta đau hết cả đầu ấy. Tâm tư y xoay chuyển rất nhanh, chợt nghe đằng sau Tăng Thư Thư bật lên một tràng cười dài, rồi bước lên phía trước, mủm mỉm bảo Pháp Thiện: "Pháp Thiện sư huynh, nói như vậy, các vị cũng đã gặp phải đám dơi hút máu kia đúng không?"
    Pháp Thiện gật đầu, có vẻ là một người rất thẳng thắn, y bảo: "Vâng, đám dơi ấy nhiều quá, bọn ta đành phải lui chạy."
    Tăng Thư Thư kêu A một tiếng, thở dài nói: "Chẳng giấu gì các vị, đêm hôm qua chúng ta cũng gặp đàn dơi đó, vốn muốn vì dân mà trừ hại, ai ngờ giết từ tối đến sáng, dù có ra sức thế nào, dù đã diệt được nhiều không đếm xuể, cuối cùng cũng chỉ có thể đánh đuổi được đám hung dữ đó chạy về hang ổ, mà thân mình thì thấm đầy bợn máu, ôi dà, thật đáng thẹn, đáng thẹn!"
    Y ngoảnh đầu về phía Tề Hạo, hai người nhìn nhau cười, cùng thốt: "Thật đáng thẹn! Đáng thẹn!"
    Ai nấy đổi sắc mặt, nhưng phản ứng khác nhau, Lý Tuân của Phần Hương Cốc thì hừ một tiếng, mặt có vẻ chẳng quan tâm, nữ tử mỹ miều Yên Hồng kia có chút e dè, nhưng nét mặt tỏ ra không tin, Pháp Tướng của Thiên Âm Tự mỉm cười im lặng, Pháp Thiện thì lộ vẻ bội phục vô cùng, Trương Tiểu Phàm đờ ngây ra, liếc mắt nhìn hai người kia đang cười hể hả.
    Giây lát sau, Pháp Tướng mủm mỉm bảo: "Chuyện của Không Tang Sơn lần này, trưởng lão ba phái muốn lớp trẻ chúng ta đuợc trải nghiệm một chút, hôm nay mọi người đều đã đến đủ, có điều các vị sư huynh của Thanh Vân Môn đường xa mệt nhọc, hay là chúng ta nghỉ ngơi một buổi, sáng sớm mai, sẽ vào Vạn Bức Cổ Quật tìm hiểu xem sao?"
    Lúc ấy Lý Tuân đứng bên cạnh hừ lạnh một tiếng: "Pháp Tướng sư huynh nói cũng phải, chứ nếu vào ngay, lại có người viện lý trấu lý do."
    Mấy người xuất thân từ Thanh Vân Môn danh tiếng, trừ Trương Tiểu Phàm ra, còn bọn Tề Hạo, Tăng Thư Thư và Lục Tuyết Kỳ đều được sư trưởng chi phái sủng ái, cốt cách có phần cao ngạo, nghe vậy, Tề Hạo cũng hừ lạnh một tiếng: "Lý Tuân sư huynh nói có lý, bây giờ bọn tại hạ thân thể mệt nhọc, lúc lâm sự nếu muốn ứng cứu huynh, e là sẽ không còn đủ sức!"
    Lý Tuân rõ ràng không ngờ môn hạ Thanh Vân Môn ai nấy đều có ngạo khí như vậy. Y xuất thân từ Phần Hương Cốc, từ nhỏ đã được sư trưởng xem trọng, về sự tu chân đạo pháp, vượt xa phần lớn đồng bạn cùng lứa, vô tình đã hình thành một tính cách tự đại, nhìn người bằng nửa con mắt, coi trời bằng vung. Lúc này y biến sắc mặt, chịu không nổi lời nói ấy, bèn trừng trừng nhìn Tề Hạo bảo: "Nếu đã nói vậy, Tề sư huynh tu hành chắc phải vượt xa ta, tại hạ thật sự muốn thỉnh giáo một phen."
    Chuyện đã liên quan đến thể diện sư môn, Tề Hạo ưỡn mình, toan bước lên, chợt thấy Lục Tuyết Kỳ từ đằng sau đi ra, kiêu hãnh đứng vào giữa, lạnh lẽo thốt: "Khỏi phiền Tề sư huynh đại giá, để muội lĩnh giáo tiên pháp của Phần Hương Cốc xem sao."
    Lý Tuân bỗng đờ người, thấy Lục Tuyết Kỳ tuy thân mình máu me dơ hầy, nhưng da mặt trắng trong như tuyết, tuy thần tình lạnh lẽo oai nghiêm, nhưng phong thái kiêu sa thoát tục. Y xưa nay chưa từng thấy ai tuyệt sắc như thế, nhất thời đâm ra ngẩn ngơ.
    Đúng lúc ấy, Pháp Tướng của Thiên Âm Tự bước lên, giấu nụ cười bảo: "Các vị sư huynh, chúng ta đến đây là để tra xét dư đảng ma giáo, trước lúc lên đường chắc hàng sư trưởng tiền bối đều đã giáo hối qua. Nếu để họ biết chúng ta ở đây hành sự theo tình cảm định kiến cá nhân, e rằng lúc về chẳng tránh khỏi cơn trách phạt, hơn nữa đây cũng là chuyện nhỏ, mọi người nên nhượng bộ nhau một chút, được không?"
    Lý Tuân định thần lại, ừ hữ, ngẩng mặt nhìn trời, tuy không nói ra nhưng ý tứ đã hết sức rõ ràng. Tề Hạo lúc này cũng nhớ tới lời dặn dò của Đạo Huyền Chân Nhân trước lúc lên đường, trong lòng cũng hơi hối hận, bèn nhân cơ hội này thoát khỏi thế khó xử, đứng phía sau nói vọng lên: "Lục sư muội, Pháp Tướng sư huynh nói phải đó, chúng ta dĩ hoà vi quý thôi!"
    Lục Tuyết Kỳ nhìn mọi người, hừ một tiếng, bước quay trở lại, thấy Trương Tiểu Phàm đang ngó về phía mình, bèn đưa mắt lướt qua mặt hắn, rồi đứng tách riêng sang một bên.
    Dưới cái lướt mắt của nàng, tim Trương Tiểu Phàm bỗng dưng lạnh buốt, đầu óc tràn ngập một cảm xúc mơ hồ, lúc ấy lại nghe Pháp Tướng nói: "Rồi, chúng ta hãy hạ sơn trước đã, sáng sớm ngày mai lại lên núi thám xét tình hình."
    Không ai còn ý kiến gì khác nữa, Pháp Tướng dẫn đường, mọi người ngự kiếm theo y, đến một ngọn núi nhỏ cách Không Tang Sơn chừng ba mươi dặm, gặp một dòng suối trong, đúng là thứ mà mấy đệ tử Thanh Vân đang cần. Lập tức họ dừng lại bên bờ nước chải gột một lượt, lại tìm nơi kín đáo thay đổi y phục, rồi mới bước ra diện kiến cùng bọn Pháp Tướng.
    Lục Tuyết Kỳ thân là nữ nhi, không được tiện lắm, phải tìm đến chỗ xa nhất để thay xiêm áo, vì vậy là người cuối cùng bước ra. Mọi người nhìn xem, nhận thấy sau khi gột rửa xong, dung quang nàng rực rỡ, trong nét thanh tú chứa đựng vẻ nhu mì, thảy đều sáng mắt, bọn Tăng Thư Thư, Lý Tuân thì khỏi phải nói, mục quang lấp loé, nhưng ngay cả Yến Hồng của Phần Hương Cốc, vốn vẫn trầm lặng nãy giờ, nay cũng phải ngắm nàng chăm chú.
    Tám đệ tử ưu tú nhất của tam đại môn phái chính đạo ngồi quây lại bàn bạc, Trương Tiểu Phàm nghe bọn Pháp Tướng nói chuyện mới biết, đàn dơi trong Vạn Bức Cổ Quật của Không Tang Sơn là dị chủng do Ma giáo xưa kia nuôi trữ để làm trợ lực, hung dữ tàn độc, tính ưa hút máu. 800 năm trước, sau khi Ma giáo bị huỷ diệt, cứ điểm này vẫn còn sót lại một số ít dơi. Ngày qua tháng lại, chúng sinh sôi nảy nở, phát triển đến quy mô khổng lồ như hiện nay, mỗi khi bay ra ngoài kiếm ăn là làm cho một dải suốt năm trăm dặm quanh đây bóng người thưa vắng.
    Có điều đàn dơi này dường như e sợ ánh mặt trời, vì vậy chỉ hoạt động về đêm, ban ngày chúng đậu nghỉ trong Vạn Bức Cổ Quật, thành ra đêm qua người của Thanh Vân Môn mới tình cờ đụng phải, chứ nếu lên núi vào ban ngày, chắc đã không gặp chuyện gì.
    Nghe đến đây, Tăng Thư Thư cau mày, hỏi Pháp Tướng: "Pháp Tướng sư huynh, những giống súc sinh ấy đã ở trong Vạn Bức Cổ Quật, thì chúng ta làm sao vào thám xét được?"
    Pháp Tướng trù trừ một lát rồi nói: "Theo như sự quan sát của tiểu tăng mấy ngày hôm nay, đám súc sinh ấy ban ngày chỉ treo ngược trên đỉnh vòm Cổ Quật, không hề động tịnh, có khi chúng ta vẫn vào được chưa biết chừng."
    Tăng Thư Thư im lặng, Trương Tiểu Phàm vọt miệng: "Vậy tức là Pháp Tướng sư huynh cũng không chắc chắn, có thể cái giống tội nợ ấy trông thấy chúng ta vào sẽ ồ cả lại, lúc ấy phải làm thế nào mới được?"
    Pháp Tướng nhìn hắn, trong mắt tựa hồ loé qua một tia sáng, nhưng thần thái vẫn ôn hoà, nói: "Đúng như vậy. Tiểu tăng kỳ thực không chắc chắn hoàn toàn, nhưng thọ mệnh sư môn, vẫn phải đi làm chứ, đằng nào cũng nên thử xem, cùng lắm thì chúng ta rút lui. Hôm nay ta, Pháp Thiện sư đệ và hai thí chủ của Phần Hương Cốc vốn là muốn vào thám thính một phen, chẳng ngờ gặp mấy vị, vậy cũng tốt, người nhiều cũng dễ tiếp ứng hơn!"
    "Hừ," lại là Lý Tuân ở bên lạnh lùng thốt tiếng, bốn người của Thanh Vân Môn cùng nhìn sang phía y, Lý Tuân không chút e dè, nhưng khi chạm phải ánh mắt Lục Tuyết Kỳ đưa lại, thần tình y hơi biến đổi đôi chút.
    Tề Hạo chẳng thèm đếm xỉa, ngoảnh đầu nói với Pháp Tướng: "Còn một chuyện nữa, muốn thỉnh giáo Pháp Tướng sư huynh."
    Pháp Tướng đáp: "Tề sư huynh xin cứ nói!"
    Tề Hạo hỏi: "Ba tháng trước đây, đệ tử chi chính của Thanh Vân Môn là Tiêu Dật Tài sư huynh đã đến đây, chẳng hay các vị có biết hiện nay huynh ấy ở đâu không?"
    Pháp Tướng lắc đầu, đáp: "Chúng ta và hai vị bên Phần Hương Cốc cùng đến một lượt, chưa hề gặp Tiêu sư huynh."
    Tề Hạo chau mày, trầm ngâm không nói.
    

- o O o -

    Hôm sau, ánh triêu dương vừa hé, tám người đã lên đến Không Tang Sơn, chỉ thấy cảnh tượng hoang vu, sa thạch đầy mặt đất, ngọn núi lớn là vậy, mà đến tiếng chim hót bình thường cũng chẳng nghe thấy, nếu không phải sớm đã trở thành món điểm tâm của đàn dơi hung tợn kia, thì chắc cũng di cư khỏi đỉnh núi này từ lâu rồi.
    Bọn Pháp Tướng đến đây đã được một vài ngày, nên đã tìm thấy vị trí của Vạn Bức Cổ Quật. Mọi người theo nhau đi, dè dặt thận trọng, cuối cùng cũng đến cửa hang.
    Nơi đây là một hang động cực lớn, nằm lưng chừng núi, mặt quay về hướng bắc, lưng ở phía nam Không Tang Sơn, hơi dốc xéo xuống dưới, chỉ ở nơi cửa hang mới có nhiều ánh sáng, nhìn sâu vào một đoạn thấy đen kịt. Còn cách cửa hang chừng năm sáu trượng, mọi người đã cảm thấy từng đợt từng đợt âm phong từ phía trong lùa ra, thốc qua mặt, lạnh thấu xương. Cùng lúc loáng thoáng vẳng đến tiếng xào xạc, trầm trầm, như tiếng quỷ khốc, làm đầu óc người ta rối loạn.
    Tề Hạo nhìn kỹ hang động, rồi ngoảnh đầu lại gượng cười: "Đã đến rồi, chúng ta vào thôi!"
    Mọi người im lìm, Pháp Tướng gật đầu: "Được, có điều bên trong nguy hiểm khó lường, các vị nên chuẩn bị sẵn tiên khí, đề phòng bất trắc."
    Việc liên quan đến sự sống chết, ai nấy đều không dám chậm trễ, cùng rút pháp bảo ra cầm nơi tay. Thấy Trương Tiểu Phàm lấy ra một que cời lò đen đủi, bọn Lý Tuân, Yến Hồng và hai nhà sư của Thiên Âm Tự đều đờ người vì kinh ngạc. Trương Tiểu Phàm hơi đỏ mặt, lúng ta lúng túng, vừa may lúc ấy, Lục Tuyết Kỳ lạnh lẽo cất tiếng nói dưới ánh lam quang của Thiên Gia: "Đi nào!". Nói đoạn hướng về phía hang động đen ngòm, mọi người vội vàng theo sau, Trương Tiểu Phàm mới được giải vây.
    Sắp tới cửa hang, luồng âm phong càng lúc càng lạnh giá, Pháp Tướng không biết là vô tình hay hữu ý, khẽ tựa vào Trương Tiểu Phàm. Trương Tiểu Phàm cảm thấy, mỉm cười nhìn y, Pháp Tướng mỉm cười đáp lại, rồi thì thầm bảo: "Trương sư đệ, trước mặt toàn những gian hiểm, đệ hãy theo sát sau lưng ta."
    Trương Tiểu Phàm ngây sững, nhưng thấy Pháp Tướng đã bước vào vùng bóng tối, không kịp nghĩ ngợi nhiều nữa, những người khác cũng đã vào cả rồi, liền vội vàng bám theo.
    Mới đi vào được mấy bước, Trương Tiểu Phàm đã cảm thấy dưới chân mềm nhũn, cả người lún xuống. Hắn thất kinh, nhưng cũng may chỉ lún đến mắt cá chân là dừng lại. Lúc này mọi người đã hoàn toàn chìm trong vùng hắc ám, ai nấy vung pháp bảo tiên khí, ráng hồng và hào quang vụt bừng lên, Trương Tiểu Phàm nhìn xuống, tức thì nhăn mặt, hoá ra chân đang dẫm lên lớp phân dơi dày đặc, bình thường đã thối, nay bị chân sục vào càng thối tha khó ngửi hơn. Hắn ngước mắt nhìn lên, thấy mọi người cũng đều tỏ thái độ như vậy, nhất là Lục Tuyết Kỳ và Yến Hồng bên Phần Hương Cốc, hai nàng cau mày, mặt mũi trắng nhợt.
    Trương Tiểu Phàm lúc lắc đầu, miễn cưỡng trấn định tâm trí. Mọi người quen với hoàn cảnh rồi, lại theo nhau đi sâu vào trong, lúc ấy, tiếng xào xạc như ma quỷ rì rầm cũng vang to hơn, phảng phất như từ nơi xa, lại như sát ngay bên cạnh, trước sau trái phải, chỗ nào cũng có.
    Cứ thế đi thêm được ba, bốn trượng, Tề Hạo đi đầu bỗng kêu khẽ: "Chậm thôi!"
    Mọi người lập tức dừng cả lại, chỉ thấy Tề Hạo chầm chậm giơ Hàn Băng tiên kiếm lên, hào quang dần dần rực sáng, soi rõ một khoảng rộng phía trước, tức thời ai nấy nín thở.
    Đây là một hang động to lớn, đỉnh vòm cách mặt nền rất xa, dưới làn bạch quang chiếu rọi từ Hàn Băng tiên kiếm, ai nấy đều nhìn thấy trên cao, chi chít dơi đen lủng lẳng treo ngược, hầu như không lộ ra một phiến nham thạch nào. Thanh âm xào xạc chính là xuất phát từ sự va cọ và tiếng kêu rì rầm của đám súc sinh đó.
    Thấy vùng hắc ám tự nhiên bị soi sáng, đàn dơi hình như cảm thấy bất an, từng con một bắt đầu cựa quậy, nhưng không bay lên, mà cào cạo móng vuốt trên nền nham thạch để di chuyển về phía tối tăm hơn, có con còn cắm vuốt vào mình đồng loại. Những cảnh đó trong khoảng hôn ám càng lúc càng tỏ ra khủng khiếp nanh ác, khiến mọi người hãi hùng.
    Ai nấy không dám thở mạnh, ngừng lại một chốc, họ phát giác ra, giữa không gian đen kịt, ánh sáng loé lên trông đặc biệt chói mắt, nhưng đàn dơi tựa hồ không có động tịnh, cũng không tấn công. Nhận biết điều này, mọi người ít nhiều đều thở phào, Pháp Tướng khe khẽ bảo: "Cũng may tiểu tăng phán đoán không sai, các vị, chúng ta tiếp tục đi nào."
    Mọi người quay đầu, lại đi tiếp vào sâu trong cổ quật, nơi bóng tối càng thêm âm thầm. Theo bước chân họ, phân dơi càng lúc càng dày. Dưới ánh sáng bạch quang từ Hàn Băng tiên kiếm, trông đàn dơi trên đỉnh hang như vô cùng vô tận, mỗi lúc một nhiều, răng nhọn nanh sắc, cứ kêu rì rầm gần sát ngay bên. Nếu không phải là tám người bọn họ thân hoài chính đạo tiên pháp, tâm trí kiên cường bình tĩnh, mà là người thường, thì có khi đã sợ đến phát điên rồi.
    Cứ đi như thế chẳng biết bao lâu, Trương Tiểu Phàm ở giữa đoàn, Pháp Tướng thuỷ chung luôn đi trước hắn. Nhìn hoà thượng trẻ tuổi khoác tấm tăng bào nguyệt bạch đã dính chút lem nhem, Trương Tiểu Phàm bỗng nhiên nhớ tới Phổ Trí.
    Con người trong hồi ức sâu thẳm đó, có phải đến từ cùng một nơi với vị hoà thượng này không?
    Phía trước đột nhiên vẳng lại tiếng kêu khẽ của Tề Hạo: "Ôi!"
    Trương Tiểu Phàm còn chưa kịp tĩnh trí, đã thấy dưới chân có sự khác lạ, hình như vừa dẫm lên một vùng đất cứng.
    Alex chú
    (*) Cổ Quật: 古窟 Quật có nghĩa là cái hang. Vạn Bức Cổ Quật là cái hang cổ có nhiều dơi.

Xem Tiếp Chương 35Xem Tiếp Chương 258 (Kết Thúc)

Tru Tiên
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Xem Tập 5
  » Xem Tập 6
  » Xem Tập 7
  » Xem Tập 8
  » Xem Tập 9
  » Xem Tập 10
  » Xem Tập 11
  » Xem Tập 12
  » Xem Tập 13
  » Xem Tập 14
  » Xem Tập 15
  » Xem Tập 16
  » Xem Tập 17
  » Xem Tập 18
  » Xem Tập 19
  » Xem Tập 20
  » Xem Tập 21
  » Xem Tập 22
  » Xem Tập 23
  » Xem Tập 24
  » Xem Tập 25
  » Xem Tập 26
  » Xem Tập 27
  » Xem Tập 28
  » Xem Tập 29
  » Xem Tập 30
  » Xem Tập 31
  » Xem Tập 32
  » Xem Tập 33
  » Đang Xem Tập 34
  » Xem Tiếp Tập 35
  » Xem Tiếp Tập 36
  » Xem Tiếp Tập 37
  » Xem Tiếp Tập 38
  » Xem Tiếp Tập 39
  » Xem Tiếp Tập 40
  » Xem Tiếp Tập 41
  » Xem Tiếp Tập 42
  » Xem Tiếp Tập 43
  » Xem Tiếp Tập 44
  » Xem Tiếp Tập 45
  » Xem Tiếp Tập 46
  » Xem Tiếp Tập 47
  » Xem Tiếp Tập 48
  » Xem Tiếp Tập 49
  » Xem Tiếp Tập 50
  » Xem Tiếp Tập 51
  » Xem Tiếp Tập 52
  » Xem Tiếp Tập 53
  » Xem Tiếp Tập 54
  » Xem Tiếp Tập 55
  » Xem Tiếp Tập 56
  » Xem Tiếp Tập 57
  » Xem Tiếp Tập 58
  » Xem Tiếp Tập 59
  » Xem Tiếp Tập 60
  » Xem Tiếp Tập 61
  » Xem Tiếp Tập 62
  » Xem Tiếp Tập 63
  » Xem Tiếp Tập 64
  » Xem Tiếp Tập 65
  » Xem Tiếp Tập 66
  » Xem Tiếp Tập 67
  » Xem Tiếp Tập 68
  » Xem Tiếp Tập 69
  » Xem Tiếp Tập 70
  » Xem Tiếp Tập 71
  » Xem Tiếp Tập 72
  » Xem Tiếp Tập 73
  » Xem Tiếp Tập 74
  » Xem Tiếp Tập 75
  » Xem Tiếp Tập 76
  » Xem Tiếp Tập 77
  » Xem Tiếp Tập 78
  » Xem Tiếp Tập 79
  » Xem Tiếp Tập 80
  » Xem Tiếp Tập 81
  » Xem Tiếp Tập 82
  » Xem Tiếp Tập 83
  » Xem Tiếp Tập 84
  » Xem Tiếp Tập 85
  » Xem Tiếp Tập 86
  » Xem Tiếp Tập 87
  » Xem Tiếp Tập 88
  » Xem Tiếp Tập 89
  » Xem Tiếp Tập 90
  » Xem Tiếp Tập 91
  » Xem Tiếp Tập 92
  » Xem Tiếp Tập 93
  » Xem Tiếp Tập 94
  » Xem Tiếp Tập 95
  » Xem Tiếp Tập 96
  » Xem Tiếp Tập 97
  » Xem Tiếp Tập 98
  » Xem Tiếp Tập 99
  » Xem Tiếp Tập 100
  » Xem Tiếp Tập 101
  » Xem Tiếp Tập 102
  » Xem Tiếp Tập 103
  » Xem Tiếp Tập 104
  » Xem Tiếp Tập 105
  » Xem Tiếp Tập 106
  » Xem Tiếp Tập 107
  » Xem Tiếp Tập 108
  » Xem Tiếp Tập 109
  » Xem Tiếp Tập 110
  » Xem Tiếp Tập 111
  » Xem Tiếp Tập 112
  » Xem Tiếp Tập 113
  » Xem Tiếp Tập 114
  » Xem Tiếp Tập 115
  » Xem Tiếp Tập 116
  » Xem Tiếp Tập 117
  » Xem Tiếp Tập 118
  » Xem Tiếp Tập 119
  » Xem Tiếp Tập 120
  » Xem Tiếp Tập 121
  » Xem Tiếp Tập 122
  » Xem Tiếp Tập 123
  » Xem Tiếp Tập 124
  » Xem Tiếp Tập 125
  » Xem Tiếp Tập 126
  » Xem Tiếp Tập 127
  » Xem Tiếp Tập 128
  » Xem Tiếp Tập 129
  » Xem Tiếp Tập 130
  » Xem Tiếp Tập 131
  » Xem Tiếp Tập 132
  » Xem Tiếp Tập 133
  » Xem Tiếp Tập 134
  » Xem Tiếp Tập 135
  » Xem Tiếp Tập 136
  » Xem Tiếp Tập 137
  » Xem Tiếp Tập 138
  » Xem Tiếp Tập 139
  » Xem Tiếp Tập 140
  » Xem Tiếp Tập 141
  » Xem Tiếp Tập 142
  » Xem Tiếp Tập 143
  » Xem Tiếp Tập 144
  » Xem Tiếp Tập 145
  » Xem Tiếp Tập 146
  » Xem Tiếp Tập 147
  » Xem Tiếp Tập 148
  » Xem Tiếp Tập 149
  » Xem Tiếp Tập 150
  » Xem Tiếp Tập 151
  » Xem Tiếp Tập 152
  » Xem Tiếp Tập 153
  » Xem Tiếp Tập 154
  » Xem Tiếp Tập 155
  » Xem Tiếp Tập 156
  » Xem Tiếp Tập 157
  » Xem Tiếp Tập 158
  » Xem Tiếp Tập 159
  » Xem Tiếp Tập 160
  » Xem Tiếp Tập 161
  » Xem Tiếp Tập 162
  » Xem Tiếp Tập 163
  » Xem Tiếp Tập 164
  » Xem Tiếp Tập 165
  » Xem Tiếp Tập 166
  » Xem Tiếp Tập 167
  » Xem Tiếp Tập 168
  » Xem Tiếp Tập 169
  » Xem Tiếp Tập 170
  » Xem Tiếp Tập 171
  » Xem Tiếp Tập 172
  » Xem Tiếp Tập 173
  » Xem Tiếp Tập 174
  » Xem Tiếp Tập 175
  » Xem Tiếp Tập 176
  » Xem Tiếp Tập 177
  » Xem Tiếp Tập 178
  » Xem Tiếp Tập 179
  » Xem Tiếp Tập 180
  » Xem Tiếp Tập 181
  » Xem Tiếp Tập 182
  » Xem Tiếp Tập 183
  » Xem Tiếp Tập 184
  » Xem Tiếp Tập 185
  » Xem Tiếp Tập 186
  » Xem Tiếp Tập 187
  » Xem Tiếp Tập 188
  » Xem Tiếp Tập 189
  » Xem Tiếp Tập 190
  » Xem Tiếp Tập 191
  » Xem Tiếp Tập 192
  » Xem Tiếp Tập 193
  » Xem Tiếp Tập 194
  » Xem Tiếp Tập 195
  » Xem Tiếp Tập 196
  » Xem Tiếp Tập 197
  » Xem Tiếp Tập 198
  » Xem Tiếp Tập 199
  » Xem Tiếp Tập 200
  » Xem Tiếp Tập 201
  » Xem Tiếp Tập 202
  » Xem Tiếp Tập 203
  » Xem Tiếp Tập 204
  » Xem Tiếp Tập 205
  » Xem Tiếp Tập 206
  » Xem Tiếp Tập 207
  » Xem Tiếp Tập 208
  » Xem Tiếp Tập 209
  » Xem Tiếp Tập 210
  » Xem Tiếp Tập 211
  » Xem Tiếp Tập 212
  » Xem Tiếp Tập 213
  » Xem Tiếp Tập 214
  » Xem Tiếp Tập 215
  » Xem Tiếp Tập 216
  » Xem Tiếp Tập 217
  » Xem Tiếp Tập 218
  » Xem Tiếp Tập 219
  » Xem Tiếp Tập 220
  » Xem Tiếp Tập 221
  » Xem Tiếp Tập 222
  » Xem Tiếp Tập 223
  » Xem Tiếp Tập 224
  » Xem Tiếp Tập 225
  » Xem Tiếp Tập 226
  » Xem Tiếp Tập 227
  » Xem Tiếp Tập 228
  » Xem Tiếp Tập 229
  » Xem Tiếp Tập 230
  » Xem Tiếp Tập 231
  » Xem Tiếp Tập 232
  » Xem Tiếp Tập 233
  » Xem Tiếp Tập 234
  » Xem Tiếp Tập 235
  » Xem Tiếp Tập 236
  » Xem Tiếp Tập 237
  » Xem Tiếp Tập 238
  » Xem Tiếp Tập 239
  » Xem Tiếp Tập 240
  » Xem Tiếp Tập 241
  » Xem Tiếp Tập 242
  » Xem Tiếp Tập 243
  » Xem Tiếp Tập 244
  » Xem Tiếp Tập 245
  » Xem Tiếp Tập 246
  » Xem Tiếp Tập 247
  » Xem Tiếp Tập 248
  » Xem Tiếp Tập 249
  » Xem Tiếp Tập 250
  » Xem Tiếp Tập 251
  » Xem Tiếp Tập 252
  » Xem Tiếp Tập 253
  » Xem Tiếp Tập 254
  » Xem Tiếp Tập 255
  » Xem Tiếp Tập 256
  » Xem Tiếp Tập 257
  » Xem Tiếp Tập 258
 
Những Truyện Kiếm Hiệp Khác