VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Kiếm Hiệp » Hận Thù Quyết Tử
Font Size: Tác Giả: Phi Lộ
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
Người xinh mắc tội, tráng sĩ không dứt tình Gái đẹp khơi mào, anh hùng quyết bền dạ

    Địch Long Tuấn thấy thiếu nữ dám tự tiện vào sảnh đường hỏi chuyện Liễu Tinh Đởm thì thốt nhiên cả giận quát gọi Ân Bình là người đạo sĩ đầu ghẻ lở vào.
    Thiếu nữ lúc ấy thấy sắc mặt Địch Long Tuấn nghiêm nghị và tiếng gọi vang như sấm, bỗng nhiên nàng sợ hãi mặt mày nhợt nhạt, hai mắt đăm đăm nhìn Liễu Tinh Đởm hình như sắp bị đại họa đến nơi không người cứu hộ.
    Phút chốc đã thấy Ân Bình vào đứng trước mặt Địch Long Tuấn, chắp tay nói :
    - Bẩm sư phụ, cho đòi đệ tử dạy việc gì?
    Địch Long Tuấn liền chỉ thiếu nữ quát bảo :
    - Con hẵng kéo cổ nó ra ngoài kia chém lấy đầu đem vào đây lập tức!
    Liễu Tinh Đởm thấy thế không còn hồn vía, vội quỳ trước mặt Địch Long Tuấn hỏi :
    - Bẩm xin sư phụ bớt giận, cho con biết người con gái ấy là ai?
    Địch Long Tuấn nói :
    - Con không cần hỏi ta nữa, tất đã nhận được nó?
    Liễu Tinh Đởm đáp :
    - Bẩm con đã hơi nhận được nhưng nay hình như nàng đã thay hình đổi dạng?
    Địch Long Tuấn gạn hỏi :
    - Con nhận được nó ở đâu?
    Liễu Tinh Đởm đã giác ngộ nói :
    - Con gặp ở nhà Ngô Tiểu Ất, đã đấu kiếm với nàng, sau con bị mẹ Ngô Tiểu Ất ném một mũi Mai Hoa trâm vào cánh tay, nên bị nàng cướp khăn gói và thanh kiếm đi. Nhưng có một điều lạ khi ấy nàng là chàng thiếu niên giả danh là Phương Quang Diệm, mà nay lại biến ra cô ngọc chất giai nhân.
    Địch Long Tuấn gật đầu nói :
    - Con tinh mắt lắm, nó chính là con gái Phương Kế Võ tên gọi là Phương Thuyền Cô, còn Phương Quang Diệm là anh nó, nó cũng mới đến đây theo ta học võ nghệ, nhân ta đã lập sẵn khuôn phép từ trước trong sảnh phòng này là chỗ bàn việc cơ mật, bất cứ trong bọn môn đồ ta chưa cho phép gọi thì không được tự nhiên vào đây.
    Liễu Tinh Đởm lại khấu đầu nói :
    - Quả là Phương thế muội đắc tội thực, cúi xin sư phụ nghĩ tình cha nàng mà tha thứ cho lần này, nếu bận sau còn mạo phạm thì con không dám xin hộ.
    Địch Long Tuấn cả giận nói :
    - Có lẽ nào luật pháp của ta lại như trò chơi để con xin được?
    Dứt lời lại sai Ấn Bình lôi Phương Thuyền Cô ra chém đầu thị chúng.
    Liễu Tinh Đởm lần này không còn nghĩ gì đến sự trai gái hiềm tị, chàng liền sấn đến ôm Phương Thuyền Cô kéo giật trở lại làm hai người đều ngã lăn xuống đất.
    Liễu Tinh Đởm nước mắt chạy quanh nói :
    - Thưa sư phụ, lần này con đến đây được gặp sư tổ tiến cử con theo sư phụ học tập cũng là nhờ ơn Phương Kế Võ chỉ bảo trước, dẫu con tan thân nát thịt cũng chưa đền được ơn trong muôn một. Nếu nay sư phụ không dung tình thì xin chém cả con lẫn nàng cùng chết luôn thể, dầu xuống suối vàng linh hồn con cũng quyết làm con ma để theo đuổi kẻ thù là Không Nham hòa thượng.
    Liễu Tinh Đởm nói rồi nước mắt nhỏ thánh thót vào gò má Phương Thuyền Cô, làm nàng cùng mở mắt nhìn chàng rồi tuôn theo hai giòn g lệ cảm lai láng.
    Địch Long Tuấn thốt nhiên cả giận quát :
    - Ủa, đây là chỗ nào mà các ngươi dám bày trò vô lễ ra đây?
    Liễu Tinh Đởm ngậm ngùi nói :
    - Thưa sư phụ, con không dám vô lễ, chỉ vì cảm kích mối đại ân của sư tổ cùng sư phụ với Phương Kế Võ quá nên phải liều mình xin sư phụ ra ơn tha cho chúng con một lối sinh lộ thì ơn ấy con muôn đời ghi nhớ.
    Lúc ấy Ấn Bình đứng cạnh đấy thấy thế cũng phải chau mày rơi lệ, nhưng vì luật pháp của sư phụ rất nghiêm khắc, không thể nào khuyên giải xin bỏ được, cầm chắc chỉ trong giây phút nữa đầu hai người sẽ rụng rơi xuống đất mà thôi.
    May đâu Địch Long Tuấn khẽ thở dài một cái rồi gật đầu nói :
    - Ta khen thay cho Liễu Tinh Đởm là trang anh hùng nhiệt huyết chịu bỏ mình để cứu người. Thôi ta cũng vì tình Liễu Tinh Đởm mà tha cho nó lần này, nếu lần sau còn phạm luật thì đừng trách ta.
    Liễu Tinh Đởm với Phương Thuyền Cô đều ngồi dậy khấu đầu lạy tạ ơn sư phụ, khi ngẩng lên thì đã thấy Địch Long Tuấn quay vào trong sảnh đường.
    Ấn Bình cũng vội đi ra ngay.
    Phương Thuyền Cô vái Liễu Tinh Đởm mấy cái để tạ ơn cứu mạng, chàng cũng vội đáp rồi hai người cùng nhau đến phòng Liễu Thuấn Anh để hỏi thăm.
    Liễu Thuấn Anh vội mời hai người ngồi rồi kinh ngạc hỏi Phương Thuyền Cô :
    - Lạ, chị với anh tôi vì sao lại khóc đến sưng cả mắt thế?
    Liễu Tinh Đởm thuật lại chuyện vừa rồi cho Liễu Thuấn Anh nghe còn sự cha bị hại thì giấu hẳn không dám nói đến.
    Liễu Thuấn Anh đăm đăm nhìn hai người một lúc rồi cười nhạo :
    - Hay cho anh chị đã vội lễ tơ hồng trước để đợi ngày uống rượu hợp cẩn.
    Phương Thuyền Cô thốt nhiên mặt đỏ ửng lên, ghé vào tai Liễu Thuấn Anh nói thầm :
    - Chị chớ cậy nói trêu ghẹo người vội, vì anh tôi cũng sắp cưới chị về làm vợ đó.
    Nghe câu trả lời, mặt Liễu Thuấn Anh đỏ bừng lên như đóa hoa hồng.
    Liễu Tinh Đởm thấy cô em điềm nhiên vui vẻ không biết gì đến mối thù thương tâm của cha, chàng lại thêm đau đớn không thể nói nên lời.
    Liễu Thuấn Anh lại nói với Phương Thuyền Cô :
    - Đã bảo với chị là muốn thăm anh tôi thì hãy chờ lát nữa, vì mệnh lệnh của thầy rất nghiêm, cấm không cho ai vào trong sảnh đường mà không có lệnh gọi, chị làm suýt nguy cả, thế bây giờ sao chị không nói chuyện với anh tôi cho chán đi kẻo lại vội vàng...
    Phương Thuyền Cô lại thẹn đỏ mặt nói :
    - Chị đừng cậy thế có anh mà nói quấy mãi, đợi lúc khác chị sẽ biết tay tôi.
    Nói dứt lời, Phương Thuyền Cô quay về phòng nàng ngay, anh em Liễu Tinh Đởm cố gọi lại cũng không được.
    Lúc ấy chỉ còn hai anh em trong phòng, Liễu Thuấn Anh liền hỏi thăm việc nhà và cha có được mạnh khỏe không?
    Liễu Tinh Đởm trong lòng đau xót, chàng đành ngậm sầu nuốt lệ giả nói là cha vẫn được mạnh khỏe, rất vui lòng bảo chàng đến đây theo sư phụ học tập võ nghệ thêm.
    Nàng tin lời anh nói là thực, rồi đưa anh sang một gian phòng khác sạch sẽ để nghỉ ngơi, có sẵn cả giường màn chăn nệm.
    Canh khuya, Liễu Tinh Đởm ngồi chống tay trên bàn nhìn ngọn đèn dầu lờ mờ như hạt đậu xanh, chàng sực nghĩ đến thù nhà thì bất giác châu lệ ràn rụa, sau mệt mỏi quá mặc cả quần áo ngoài nằm cả xuống giường thiêm thiếp đi lúc nào không biết, chợt đâu thấy người lay mình mấy cái thật mạnh, chàng mở bừng con mắt mơ màng thấy nàng Phương Thuyền Cô đứng cạnh đấy thì kinh ngạc nhảy phắt xuống giường.
    Phương Thuyền Cô vội hỏi :
    - Thưa thế huynh, cha tiểu muội mới đến chơi, xin mời thế huynh sang chơi bên phòng muội ngay.
    Liễu Tinh Đởm sẽ gật đầu đi theo Phương Thuyền Cô sang gian phòng ấy, vừa bước vào khỏi cửa chàng liền gọi :
    - Lão bá đâu hiền muội?
    Bỗng đâu có trận gió lọt vào trong phòng thổi tắt ngọn đèn làm tối om không còn trông ra bóng người, tiếp luôn tiếng đóng cửa sập lại, hình như Phương Thuyền Cô đang cài then.
    Liễu Tinh Đởm giật nẩy mình thấy khác ý, chàng giơ hai tay quờ quạng thì thấy cánh cửa bằng sắt đã đóng chặt.
    Liễu Tinh Đởm còn đang hồi hộp bỗng nghe Phương Thuyền Cô ở sau lưng khẽ nói :
    - Liễu thế huynh, tiểu muội mang ân thế huynh cứu mạng vừa rồi, không biết lấy gì báo đáp, nên đành đánh lừa để mời thế huynh đến đây, vậy xin thế huynh chớ hiềm phận hèn mọn mà cùng nhau giải kết mối duyên trăm năm về trước.
    Kinh ngạc, Liễu Tinh Đởm không ngờ Phương Thuyền Cô lại phóng đãng đến thế, chàng quay lại định xô nàng ra thì không trông thấy người, liền cả giận nói :
    - Đồ phóng đãng, ta không ngờ hiền muội lại có tâm địa xấu xa như thế?
    Chợt nghe thấy tiếng đá lửa bật xòe ra, châm ngọn đèn lại sáng tỏ hơn trước, thấy Phương Thuyền Cô phấn điểm son tô lại càng tôn vẻ lộng lẫy.
    Nàng làm ra bộ rất lẳng lơ nói :
    - Thế huynh sao lại nói những lời quá đáng, nhưng canh khuya sao thế huynh lẻn vào phòng tiểu muội định làm gì? Nếu không nghe lời, tiểu muội sẽ đem việc này thưa với sư phụ thì thế huynh liệu sao?
    Liễu Tinh Đởm càng thêm tức bực viện lẽ :
    - Đó là hiền muội đánh lừa ta vào đây, khi gặp sư phụ thì đứng có chối, ta sẽ phân biệt tỏ tường.
    Phương Thuyền Cô cố kiếm lời ôn tồn :
    - Thế huynh cự tuyệt tiểu muội có lẽ hiềm vì thái độ lẳng lơ và ăn nói trăng hoa của tiểu muội không phải là trang khuê tú dã có tư tình với ai? Nếu thế thì oan ức lắm, vì tiểu muội năm nay đã mười tám tuổi, chưa làm việc tang bộc xấu xa bao giờ, nay không hiểu sao tiểu muội mới thoạt trông thấy thế huynh mà đã sinh lòng yêu mến không sao tả được ra lời, huống chi thế huynh với tiểu muội xảy ra sự hiềm nghi lúc ban ngày, ý tất cũng có duyên phận chăng đấy? Nên trái tim nóng hổi của tiểu muội đã buộc chặt vào trong ngực huynh rồi, thế huynh không đoái thương thì tiểu muội quyết liều ngọc nát vàng tan ngay đây trước mặt thế huynh. Thôi, xin thế huynh hãy cứu vớt người đang bị chìm đắm trong bể tình thăm thẳm muôn trùng.
    Há phải cỏ cây, Liễu Tinh Đởm không đành lòng bèn kiếm lời khuyên nhủ :
    - Hiền muội chớ nên cho ta những lời chán ngán ấy nữa, chẳng ra gì tấm thân hiền muội cũng quý trọng muôn vàn, mà nỡ làm chuyện bướm ong nhơ nhuốc thế ư? Huống chi ta chịu làm điều trái ngược lương tâm ấy thì mặt mũi nào thấy Phương lão bá là cha hiền muội và cha ta ở suối vàng? Thôi thì hiền muội làm ơn mở cửa cho ta ra kẻo khi sư phụ trông thấy thì chết cả với nhau, vả lại ô uế cả thanh danh hai nhà Phương, Liễu chúng ta đi.
    Như gió thoảng qua, Phương Thuyền Cô không chịu nghe lời lại cố buộc tội :
    - Thế huynh thật là người không biết lẽ phải mà cự tuyệt lòng tốt của tiểu muội, đừng tưởng từ chối hoài thì người ta phải mở cửa cho ra đâu, việc này xảy ra bởi tại ai dám công nhiên ôm người ta trước mặt sư phụ để gây nên mối tình ái lúc ấy? Thôi, biết điều thì thuận đi.
    Liễu Tinh Đởm lại nổi giận nói :
    - Ta không ngờ hiền muội là một cô gái thông minh mà lại hồ đồ đến thế, nếu ta biết hiền muội mặt dày quá đỗi thì dẫu chết ngay ta cũng không thèm xin xỏ với sư phụ cho.
    Chưa dứt lời Phương Thuyền Cô liền phóng cặp thu ba rất tình tứ, rồi bước gần đến tủm tỉm cười giơ cánh tay ngọc trắng muốt lên khoác vai Liễu Tinh Đởm.
    Chàng thốt nhiên thẹn đỏ mặt rồi dùng hết sức đẩy nàng ra rồi liền trợn mắt mắng :
    - Hay cho phường dâm ô không biết liêm sỉ!
    Dựng ngược đôi mày ngài, Phương Thuyền Cô cũng giận dữ mắng lại :
    - Ngươi dám nói vô lễ trước mặt ta, ta bắt ngươi phải cúi đầu quỳ gối ngay tức khắc.
    Dứt lời Phương Thuyền Cô liền nhảy sấn vào dùng chiêu “Nguyệt Lý Tân Hình” co tay trái lại phóng tay phải lên hàm Liễu Tinh Đởm.
    Chàng thấy thế cả giận cũng dùng chiêu “Vân Trủy Ưng Trảo” giơ hai tay lên định bắt lấy tay nàng.
    Phương Thuyền Cô gạt tay phải lại nhanh như cắt rồi xoay người phóng tay trái xỉa vào ngực tức là chiêu “Hồi Đầu Hổ Vi”.
    Liễu Tinh Đởm thấy nàng dùng thế võ lợi hại, cũng giở luôn chiêu “Nhị Long Tranh Châu” phá chiêu ấy.
    Phương Thuyền Cô lại trở ra chiêu “Linh Sư Khai Khẩu” đưa dồn hai tay rồi co chân phải lên đá.
    Liễu Tinh Đởm cũng trấn tĩnh như thường, liền dùng chiêu “Hầu Tử Thâu Đào” đưa ngang chân trái giở miếng đá, rồi đưa chân phải xỉa vào mặt, tay phải móc dưới bụng, may sao Phương Thuyền Cô cũng phá ngay được.
    Một cặp trai gái dạo quyền hỗn đấu trong gian phòng rất kịch liệt, hai bên đều trổ hết bản lãnh bình sinh ra để thủ thắng.
    Dưới ánh đèn sáng coi uyển chuyển như đôi uyên ương bơi trên mặt nước, như cặp bướm bay liệng trên cành hoa, qua lại tới lui phút chốc đã ngoài trăm hiệp mà chưa biết ai hơn ai kém.
    Liễu Tinh Đởm thấy thế không thể hạ được nàng ngay chàng liền dụng mưu đánh chiêu “Chổm Hổ Thần Yêu” quay người chạy đi mấy bước.
    Phương Thuyền Cô ngỡ chàng thất bại liền dùng chiêu “Bảo Áp Xuyên Liên” nhảy xổ theo.
    Liễu Tinh Đởm thừa cơ quay trở lại ra chiêu “Bạch Viên Cầm Thỉ” định vồ lấy nàng giơ bổng lên quật xuống coi thể dữ dội tưởng chừng nàng không thể nào tránh kịp được.
    Bỗng thấy một vật sáng loáng từ trên nóc phòng bay vụt xuống trúng vào cánh tay Liễu Tinh Đởm rồi rơi xuống đất, làm cánh tay Liễu Tinh Đởm tê buốt cả, chỉ đứng đờ ra không cựa quậy nói năng được.
    Liễu Tinh Đởm vội nhìn xuống xem thì ra đó là một quả kim tiên không đầu nhọn.
    Phương Thuyền Cô biết có người giúp nàng vừa ném phi tiêu vừa điểm huyệt Liễu Tinh Đởm, nàng liền với ngay sợi xích to bằng cổ tay quấn chặt lấy mình và hai cánh tay chàng mấy vòng rồi khóa lại, sau bế xốc người chàng đặt nằm ngay trên giường, nàng thương tình điểm hộ chỗ mạch lại cho chàng cựa quậy được.
    Liễu Tinh Đởm khí ức nổi lên đầy ngực chàng cố vùng vẫy hết sức cũng không thể dứt xích ra được mới mệt mỏi phờ người.
    Phương Thuyền Cô ngồi cạnh đấy lấy làm thích chí cười khúc khích nói :
    - Nào thử xem thế huynh còn tài giỏi nữa hay thôi? Nếu cứ nghe lời tiểu muội thì đâu đến nỗi này? Vậy thế huynh hãy cứ bằng lòng đi rồi tiểu muội sẽ cởi trói cho kẻo tội nghiệp.
    Phương Thuyền Cô vừa nói vừa đưa bàn tay ngọc vuốt ve mặt Liễu Tinh Đởm.
    Chịu quyền thế đè nén dưới tay bạn quần thoa, Liễu Tinh Đởm ngửi thấy mùi lan xạ thơm ngào ngạt, nếu phường lãng tử dâm ô thì mấy chẳng hồi tâm chuyển ý, nhưng chàng thấy thế càng tức giận đùng đùng lại trợn mắt mắng :
    - Thuyền Cô, ta không ngờ ngươi làm điều nhơ nhuốc đến thế để phá hoại môn phong nhà họ Phương, ta thề cụt đầu này thì thôi chớ không khi nào nghe lời trăng hoa, nay ngươi có nhẫn tâm giết ta đi cũng cam lòng chớ đừng làm trò khả ố trước mặt ta nữa.
    Không chút hờn giận Phương Thuyền Cô lại cố làm ra bộ thân ái khuyên lơn :
    - Thế huynh chớ nhẫn tâm nói những lời, vô tình ấy, vì cứ như Phương, Liễu, hai họ nhà ta thì dù tiểu muội đã là người vợ chưa cưới của thế huynh nên có quyền yêu đương và gần gũi được, không khi nào ai dám coi khinh như gái trăng hoa.
    Nói đoạn nàng ôm đầu chàng vào lòng.
    Liễu Tinh Đởm thấy nàng quá ư phóng đãng thì càng tức giận, lần này chàng vận nội công lên cánh tay rồi gắng sức vụt mạnh một cái, tức thì những dây xích tung ra, chàng đứng phắt dậy giơ tay xông vào đánh Phương Thuyền Cô.
    Phương Thuyền Cô kinh hãi cho là chàng có sức khỏe vô cùng thì vội xua tay nói :
    - Hãy khoan đã, đó là tiểu muội muốn thử lòng thế huynh đó!
    Liễu Tinh Đởm cũng ngạc nhiên dừng tay lại hỏi :
    - Thử lòng ta nhưng định làm gì chớ?
    Phương Thuyền Cô ung dung đáp :
    - Liễu thế huynh lòng đanh dạ thép, nếu có tánh dâm tà như những phường thanh niên khác có lẽ nguy đến tánh mạng, nguyên khi thế huynh đứng trước mặt sư phụ mà dám ôm lấy tiểu muội để xin hộ, làm sư phụ nghi cho thế huynh có tình ý với tiểu muội mới bày ra tấn trò hỗn độn như thế, nên vừa rồi sư phụ cho đòi tiểu muội vào trong nội sảnh hỏi rằng: “Tinh Đởm sao lại chịu liều mạng cứu con?” Thì tiểu muội trả lời: “Chàng là thế huynh của con.” Sư phụ lại hỏi luôn: “Đã đành rằng nó xin tội cho con nhưng sao lại dám làm điều vô lễ trước mặt ta?” Câu hỏi ấy làm tiểu muội hổ thẹn quá chỉ trả lời vắn tắt là không biết.
    Liễu Tinh Đởm lại xen lời :
    - Thế rồi sư phụ hỏi gì nữa?
    Phương Thuyền Cô tiếp theo :
    - Thế rồi sư phụ lại vặn: “Không biết, con trả lời sư phụ khéo lắm, nhưng sư phụ hẳn hỏi bấy giờ con vì lẽ gì lại vào trong hậu sảnh?” Tiểu muội liền nói: “Nhân chàng có một cây Thanh Hương kiếm và đầu lâu của phụ thân chàng để ở nhà con, nên khi con thấy chàng đến thì muốn báo tin ngay cho biết đầu người và thanh kiếm báu lại cũng muốn cho chàng biết rõ mặt mũi con vừa giả trai thành thử trong hấp tấp quên mất cả mệnh lệnh nghiêm cấm của sư phụ, thực là tội đáng muôn thác”, sư phụ chỉ khẽ lắc đầu nói: “Thằng bé này nguyên là sư tổ tiến cử lại nhưng ta coi hành tung của nó thì không thể tin được. Bây giờ con cốt trong lòng chân chính đừng có hổ thẹn để đi thử xem lòng nó ra sao, nếu quả có lòng tà dâm thì con cứ chém đầu nó về đây, hay con cũng yên dưỡng nó mà che chở thì ta chém cả đôi, vì con không thể man trá được ta, ta đã có cách xét đoán”.
    Nghe lời không những là sư phụ nghi hoặc thế huynh có lòng tà dâm, cho đến tiểu muội cũng hơi nghi ngờ. Huống hồ thế huynh đã có lòng cứu tiểu muội mà gây nên hiềm nghi trai gái ôm nhau rồi, mà tiểu muội thì chưa nhất định phải lấy thế huynh, song trọn đời cũng thề không ôm cầm thuyền ai nữa, âu đành rằng thế huynh có lòng mạo hiểm cứu tiểu muội thì dầu chết ngay tiểu muội cũng nghĩ kế báo đáp mới là, khốn nỗi sư phụ đã sai khiến thì tiểu muội không dám trái ý và cũng không quản hổ thẹn để thử xem tấm lòng của thế huynh hay dở ra sao. Nay tiểu muội đã biết rõ tấm lòng của thế huynh trắng trẻo như làn tuyết sáng suốt như vầng trăng, thì cũng may cho thế huynh và hú hồn cho tiểu muội, suýt nữa đã đưa người xuống hố sâu vực thẳm xin thế huynh tha lỗi cho.
    Liễu Tinh Đởm lúc ấy mới rõ chuyện thì cười nói :
    - Sư phụ dụng ý lợi hại thực, nhưng sao hiền muội không nói cho ta biết trước lỡ ra ta cũng như phường thiếu niên hiếu sắc kia thì còn chi là tính mệnh, hiền muội quả là vô tình lắm!
    Phương Thuyền Cô cũng cười nói :
    - Có thử lửa mới biết lòng vàng thắm, như thế tiểu muội lại được rõ phẩm hạnh của người quân tử, thôi xin mời thế huynh về phòng nghỉ.
    Phương Thuyền Cô nói đoạn mở cửa phòng, Liễu Tinh Đởm ra khỏi đấy hầu như thoát một nơi quan ải mỹ nhân suýt nữa thì danh vọng của chàng bị chìm xuống tận đáy bể, mà thù cha không hòng báo phục nữa, tất để mối hận muôn đời.
    Liễu Tinh Đởm quay về phòng thấy một cái bóng đen ngồi lù lù trên giường, khi thấy chàng liền quát to lên một tiếng :
    - Nghiệt súc to gan thực, ngươi hãy coi lưỡi gươm của ta đây!

Xem Tiếp Chương 5Xem Tiếp Chương 24 (Kết Thúc)

Hận Thù Quyết Tử
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Đang Xem Tập 4
  » Xem Tiếp Tập 5
  » Xem Tiếp Tập 6
  » Xem Tiếp Tập 7
  » Xem Tiếp Tập 8
  » Xem Tiếp Tập 9
  » Xem Tiếp Tập 10
  » Xem Tiếp Tập 11
  » Xem Tiếp Tập 12
  » Xem Tiếp Tập 13
  » Xem Tiếp Tập 14
  » Xem Tiếp Tập 15
  » Xem Tiếp Tập 16
  » Xem Tiếp Tập 17
  » Xem Tiếp Tập 18
  » Xem Tiếp Tập 19
  » Xem Tiếp Tập 20
  » Xem Tiếp Tập 21
  » Xem Tiếp Tập 22
  » Xem Tiếp Tập 23
  » Xem Tiếp Tập 24
 
Những Truyện Kiếm Hiệp Khác
» Tru Tiên
» Hắc Thánh Thần Tiêu
» Võ Lâm Ngũ Bá
» Thất Tuyệt Ma Kiếm
» Ỷ Thiên đồ long ký