Bet at Vietbet
VietFun Home   VietSingle Home   C H A T   Forums   Nấu Ăn   VietFun Truyện   Thơ   Radio   Nghe Nhạc   Video
Mục Lục
Học Sinh Cười
Truyện Cổ Tích
Truyện Cười
Truyện Dài
Truyện Học Trò
Truyện Kiếm Hiệp
Truyện Ma (Kinh Dị)
Truyện Ngắn
Truyện Quỳnh Dao
Tất Cả Thi Sĩ
Tìm Kiếm
Gởi Bài
 
Truyện Dài Học Trò » Nữ Sinh
Font Size: Tác Giả: Nguyễn Nhật Ánh
Tìm Kiếm bằng Tựa Đề:
     Hùng quăn lại tiếp tục gởi thư cho Cúc Hương. Sáng sớm vừa vào lớp, thò tay vào ngăn bàn, Cúc Hương đã thấy một phong thư đặt sẵn ở đó rồi. Thư không ghi tên người gửi, chỉ đề tên người nhận nhưng chỉ nhìn thoáng qua nét chữ, Cúc Hương đã biết ngay "thủ phạm" là Hùng quăn.
     Hùng quăn đúng là kẻ si tình lì lợm. Những lá thư của nó trước đây không những không được Cúc Hương trả lời lấy một chữ, lại còn bị Xuyến thỉnh thoảng đem ra chọc quê, thế mà nó vẫn tiếp tục "theo" Cúc Hương đến cùng.
     Thực ra, Hùng quăn không phải là học sinh kém. Những năm lớp dưới, nó thuộc loại học sinh xuất sắc. Lên lớp mười một, ngay từ đầu năm học, nó học cũng rất khá. Và nó cũng chẳng hề yêu iếc gì lôi thôi. Chẳng hiểu sao hai, ba tháng trở lại đây, Hùng quăn học hành lơ là hẳn đi, lại sinh ra cái tật la cà, phá phách. Và cuối cùng, Hùng quăn quyết định chuyển mục tiêu cuộc sống từ học tập qua lãnh vực... yêu đương. "Nạn nhân" đầu tiên của nó, khổ thay, lại là Cúc Hương.
     Cúc Hương từ lâu đã chán ngấy cái trò tỏ tình của Hùng quăn nên sáng nay thấy bức thư của Hùng quăn trong ngăn bàn, nó không thèm đụng tới.
     Đến giờ ra chơi, Cúc Hương cầm lá thư bước ra sân định ném vào sọt rác. Không ngờ Xuyến và Thục nhìn thấy, hỏi:
     - Mày cầm cái gì trên tay vậy?
     Cúc Hương nhăn mặt:
     - Lại nó nữa!
     Xuyến trố mắt:
     - Nó là cái gì?
     - "Tác phẩm" của Hùng quăn.
     - Mày đem đi đâu đó?
     - Ném sọt rác.
     Xuyến chìa tay ra:
     - Nè, đừng có mà lãng phí như vậy! Nếu là "tác phẩm" của Hùng quăn thì mày đưa tao "phân tích" thử coi!
     Thục cũng hùa vô:
     - Đúng rồi đó! Mở ra xem đi!
     Sau một thoáng lưỡng lự, Cúc Hương đưa lá thư cho Xuyến.
     Xuyến lật đật xé phong bì, rút lá thư ra. Cả ba cô gái chụm đầu vô xem.
     Vừa xem, Xuyến vừa bình luận:
     - Lá thư này ướt át hơn mấy lá thư trước nhiều!
     - Cúc Hương khịt mũi:
     - Chắc nó "thuổng" trong cuốn "Những bức thư tình".
     Thình lình Thục la lên:
     - Trời ơi, nó dọa kìa!
     Xuyến và Cúc Hương trố mắt:
     - Đâu? Chỗ nào đâu?
     Thục đưa tay chỉ vào những dòng chữ cuối thư:
     - Đây nè! Nó nói là nếu Cúc Hương không hồi âm, nó sẽ đi theo Cúc Hương đến tận... chân trời góc biển.
     Cúc Hương cau mặt:
     - Đồ vô duyên!
     Xuyến ngó Cúc Hương, chọc:
     - Chắc nó định rủ mày đi hóng gió ở Vũng Tàu.
     Cúc Hương trợn mắt:
     - Mày đừng có nói bậy!
     Xuyến cười hí hí:
     - Tao nói bậy hồi nào! Đây là tao "phân tích tác phẩm". Nó bảo nó theo mày đến "góc biển", vậy không phải nó định rủ mày đi Vũng Tàu là gì!
     Cúc Hương gắt:
     - Dẹp mày đi!
     Xuyến tỉnh bơ:
     - Mày muốn dẹp thì dẹp Hùng quăn chứ sao lại dẹp tao!
     Đột nhiên, Thục lại gọi giật:
     - Tụi mày xem mấy dòng tái bút của nó nè!
     Xuyến và Cúc Hương lập tức thôi đấu khẩu, cả hai nhìn vào lá thư. Phần tái bút, Hùng quăn viết: "Tôi sẽ chờ Cúc Hương thêm một tuần nữa. Nếu sau thời hạn đó, Cúc Hương không trả lời, Cúc Hương sẽ ân hận". Phía dưới là một chữ ký dài thoòng, loăn quăn.
     Những lời lẽ hàm ý đe dọa này khiến Cúc Hương vừa lo vừa tức. Nó lầm bầm:
     - Đồ Mafia oắt con!
     Thục lo lắng ra mặt:
     - Phải làm sao bây giờ?
     Cúc Hương nổi cáu:
     - Chả làm sao sất! Kệ nó!
     Thục vẫn không yên tâm:
     - Sao kệ được? Nó nói sao nghe ớn quá!
     Cúc Hương bĩu môi:
     - Nó chẳng dám làm gì đâu! Nó chỉ giỏi tài dọa thôi!
     Xuyến giơ hai tay lên trời:
     - Thật tao chưa thấy ai như Hùng quăn. Nó yêu người ta mà cứ như bọn găng-tơ: "Giơ tay lên! Chọn một trong hai: yêu hay là chết!".
     Rồi nó liếc Cúc Hương nói tiếp:
     - Thế là mày toi đời rồi nhé! Một tuần nữa mà mày không phúc đáp, thế là "đoàng"!
     Cúc Hương khịt mũi:
     - Cho nó "đoàng", đồ du côn! Tao cóc sợ!
     Nói xong, nó mím môi vò lá thư của Hùng quăn và cương quyết ném vào giỏ rác treo ở góc cây bên cạnh.
     Hùng quăn không biết chuyện đó. Hoặc cũng có thể nó biết chuyện nhưng làm lơ. Nó chỉ lặng lẽ và lầm lì thực hiện phương châm "đi tò tò theo Cúc Hương đến tận chân trời góc biển" một cách kiên trì.
     Liên tiếp ba ngày liền, Hùng quăn đeo dính Cúc Hương như một cái đuôi trên đường đi học cũng như trên đường về nhà. Còn trong giờ chơi, Cúc Hương đi đâu Hùng quăn đi đó. Thục đi bên cạnh Cúc Hương, thỉnh thoảng quay đầu dòm lại phía sau với tâm trạng phập phồng. Còn Xuyến thì che miệng cười khúc khích.
     Tiếng cười của Xuyến khiến Cúc Hương nổi quạu:
     - Vui vẻ gì mà cười!
     Xuyến ngoẹo cổ:
     - Vui chứ sao không vui! Tự nhiên lại có một chàng vệ sĩ lúc nào cũng đi theo sau lưng của tụi mình để bảo vệ mà không khoái sao được!
     Cúc Hương thở dài:
     - Tao không hiểu sao mày còn giỡn được! Thú thật tao ngán tận cổ cái trò này rồi!
     Xuyến nhún vai:
     - Thì mày viết thư từ chối thẳng.
     Thục can:
     - Không được đâu! Nếu con Cúc Hương từ chối thẳng, nó tự ái nó làm bậy thì khốn!
     Xuyến chép miệng:
     - Thì mình viết thế nào cho khéo khéo.
     Cúc Hương chớp mắt:
     - Viết khéo khéo là viết như thế nào?
     Xuyến và Thục bỗng ngớ người ra. Không đứa nào biết phải trả lời một lá thư tỏ tình như thế nào cho đúng "qui cách". Đó quả thật là chuyện mới mẻ và khó khăn vô cùng. Nghĩ ngợi một hồi, Thục buột miệng nói:
     - Hay là mình...
     Thấy nó ngập ngừng, Cúc Hương hỏi:
     - Mình sao?
     - Mình hỏi ý kiến anh Gia.
     Cúc Hương reo lên:
     - Ừa hén! Thế mà nãy giờ mình không nghĩ tới.
     Bỗng nó tặc lưỡi, do dự:
     - Nhưng hỏi ý kiến anh ta về chuyện này tao thấy nó kỳ kỳ thế nào!
     Xuyến "xí" một tiếng:
     - Có gì đâu mà kỳ!
     - Kỳ chứ!
     Thục thuyết phục:
     - Đây không phải là chuyện tình cảm của mày. Trong chuyện này, mày chỉ là "nạn nhân" của người khác thôi!
     Xuyến gục gặc đầu:
     - Đúng rồi! Mày chỉ là "nạn nhân" của một "mối tình tướng cướp" thôi!
     Cúc Hương nheo mắt ngó Xuyến:
     - Chắc mày vừa xem vở cải lương "Tình yêu và tướng cướp"?
     Phớt lờ sự chế giễu của Cúc Hương, Xuyến nghiêm mặt nói tiếp:
     - Có thể coi đây như một tai nạn. Và anh chàng Gia sẽ đóng vai Quan Âm bồ tát cứu khổ cứu nạn cho mày!
     Không còn cách nào hơn, cuối cùng Cúc Hương đồng ý với Xuyến và Thục đi cầu cứu anh Gia.
    
- o O o -

     Thấy ba cô gái kéo nhau vào quán với vẻ khác thường, mặt người nào người nấy lộ vẻ nghiêm trọng, anh lo lắng hỏi:
     - Có chuyện gì vậy?
     - Con Cúc Hương bị cọp rượt! Xuyến nói.
     - Cọp ở đâu?
     - Trong trường.
     Anh nhìn Thục:
     - Cọp nào vậy, Thục?
     Thục chớp mắt:
     - Hùng quăn đó.
     Anh gật gù:
     - Ồ, thì ra là anh chàng đó.
     Thục trố mắt:
     - Anh biết Hùng quăn hả?
     - Không biết! Nhưng hôm trước tôi có nghe các cô nhắc đến tên này một lần. Nhưng có chuyện gì vậy?
     Xuyến vọt miệng:
     - Nó viết thư cho Cúc Hương hăm dọa "xin tí huyết".
     Thục ngó Xuyến:
     - Mày đừng có bịa thêm. Làm gì có chuyện "xin tí huyết".
     Xuyến cười cười:
     - Thì cũng gần như vậy.
     Cúc Hương hắng giọng:
     - Thôi tụi mày đừng có nó lung tung nữa. Để tao kể đầu đuôi cho anh Gia nghe.
     Nói xong, Cúc Hương bắt đầu "tường thuật" lại quá trình diễn tiến mối tình đơn phương của Hùng quăn và cả những dòng tái bút mang tính chất "hăm dọa" của nó trong lá thư mới nhất.
     Anh lặng lẽ ngồi nghe, không ngắt lời cũng không hỏi lại. Giọng kể của Cúc Hương đều đều hệt như lời thú tội trong nhà thờ gây cho anh một cảm giác buồn cười.
     Cúc Hương nói xong, anh đằng hắng:
     - Vậy bây giờ Cúc Hương định làm thế nào?
     Cúc Hương chưa kịp đáp thì Xuyến đã lên tiếng:
     - Nếu biết làm thế nào thì tụi này đâu có đến gặp anh làm gì!
     Thục giải thích:
     - Con Cúc Hương định viết thư từ chối dứt khoát nhưng sợ Hùng quăn nổi khùng!
     Xuyến "thuyết minh" thêm:
     - Do đó tụi này mới đi cầu anh làm quân sư. Giống như Lưu Bị ngày trước cầu Gia Cát Lượng vậy.
     Anh cười:
     - Thôi, Xuyến đừng có cho tôi đi "tàu bay giấy"!
     Cúc Hương thấp thỏm hỏi:
     - Sao? Theo anh, tôi có nên viết thư không?
     Anh ngẫm nghĩ một hồi rồi tặc lưỡi nói:
     - Hùng quăn đã viết như vậy thì Cúc Hương nên trả lời.
     - Trả lời như thế nào?
     - Thì cứ trả lời thẳng!
     - Trả lời thẳng?
     - Chứ sao! Nội dung phải rõ ràng, dứt khoát để khi đọc, người ta hiểu ý mình liền nhưng về hình thức phải diễn đạt thật tế nhị, khéo léo để người ta khỏi tự ái.
     Xuyến "đía" vô:
     - Cũng giống như phân tích một đoạn văn vậy. Chia làm hai cột: nội dung và hình thức!
     Cúc Hương chép miệng:
     - Phần nội dung thì rõ rồi. Tôi sẽ từ chối. Nhưng về hình thức thì phải viết như thế nào mới gọi là tế nhị?
     - Thì... thì Cúc Hương cứ đưa ra một lý do chính đáng nào đó để giải thích việc từ chối của mình. Cốt để cho Hùng quăn hiểu rằng không phải tại bản thân anh ta mà tại một nguyên nhân nào đó khiến Cúc Hương không thể chấp nhận tình cảm của anh ta.
     Khi "đề xuất" cách giải quyết này, thật tình anh cũng chưa kịp nghĩ hộ cho Cúc Hương một lý do cụ thể, do đó anh chỉ có thể "tham mưu" một cách chung chung như vậy. Nhưng Cúc Hương dường như hài lòng với sự gợi ý của anh. Nó không hỏi mà chỉ gật đầu:
     - Được rồi! Tôi sẽ về nghĩ thêm!
     Anh nhìn ba cô gái kéo nhau ra về mà bụng không khỏi cười thầm mình. Tự nhiên anh lại trở thành chuyên gia "gỡ rối tơ lòng" đầy uy tín. Và anh cũng tự hỏi không biết Cúc Hương có sẽ tìm ra một lý do thích hợp cho việc từ chối... tình yêu của Hùng quăn hay không. Cái lứa tuổi này thật rối rắm! - Anh thầm nhủ. Cho tới lúc đó anh không bao giờ nghĩ rằng Cúc Hương lại bạo gan đưa ra lý do "tôi đã có người yêu rồi" để mong chấm dứt sự tấn công không mệt mỏi của Hùng quăn. Đó cũng là nguyên nhân của sự rắc rối không được báo trước.

Xem Tiếp Chương 8Xem Tiếp Chương 14 (Kết Thúc)

Nữ Sinh
  » Xem Tập 1
  » Xem Tập 2
  » Xem Tập 3
  » Xem Tập 4
  » Xem Tập 5
  » Xem Tập 6
  » Đang Xem Tập 7
  » Xem Tiếp Tập 8
  » Xem Tiếp Tập 9
  » Xem Tiếp Tập 10
  » Xem Tiếp Tập 11
  » Xem Tiếp Tập 12
  » Xem Tiếp Tập 13
  » Xem Tiếp Tập 14
 
Những Truyện Dài Học Trò Khác
» Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ
» Cô Gái Đến Từ Hôm Qua
» Còn Chút Gì Để Nhớ
» Tiểu Thư Đi Học
» Phòng Trọ Ba Người
» Nhớ Mãi Tình Anh
» Bồ Câu Không Đưa Thư
» Nữ Sinh
» Trại Hoa Vàng
» Hoa Hồng Xứ Khác
» Con Nhà Giàu
» Bàn Có Năm Chổ Ngồi
» Thằng Quỷ Nhỏ
» Những Chàng Trai Xấu Tính
» Thiên Thần Nhỏ Của Tôi